Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Hết hạn tình đầu

Khi thanh mai trúc mã của tôi lại một lần nữa nhờ tôi chạy hộ 800m cho cô gái cậu ta thích, tôi từ chối. Cậu ta mất kiên nhẫn nói: “Linh Linh đang đến tháng, không tiện. Với lại cậu cũng đâu có việc gì.” “Tớ cũng đang đến tháng.” Tôi khẽ nói. Cậu ta lại cười nhạt: “Cậu từ nhỏ thân thể còn khỏe hơn cả trâu, có gì mà không chịu nổi. Đừng giả vờ nữa được không?” Tôi sững người.

Hết hạn tình đầu

3 chương
Hiện đại
Hàng Vạn Lần Yêu Nhau

Đã ba năm tôi ra sức chinh phục tên phản diện bệnh kiều, yêu thế nào cũng chẳng được, cuối cùng lại mang thai. Thế nhưng độ hảo cảm vẫn bằng 0. Hệ thống nhìn không nổi nữa: “Phản diện quả nhiên là nhân vật trong sách si tình với nữ chính nhất.” “Tiểu Sùng, tôi sửa nhiệm vụ rồi, cô đi chinh phục nam chính đi!” Tôi “Ừ ừ ừ” đồng ý, mua vé máy bay đến chỗ nam chính. Vừa kéo hành lý mở cửa ra, liền đâm sầm vào vòng tay phản diện Cố Triệt An. Hắn cười ôn nhu, quyến luyến, lập tức ném tôi lên giường. “Tiểu bảo ngoan đang mang con của tôi, còn định đi gặp tên đàn ông hoang nào hả?”

Hàng Vạn Lần Yêu Nhau

4 chương
Hiện đại
Ly Hôn Trong Im Lặng

Khi em gái ruột của chồng dọa nhả//y lầ//u lần thứ 63, Hạ Đường bỗng cảm thấy… mệt đến kiệt sức.Thậm chí, trong thoáng chốc, cô còn nghĩ — hay là nhảy cùng cho xong.Ở đầu dây điện thoại, giọng cảnh sát vang lên, đầy bất lực:“Cô Hạ à, chuyện này xảy ra bao nhiêu lần rồi?… Hay cô cứ nhường cô ấy một chút cho yên chuyện đi.”Phải rồi.Hai năm qua, lần nào cô cũng là người chịu thua.Lúc đầu là việc nhỏ — bắt Hạ Đường giặt giũ, dọn dẹp.Rồi đến việc bị ép tự tát mình trước mặt mọi người.Cao trào hơn — cô phải quỳ suốt một ngày một đêm trước cổng khu dân cư, chỉ vì làm trái ý em chồng.Mỗi lần cô nhân nhượng, thì lần kế tiếp lại càng quá đáng hơn.Những yêu cầu vô lý không ngừng leo thang — sau mỗi trận “ăn vạ”, là một bước đẩy sâu hơn vào giới hạn chịu đựng của cô.

Ly Hôn Trong Im Lặng

7 chương
Hiện đại
Ngày Anh Xuất Ngũ, Tôi Thành Tiểu Tam Giữa Ga Tàu

Ngày Anh Xuất Ngũ, Tôi Thành Tiểu Tam Giữa Ga Tàu Mùa lín/h xuất ngũ, tôi háo hức chuẩn bị đón bạn trai 3 năm yêu xa trở về. Tôi đã chuẩn bị hoa, trang điểm kỹ càng từ sớm, còn đặt riêng tấm băng rôn và bảng ảnh lớn để cho anh một bất ngờ ngay tại cổng ga tàu. Người ấy từng vì đam mê, dứt khoát đi lính. Nay anh trở về, tôi muốn đón anh bằng tất cả sự nhớ thương tích tụ suốt 3 năm qua. Nhưng khi tôi đang cầm hoa đứng chờ giữa dòng người đông đúc, một cô gái mặc váy trắng bất ngờ xuất hiện sau lưng, giật lấy tấm băng rôn tôi đang cầm rồi còn toan giành lấy bó hoa trong tay tôi. Tôi giận đến run người, chưa kịp mắng thì cô ta đã hét lên: “Cô là ai? Đồ tiểu tam! Rõ ràng Phó Vận Triết là bạn trai tôi!” Tôi đứng hình. Hả? Cô nói tôi là… tiểu tam? Người bạn trai thanh mai trúc mã của tôi — ng/oại t.ì nh? … Ngay lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Vợ ơi… anh nhớ em ch .t mất…” Tôi quay phắt lại — là Phó Vận Triết. Da anh đen sạm đi sau hai năm nhập ngũ, nụ cười vẫn y như cũ. Nhưng… chưa kịp bước tới, cô gái váy trắng kia đã lao đến, ôm chầm lấy anh như thể tuyên bố chủ quyền. “Chồng ơi…”

