Danh sách truyện đã hoàn thành
Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này Trúc mã chê tôi dính người. Sau đó để người mắc bệnh đói cảm giác (*) là tôi ở lại trong phòng học. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Để làm dịu căn bệnh, tôi nắm lấy cổ tay bạn cùng bàn u ám sợ xã hội của mình, khó khăn nói: “Xin cậu… để mình nắm một chút.” Hai tay anh đỏ bừng nhưng vẫn mặc cho tôi đụng chạm. Sau này trúc mã đỏ mắt chặn tôi lại chất vấn: “Tại sao một tháng này cậu không đến tìm tôi?” Tôi nhìn về phía bạn cùng bàn đang ngoan ngoãn chờ mình, giọng nói hoang mang: “Tôi có bạn trai rồi, tìm cậu làm gì chứ?” Trúc mã lập tức phát điên.
Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này
Dư Tuế Thượng Phùng Xuân Ta là một đứa ngốc, bị cha mẹ bán đổi gạo muối. Ngày đầu tiên ta đến phủ Ngu Quốc Công, chó của phủ Quốc Công đã sinh. Ngày hôm sau, con ngựa của Phủ Quốc Công mang thai. Ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ có hỉ. Quốc công phu nhân kéo tay ta, gọi thẳng ta là con gái ruột mà bà nhờ vả sinh ra trong bụng người khác. Ngày thứ hai sau khi nhận phu thê Quốc công làm phụ mẫu, trong cung lại có người tới đón ta.
Dư Tuế Thượng Phùng Xuân
Vương Gia Si Tình Trong bữa tiệc xuân, vì một bài thơ mà ta được hoàng đế sắc phong làm Vương phi của Tuyên Vương. Tuyên Vương trẻ tuổi khí thịnh, một đêm không ngừng đổi nước. Ta khổ sở không nói nên lời, bảo hắn kiềm chế một chút. Hai mắt hắn sáng rực, từ từ làm cả đêm. Người đời đều đồn, Tuyên Vương chỉ sủng ái Vương phi, hai người tình cảm sâu đậm. Quá hạnh phúc dễ khiến người ta đố kỵ. Bị người đầu độc chết, ta lại sống lại vào ngày tiệc xuân năm ấy. Biểu muội giành trước làm bài thơ của ta. Ta nhân lúc không ai để ý, về phủ thu dọn đồ đạc rồi trốn khỏi kinh thành. Trước cửa thành, Tuyên Vương trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi chặn ta lại: “Trời đánh, bản vương biết ngay là nàng muốn chạy trốn mà!”
Vương Gia Si Tình
Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta Tiểu công chúa si mê phu quân dịu dàng như ngọc của ta, chỉ vì nàng ta bắt gặp hắn giết người. “Ta rất thích lột da người sống, chàng giết người tao nhã như vậy, chúng ta vốn là một đôi trời sinh.” Phu quân chỉ cười mà không nói. Ta có lòng khuyên nàng ta buông tay, nhưng lại bị đe dọa: “Không muốn chết thê thảm thì chủ động hòa ly.” Nàng ta nào có biết, phu quân đã sớm đào sẵn mộ cho nàng ta, chỉ chờ nàng ta nhảy vào.
Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta
Chiếu Tuế Mẹ luôn lấy ta ra để phụ trợ biểu tỷ. Lúc ta còn nhỏ không biết chữ, bà lại nhất quyết bắt ta và biểu tỷ cùng làm thơ. Sau đó, lại chế nhạo ta trước mặt mọi người: “Chẳng có chút tài năng nào, sao xứng làm tiểu thư khuê các?” Đến khi ta đỗ đầu trong kỳ thi nữ học, người khác đến chúc mừng, bà lại hừ lạnh. “Biết đọc sách có ích gì, nha đầu này tính tình nóng nảy, phẩm hạnh lại kém. Không giống như biểu tỷ của nó, dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu thuận, lấy thê tử thì phải lấy người như vậy.” Chuyện này truyền đến tai thái hậu, bà vốn định chọn ta làm nhiếp chính vương phi, nghe xong liền muốn đổi thành biểu tỷ. Ta trong lòng buồn bã, mẹ lại cười toe toét: “Mẹ làm vậy là vì tốt cho con. Trong cung hiểm ác, một cô nương bình thường như con gả vào đó chắc chắn sẽ bị người ta khinh thường. Nỗi khổ này, cứ để biểu tỷ của con chịu đi.” Ai ngờ nhiếp chính vương vẫn cầu hôn ta. Mẹ biết được, đột nhiên tổ chức một bữa tiệc hoa sen linh đình. Giữa chừng tiệc, bà lại cố tình đẩy ta xuống nước, rồi kêu to cầu cứu, dẫn dụ mọi người đến xem. Ta bị người ta nhìn thấy bộ dạng ướt sũng chìm trong nước, bà liền khóc lớn nói ta đã mất đi sự trong sạch, làm cho chuyện này trở nên rùm beng. Vì vậy, biểu tỷ trở thành nhiếp chính vương phi, còn ta thì bị đưa vào đạo quán thanh tu. Đạo quán âm u lạnh lẽo, ta vào đó không lâu thì mắc bệnh nằm liệt giường rồi qua đời. Trước khi chết ta mới biết được, hóa ra biểu tỷ lại là con của mẹ và cữu cữu tư thông mà sinh ra. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi bị ngã xuống nước.
Chiếu Tuế
Chạy Lúc Hoàng Hôn Tôi và anh trai kế bí mật yêu đương ba năm. Hắn chính thức công khai vị hôn thê. “Đám cưới sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta, em đừng làm loạn.” Đối mặt với sự chất vấn của tôi, hắn tỏ vẻ mệt mỏi. Tôi rốt cuộc cũng tỉnh giấc khỏi mộng đẹp. Xé bỏ bản thiết kế nhẫn cưới do tôi tự thiết kế, không muốn kết hôn với hắn nữa. Sau đó, hắn nhìn thấy tôi ôm hôn một chàng trai xa lạ trên đường phố ở nước ngoài. “Dao Dao, hắn là ai?” Người từ trước đến nay luôn bình tĩnh lại trở nên hoảng loạn. Chàng trai thân mật ôm lấy tôi, cười nói: “Chào anh, tôi là bạn trai của cô ấy.”
Chạy Lúc Hoàng Hôn
Thương Sinh Hữu Tình Nhà ta qua bao đời nay đều hành y cứu người, m//áu của cả nhà đều có thể làm thuốc dẫn. Ngày đó, công chúa đến Nguyệt Thành du ngoạn vô ý ngã ngựa, mất m//áu sắp chet, phò mã ra lệnh để cho cha mẹ ta lấy m//áu cứu công chúa. Cha mẹ ta xem rồi bắt mạch cho công chúa, thật sự thân thể vô phương cứu chữa, cho dù là dùng thiên huyết cũng không có cách nào xoay chuyển trời đất. Phò mã: “Nếu một chén m//áu không đủ, vậy hãy đem toàn bộ m//áu trên người các ngươi truyền cho công chúa!” Cha mẹ lập tức bị quan binh áp giải lấy m//áu cả đêm, tiểu muội sáu tuổi cũng bị cắt m//áu làm thuốc, suy yếu chet th//ảm. Công chúa tỉnh lại biết được việc này, bình thản nói: “Có thể cứu bổn cung ta một m//ạng, cũng là phúc của nhà bọn họ” Bọn họ không biết, trong nhà thần y còn có một trưởng nữ rất giỏi am hiểu vu thuật. Ba năm sau, công chúa mang thai, vô cùng khó chịu. Ta ngụy trang thành nữ y bình thường, đến bên cạnh công chúa hầu hạ nàng ta mang thai. Trải qua sự “tỉ mỉ trị liệu” của ta, công chúa hạ sinh một đứa con trai, chỉ khác là đứa con trai này – lại có cả ba khuôn mặt. Ta ôm đứa nhỏ, đối diện với ánh mắt hoảng sợ của phò mã và công chúa, cười nói: “M//ạng của công chúa là dùng m//áu của ba người đổi lại, hôm nay, ba người kia đầu thai trở về tìm công chúa rồi! Các ngươi sợ cái gì?”
