Danh sách truyện đã hoàn thành
Vòng Lặp Tình Yêu Năm thứ ba em trai tôi làm chuyện xấu xa, cưỡng ép yêu với một bạn học nghèo, thì cuối cùng anh trai của cô ấy cũng tìm đến tận cửa. Người đàn ông trẻ tuổi, lạnh lùng vừa bước xuống từ chiếc xe sang màu đen. Dòng bình luận trên màn hình đã trở nên đ/iên c/uồng: 【Aaaaa, anh trai nam chính… cuối cùng cũng đợi được anh rồi.】 【Cuối cùng anh cũng thành công và quay lại một cách đầy oai phong.】 【Đôi chị em ác bá này, sắp bị xử lý một cách triệt để rồi.】 【Tôi không ưa họ đã lâu rồi.】 【Sau này sẽ là con đường phản công của anh em nhà nam chính.】 Dòng bình luận đang cuồng loạn. Còn tôi nhìn người đàn ông mặc vest đen trước mặt, tiểu cảm lại trở nên vô cùng không tự nhiên. Bởi vì chiêu cưỡng ép yêu này của em trai tôi là học từ tôi. Và ba năm trước, tôi đã từng cưỡng ép yêu với chính người đàn ông này.
Vòng Lặp Tình Yêu
Sau khi qua đêm với người anh trai kế lạnh lùng, tôi vì quá nhát gan nên nửa đêm đã bỏ trốn. Tin tức anh trai kế sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố. Tôi vung tiền như nước, gọi tám nam người mẫu đến để an ủi trái tim thất tình. Kết quả lại bị anh trai kế bắt gặp tận nơi. Ngón tay anh lạnh lẽo bóp lấy gáy tôi, nụ cười tràn đầy nguy hiểm: “Ăn xong rồi bỏ chạy, em gái cũng gan không nhỏ đấy.” “Em có biết kết cục khi dám đùa giỡn anh là gì không?” “Không biết à? Vậy để anh trai làm mẫu cho em xem.” “Ngoan, há miệng ra.”
Không Thoát Khỏi Vòng Tay Anh
Chồng tôi thích nắm tay tình nhân cùng chạy marathon. Khi chỉ còn một bước nữa là về đích, anh ta đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim. Là bác sĩ theo đoàn, tôi là người đầu tiên chạy tới hiện trường, nhưng vẫn không thể cứu được anh. Mọi người đều an ủi tôi, nói rằng anh ta tự chuốc lấy hậu quả, tôi đã làm hết sức. Chỉ có cô bồ nhỏ của anh ta, thần kinh rối loạn, chạy đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi. Rành rọt từng chữ: “Tôi biết rõ, người giết anh ấy chính là cô!”
Ai Mới Là Hung Thủ?
Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi Chồng tôi mua sáu chiếc bánh cuộn Thụy Sĩ. Anh và con trai mỗi người ăn hai cái. Tôi làm việc nhà xong, bụng đói cồn cào nên ăn nốt 2 cái còn lại. Không ngờ, chồng tôi tức giận đến mức bùng nổ: “Bánh đó mua cho Thư Di đấy! Con gái người ta thích ăn đồ ngọt, cô giành ăn làm gì?!” Tiếng cãi vã làm con trai tỉnh dậy. Thằng bé thấy tôi ăn mất phần bánh của dì Thư Di thì gào khóc thảm thiết: “Mẹ xấu! Mẹ ăn hết rồi dì Thư Di sẽ không có phần! Mẹ đền đi! Mẹ đền đi!” Tôi nhìn hai cha con cùng lúc trừng mắt với mình, trong lòng lạnh giá. Thì ra, đến một miếng bánh ngọt… tôi cũng không có quyền được ăn. Chồng lạnh lùng ra lệnh: nếu không mua lại phần mới thì đừng mong sống yên trong nhà này. Lần này, tôi không cãi. Chỉ nói: “Được. Vậy ly hôn đi.”
Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi
Cửu Vĩ Mặc Linh Khi đèn mệnh của chị tôi tắt, tôi thực sự rất hoang mang. Bởi tôi từng xem mệnh cho chị, rõ ràng là thọ trăm tuổi, phúc lộc đầy đủ. Vậy mà xuống núi chưa đầy mười năm, chị đã ch.t rồi sao? Cho đến khi tôi mang kiếm xuống núi, tận mắt nhìn thấy người đàn ông mà chị lấy. Trên người hắn, có nội đan mà tôi để lại cho chị làm vật hộ thân. Tôi giơ kiế//m chỉ thẳ//ng vào cổ họng hắn, lạnh lùng hỏi: “Chị tôi rốt cuộc đã ch.t thế nào?” Hắn chưa kịp trả lời, vài ống sắt đen ngòm đã chĩa thẳng vào trán tôi. Hắn cười, nụ cười châm chọc mà tự đắc: “Thời đại đổi rồi.” Tôi cũng cười — một kiếm, cắ//t đ//ứt c/ổ họ/ng hắn. Thời đại đổi rồi, thì sao?
Cửu Vĩ Mặc Linh
Tôi bị một chiếc xe đạp công cộng đâm xuyên không. Không phải siêu xe, không phải xe tải, mà là một chiếc xe đạp công cộng mở khoá bằng quét mã. Đúng là hết chỗ nói! Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nằm trong một phòng bệnh sang trọng chẳng khác nào phòng tổng thống của khách sạn năm sao. Bên giường là một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc quý phái, một anh đẹp trai mặt lạnh mặc vest chỉnh tề, còn có một chàng trai trẻ đeo khẩu trang mà vẫn không giấu được vẻ điển trai. “Tôi là ai đây mấy người là ai?” Tôi cảnh giác rụt cổ lại. Không lẽ là băng đảng buôn bán nội tạng? Nhưng mà nhìn nhan sắc này thì có vẻ không giống. Người phụ nữ trung niên xinh đẹp nắm lấy tay tôi, nước mắt tuôn trào: “Con à, chúng ta là cha mẹ ruột của con đây!” Tôi: “???”