Người Không Nên Giữ

Cậu thiếu gia nhà họ Tạ mắc chứng mất ngủ. Vì thế tôi bị đưa đến bên anh từ nhỏ — làm “gối ôm hình người”. Anh thay hết cô người yêu này đến cô khác. Nhưng dù có chơi bời cỡ nào, đêm đến cũng sẽ đuổi họ về. Chỉ quen ôm tôi vào lòng để ngủ. Chúng tôi bên nhau quá lâu, lâu đến mức anh ngỡ tôi sẽ không bao giờ rời xa anh. Cho đến khi bản hợp đồng mười năm ký với nhà họ Tạ hết hạn. Lúc đó, Tạ Minh Yến đã hoàn toàn đắm chìm vào một cô gái, vì cô ấy mà lái xe điên cuồng trong đêm, ba ngày liền không ngủ. Phu nhân nhà họ Tạ đẩy bản hợp đồng gia hạn đến trước mặt tôi, tin chắc tôi sẽ ký tiếp. Hôm ấy, tôi trầm mặc rất lâu. Cuối cùng dịu dàng nói: “Thôi, đến đây là đủ rồi.”

Người Không Nên Giữ

4 chương
Hiện đại
Em Thay Chị Làm Mẹ

Em Thay Chị Làm Mẹ Chị gái tôi sinh c on xong thì trố/n ra nước ngoài. Tôi ôm lấy đứa bé bị chị vứt bỏ, thừa nhận mình chính là người phụ nữ từng dây dưa một đêm với thiếu gia nhà họ Giang. Nhờ con mà mẹ được lên ngôi, tôi trở thành Giang phu nhân. Bảy năm sau, chị trở về, dịu dàng ôm lấy đứa bé vào lòng. Chị nói với tôi: “Em chiếm chỗ của chị quá lâu rồi, giờ nên trả lại cho chị.” Tôi lặng im hồi lâu rồi gật đầu, chỉ đưa ra một yêu cầu: “Hãy cho em một khoản tiền. Đợi khi em đã an ổn ở nước ngoài rồi, chị hãy nói ra sự thật.” Nếu không, với tính cách thù dai của Giang Vận Xuyên, một khi biết tôi lừa dối suốt 7 năm, e rằng sẽ lấy mạng tôi cho hả giận.

Em Thay Chị Làm Mẹ

4 chương
Hiện đại
Tôi là con nhà giàu

Ba tôi sau khi bị tên côn đồ đập hỏng đầu, thì cứ khăng khăng mình là thái tử gia ở kinh thành, cả làng đều coi nhà tôi như trò cười. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce hầm hố tiến thẳng vào làng. Ảnh đế ôm lấy chân ba tôi khóc lóc: “Anh, cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi.” Mẹ tôi suýt lên cơn đau tim. Tên phá gia chi tử này, mời ảnh đế diễn một màn như vậy, chẳng lẽ phải vét sạch gia sản? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley nữa chạy vào làng, ảnh hậu ôm lấy mẹ tôi khóc đến mù mắt. “Chị, em tìm chị khổ lắm đó!” Mắt tôi tối sầm lại. Lần này nhà tôi chắc tiêu thật rồi!

Tôi là con nhà giàu

4 chương
Kinh Dị
Lệnh Ý công chúa không có cha

Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.