Thương Sinh Hữu Tình
Phong Ấn Thần Sông Khi tôi đi qua cầu vượt, tôi gặp một thầy bói. Ông ta nói rằng bát tự của tôi rất cứng, có thể sống đến chín mươi chín tuổi. Tôi nhìn độ cao của cầu vượt. Rồi tôi nhảy xuống. Với bát tự của tôi, ai con mợ nó còn muốn đi cầu vượt chứ?
Phong Ấn Thần Sông
Tôi Hoán Đổi Thân Xác Với Người Mẹ Ác Độc Của Mình Mẹ tôi tự nhận 50 vạn tệ sính lễ của nhà người đàn ông bạo lực gia đình. Lừa tôi về nhà rồi làm tôi hôn mê, muốn cho người đàn ông bạo lực gia đình cưỡng hiếp tôi, ép tôi gả cho anh ta. Khi chạy trốn, tôi đã bị mẹ mình đuổi kịp, sau khi bị một chiếc ô tô đâm khi đang giằng co với bà ta, thế mà tôi và bà ta lại hoán đổi thân xác với nhau. Sau đám cưới, bà ta bị đánh cho gần chết, bèn khóc lóc chạy về, tôi cười khẩy: “Không phải bà bảo rằng anh ta rất tốt hay sao? Bà phải trân trọng mới phải. Hơn nữa, bây giờ bà còn đang mang thai, không hợp tái hôn đâu!”
Tôi Hoán Đổi Thân Xác Với Người Mẹ Ác Độc Của Mình
Hoàng Thượng Có Hệ Thống Giám Định Trà Ta vốn là một Hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng bỗng một đêm, Hoàng thượng có một hệ thống giám định trà. Từ đó, ta được ngài sủng lên tận trời xanh. Khi Tú nữ khiêu vũ trong Ngự Hoa Viên muốn quyến rũ ngài, ngài cho nàng ta múa suốt đêm. Khi Quý phi bày mưu hãm hại ta, ngài đã đày ả vào lãnh cung. Khi nữ nhân xuyên không ngâm thơ đối đáp, ngài tức giận mắng: “Ngay cả thơ Thuỷ Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám ăn cắp?”
Hoàng Thượng Có Hệ Thống Giám Định Trà
Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.
Nữ Đại Phu
Nhân Danh Tình Yêu Kết hôn được sáu năm, Thẩm Tòng Ân ở bên ngoài tìm hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, muốn ép tôi nói ly hôn. Người bên ngoài hỏi bà Thẩm, bà ấy chỉ che môi cười khẽ, cười tôi có danh nhưng không có phận mà thôi. Tôi nhớ năm đó vì “mắc nợ” hắn, nên mới nhịn xuống. Cho đến đêm sinh nhật lúc trở về nhà. Trong phòng của tôi truyền đến tiếng rên rỉ mập mờ. “Thẩm tổng đây là phòng của vợ anh, thật sự không sao chứ?” “Mặc kệ cô ta đi? Lúc cô ta ngủ với người khác có nghĩ tới tôi không?” “Cô ta không ngại ghê tởm, tôi còn ngại sao.” Tôi chỉ cảm thấy thật vô nghĩa. Vì thế nhanh chóng ký thỏa thuận ly hôn, biến mất trong thế giới của Thẩm Tòng Ân. Sau đó, Thẩm Tòng Ân nửa đêm uống đến xuất huyết dạ dày, cầu xin tôi có thể nghe điện thoại của hắn. “A Du, anh thật sự biết sai rồi, chúng ta quay lại được không?” Vẻ mặt tôi ửng hồng, run đến nói không ra lời. Dưới thân, người đàn ông ghen tuông hung hăng trả thù: “Ngoan nào bảo bối, nếu anh nhớ không lầm, Trung Quốc không cho phép lấy lại chồng cũ nha.”