Cả nhà nghe được tiếng lòng tôi
Tôi đã nuôi dạy một đứa con gái suốt mười sáu năm, nhưng hóa ra nó không phải con ruột của tôi. Con gái của người giúp việc được cưng chiều trong nhà tôi như công chúa, còn con gái ruột của tôi lại phải chịu khổ ở quê. Sau khi đón con gái ruột trở về, tôi nhất quyết muốn đưa đứa con nuôi đi. Nhưng chồng và con trai tôi lại không cho phép. Chồng nói con nuôi có giáo dưỡng, biết cư xử, ra ngoài cũng không làm mất mặt. Con trai thì chê chị gái ruột vừa quê mùa vừa lạc hậu, ra ngoài khiến nó mất mặt. Tôi nhìn ánh mắt u uất của con gái ruột, nắm lấy tay con bé. “Vậy thì ly hôn đi, tôi sẽ mang con gái tôi đi.”
Con thật con giả
Con Cờ Trong Tay Mười tuổi năm ấy, cả nhà ta bị di/ệt môn. Bọn sát thủ kia, để trừ hậu hoạn, không tha một ai, đến cả gà chó cũng chẳng để lại. Bọn chúng lục tung khắp nơi, đứa con trai nào còn sống đều bị lôi ra sát hại, trứng gà cũng bị lắc cho vỡ lòng đỏ, giun đất thì ch/ém dọc thân, ngay cả ổ kiến cũng bị đổ nước sôi. Cuối cùng, bọn chúng phát hiện ra ta – một tiểu cô nương xinh đẹp.
Con Cờ Trong Tay
Cuộc hôn nhân liên minh ba năm, người chồng lạnh lùng của tôi lại đưa cô trợ lý trẻ trung xinh đẹp về nhà. Anh ta không chỉ bắt tôi phải chăm sóc cô ấy, còn ép tôi nhường phòng ngủ chính. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn tìm anh ta ký. Nhưng khi đứng trước cửa phòng làm việc, tôi lại nghe thấy anh ta đang gọi điện cho anh em mình. Anh ta thay đổi hẳn dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, ấm ức oán trách: “Đều tại cái ý kiến tồi của cậu cả!” “Giờ thì Nhão Nhão chẳng những không ghen, mà còn lạnh nhạt với tôi hơn!” “Cô ấy đã bắt đầu thu dọn đồ rồi, nếu vợ tôi thật sự ly hôn với tôi, tôi sẽ không để yên cho cậu!”
Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Vợ Bị Bỏ Quên
Tôi rất ghét những học sinh nghèo được nhà tôi tài trợ. Vì thế mà không chỉ một lần tôi cầm đầu bắt nạt anh ta, khiến anh ta chịu đủ mọi nhục nhã. Cho đến một ngày tỉnh dậy, người đàn ông trưởng thành nằm cạnh gối tôi lại chính là anh sau bảy năm. Dưới gầm giường còn bừa bộn vương vãi những bao cao su đã bị xé nát. Người đàn ông lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Đừng dùng ánh mắt giả vờ trong sáng đó nhìn tôi, tối qua đã ba lần rồi, có muốn nữa cũng không có đâu.”
Tình Yêu Vượt Qua Năm Tháng
Mẹ Chồng Sinh Con – Tôi Sinh Kế Hoạch Ly Hôn Mẹ chồng tôi vừa sinh mổ, hạ sinh một “cục cưng bé nhỏ”, sau đó đăng ngay một bài lên trang cá nhân: “Cảm ơn chồng, cảm ơn con trai lớn, cảm ơn hai người không quản ngày đêm chăm sóc mẹ con tôi. Còn con dâu độc ác ấy thì không dám trông mong gì cả.” Tôi – người đang xin nghỉ phép để chăm mẹ chồng – tức đến nỗi cầm luôn cái bịch tã đầy phân ném thẳng lên giường bà ta!
Mẹ Chồng Sinh Con – Tôi Sinh Kế Hoạch Ly Hôn
Phản Bội Khi đang ngồi chờ kết quả kiểm tra trước phòng sản phụ khoa, tôi tình cờ nghe thấy hai cô y tá đi ngang qua thì thầm: “Giờ người ta bất cẩn quá, chưa qua ba tháng th/ai kỳ đã quan hệ, giờ thì s ẩ.y th a/i rồi.” Là một bà bầu, tôi chợt thấy rùng mình. Cùng lúc đó, một giọng nữ nũng nịu vang lên: “Đều tại anh hết đó.” Một người đàn ông đáp lại đầy áy náy: “Đúng, bảo bối, là lỗi của anh. Lần sau anh sẽ chú ý hơn. Em thích căn biệt thự view sông kia đúng không? Anh mua rồi, xuất viện xong mình dọn vào đó nghỉ ngơi, rồi anh đưa em đi du lịch dưỡng thai nữa nhé?” Cả khu vực chờ bỗng vang lên tiếng xuýt xoa của các bà bầu: “Đúng là chồng nhà người ta…” Chỉ có tôi ngồi đờ người, bởi vì người đàn ông đó là chồng tôi – Ngô Phong. Và người phụ nữ kia – Giang Hiểu, sinh viên thực tập trong công ty anh ta.