Lệnh Ý công chúa không có cha

5 chương
Cổ Đại
Người Bạn Tổng Tài Lạnh Lùng Của Anh Trai

Anh trai tôi có một người bạn tổng tài rất cao ngạo lạnh lùng. Ngũ quan sâu sắc tuấn mỹ, ánh mắt đen kịt như mực, đối với ai cũng lạnh nhạt. Nghe đồn anh ta là đóa hoa cao lãnh khó công phá nhất trong giới. Thế nhưng khi anh trai dẫn tôi đến công ty anh ta học tập, cách một bức tường, cổ tay tôi bị cà vạt của người đàn ông trói chặt. Đồng tử tôi mất tiêu cự, anh ta lại càng dùng sức hơn. “Đã đá tôi suốt hai năm, còn dám đến địa bàn của tôi? Bé ngoan, đừng cố nhịn, tôi thích nghe.”

Miệng Qụa

Tôi sinh ra đã có cái miệng xui xẻo, vào ngày mẹ sinh em trai tôi, lúc ấy tôi mới bốn tuổi, đã thốt lên câu đầu tiên trong đời — “oan hồn đòi nợ đến rồi”. Bố tôi nghe thấy, liền cầm cây kim đâm rách miệng tôi, máu chảy rất nhiều. Bà ngoại ôm tôi vào lòng đầy đau xót, mắng bố tôi: “Chỉ là một đứa trẻ thôi, con làm quá rồi đấy!” Tôi không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào bố, khẽ nói bằng giọng chỉ có bà ngoại nghe thấy: “Ông ấy sắp chết rồi.” Hôm sau, chiếc xe tải lớn bố tôi lái gặp tai nạn, khi người ta phát hiện thì ông đã bị đè nát thành một đống thịt bầy nhầy.

Miệng Qụa

4 chương
Kinh Dị
Dưới Bóng Hoa Quỳnh

Dưới Bóng Hoa Quỳnh Vì một cây trâm cho tỳ nữ, Mạnh Huyền Chu bắn ta ng/ã ngựa. Từ đó, ta không còn oán trách, cũng chẳng buông lời chất vấn, chỉ bình thản đề xuất lui hôn. “Hủy hôn chỉ vì một cây trâm sao?” “Chỉ vì một cây trâm, đúng vậy.” Hắn lặng im hồi lâu, rồi bật cười khinh miệt: “Lần này ngươi ráng có chút cốt khí, đừng như mười ngày tám bữa trước lại khóc lóc đến cầu xin ta.” “Cả kinh thành ai mà chẳng biết ngươi là miếng cao da chó dính lấy ta, mười ngày không nói chuyện đã là chiến tích cao nhất đời ngươi rồi đó, cố gắng lên nhé!” Mười năm tình nghĩa thanh mai trúc mã, ta thật sự từng chạy theo sau hắn, đuôi ngoắc mừng rỡ. Nhưng lần này, ta không cần nữa — thật sự không cần nữa rồi. Sau khi bị ngã ngựa, ta được công chúa cứu. Điều kiện là phải thay nàng viễn gả tới Lạc Xuyên. Ngày thành thân vừa hay là mười ngày sau.

Dưới Bóng Hoa Quỳnh

7 chương
Cổ Đại
Độ Lệch Cảm Xúc

Độ Lệch Cảm Xúc Bạch nguyệt quang của Phó Sùng lái xe tông trúng tôi đang đạp xe. Phó Sùng chạy tới hiện trường, Bạch nguyệt quang thở phào nhẹ nhõm: “Bạn trai tôi đến rồi, chị muốn bồi thường gì thì cứ nói với trợ lý của anh ấy nhé.” Anh cởi áo khoác vest, khoác lên người cô ta. Rồi khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào đầu gối tôi đang chảy m/áu — rất lâu. Bạch nguyệt quang ngập ngừng hỏi: “Hai người… quen nhau à?” Phó Sùng cụp mắt, nắm tay cô ta rời đi. “Không quen.” Tôi ngồi yên bên lề đường dán băng cá nhân. Đối với câu nói ấy — không có cảm xúc gì đặc biệt. Dù sao thì. Ba năm trước, điều khoản đầu tiên trong hợp đồng tiền hôn nhân anh ta đưa tôi. Chính là: phải giấu kín chuyện kết hôn. Giờ tan tầm, không gọi được xe. Tôi vừa tập tễnh đi bộ đến công ty, vừa nghĩ: Ba năm hợp đồng hôn nhân của tôi và Phó Sùng sắp hết. Tôi có thể rời đi rồi.