Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Núi Non Trùng Điệp

Núi Non Trùng Điệp Ta làm chó săn cho Quý phi mười sáu năm, cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên khen ngợi ta: “Nha hoàn này của Quý phi, nhìn cũng thật khả ái.” Sau khi Hoàng thượng rời đi, Quý phi dựa vào chiếc ghế dài mềm mại, dùng những ngón tay trắng nõn của nàng, nâng cằm ta lên, mỉm cười ngọt ngào nói: “Tụng Xuân, hay là chúng ta thay một Hoàng đế khác đi?” Ta vô cùng phấn khích, vội lấy con d//ao mà ta đã mài từ lâu từ dưới gối ra. Cuối cùng thì ngày mà ta chờ đợi đã đến rồi!

Núi Non Trùng Điệp

5 chương
Báo Thù
Ta Viết Dã Sử Hot Khắp Dân Gian!

Ta Viết Dã Sử Hot Khắp Dân Gian!  Cha ta là sử quan, vì ghi chép trung thực về việc “Nhiếp chính vương glết vua soán ngôi” mà bị bỏ tòo. Anh trai ta tiếp quản ngòi bút sử quan, vẫn viết “Nhiếp chính vương glết vua”, vậy là tiếp tục bị đày ra ngoài biên ải. Trước khi bị đày, anh trai đã trao cho ta cây bút sử quan và cẩn thận dặn dò. “Ghi chép sự thật là trách nhiệm của sử quan.” “Nếu muội không làm được, thì đừng nhận lấy cây bút này.” Ta tuân theo lời dạy, cẩn thận khóa cây bút sử quan lại, rồi bắt đầu viết “Dã sử” phát hành ra dân gian. Câu chuyện đầu tiên mà ta chắp bút đó là: “Nhiếp chính vương từng làm nam kỹ, bán thân nuôi miệng hòng sống sót trở về kinh đô, lần này hắn thề, nhất định sẽ giành lại tất cả những gì thuộc về mình!”

Hoa Trong Sương

Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.

Hoa Trong Sương

4 chương
Báo Thù
Lâm Miểu

Lâm Miểu   Từ nhỏ tôi đã được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng như con dâu. Khi tôi hai mươi tuổi, tôi kết hôn với Hoắc Khuynh. Đến năm hai mươi tư tuổi, tôi sinh ra Hoắc Tự Thời. Hoắc Tự Thời giống hệt Hoắc Khuynh, luôn trầm mặc ít nói và không quá thân thiết với tôi. Trước kia mỗi đêm, tôi thường mang cho cha con họ một cốc sữa nóng. Nhưng hôm đó, Hoắc Khuynh lỡ làm đổ cốc sữa, còn Hoắc Tự Thời lén đổ sữa đi. Tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi. Khi tôi đưa đơn ly hôn cho Hoắc Khuynh, anh ta nhíu mày, vẻ không hài lòng hỏi tôi: “Chỉ vì chuyện này thôi sao?” “Ừ, chỉ vì chuyện này thôi.”

Lâm Miểu

4 chương
Hiện đại
A Kiều

A Kiều Năm thứ bảy sau khi thành thân với nam phụ si tình, nữ chính đã trở về. Nàng và nam chính cãi nhau, đứng trước cửa nhà ta mà dầm mưa: “Mạnh gia ca ca, ta không còn nơi nào để đi.” Người phu quân Mạnh Hạc Thư vốn tính tình ôn hòa trầm ổn của ta nổi giận: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta là Mạnh Bách cũng vung nắm đấm: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, sau này lớn lên ta sẽ cưới tỷ.” Khi họ đang thi nhau dỗ dành nàng ta vui vẻ. Ta vì mua cá tươi ở sông nên bị cơn mưa bất chợt làm kẹt lại trên thuyền đánh cá. Người lái đò đang xả giọng rao về phía bờ: “Còn ai đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn vào trong giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, còn thừa một lượng bạc vụn. Ta đưa một lượng bạc cho người lái đò, hỏi: “Một lượng bạc đủ để đi đến đâu?”

A Kiều

6 chương
Cổ Đại
Phần 1 - Khôi Lỗi Sư

Khôi Lỗi Sư Tôi là một đại sư chuyên điều khiển con rối. Phòng phát sóng trực tiếp bán con rối với giá 19999. Mọi người mắng tôi là kẻ nói dối, tham tiền đến điên. Tôi nói với một bà dì đang mắng dữ nhất: “Cháu trai không chịu học, đúng không? Là dì đấy, hôm nay cháu cho dì dùng thử miễn phí!” Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một gã cứng ngắc, rách rưới cầm giáo đứng sau đứa trẻ. Đứa trẻ đổ mồ hôi đầy trán, múa bút thành văn! Đọc phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/khoi-loi-su-bat-ma

Phần 1 - Khôi Lỗi Sư

4 chương
Hiện đại
Vong Phu Sống Lại Rồi

Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”

Vong Phu Sống Lại Rồi

4 chương
Cổ Đại
Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi

Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi Khi tôi thức tỉnh, câu chuyện đã gần kết thúc. Thời gian chinh phục giáo sư đại học C chỉ còn lại hai tháng. Tôi cố ý ăn mặc hở hang vậy mà hắn lại khoác thêm áo cho tôi. Tôi cố ý gần gũi với hắn, hắn lại giúp tôi gãi ngứa. Thấy thanh tiến độ không thay đổi, tôi quyết định từ bỏ. Nhưng vào đêm hẹn hò với đối tượng mới, người đàn ông đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện. Hắn tháo đồng hồ, tháo cà vạt, và trói tay tôi lại. Ngày hôm đó, tôi khóc đến khàn cả cổ, hắn vẫn tiếp tục bóp eo tôi và hỏi: “Bảo bối, lặp lại lần nữa, không cần cái gì?”

Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi

5 chương
Hệ Thống
Trước Mắt Là Xuân Xanh

Trước Mắt Là Xuân Xanh Hai vợ chồng em gái và Trấn Bắc hầu tình sâu nghĩa nặng, Trấn Bắc hầu vì nàng ta mà đến cả gà vịt thịt cá cũng không ăn. Lần nào thấy vậy huynh trưởng cũng đều không khỏi cảm thán, nếu Ninh Lan là em gái ruột của hắn thì tốt rồi. Tất cả mọi người đều yêu nàng ta, nhưng không ai nhớ rằng Trấn Bắc hầu đã từng là vị hôn phu của ta. Rõ ràng gã không thích ta, nhưng gã lại tự mình cầu xin thánh chỉ ban hôn, lại bày mưu tính kế bắt gặp ta vụng trộm với người khác, tất cả là vì muốn biến em gái ta thành đích nữ. Sự trong trắng của ta bị hủy hoại, lúc ta dùng một dải lụa trắng chấm dứt cuộc đời, thì bọn họ lại có mười dặm hồng trang khiến người ta phải ghen tỵ. Sau chuyện này, mặc dù huynh trưởng biết rõ chân tướng nhưng lại che giấu nó đi, chỉ cảm thán một câu là ta không có may mắn, thua kém Ninh Lan. Sống lại đúng vào ngày được ban hôn, lần này ai cũng đừng mong được toại nguyện.

Trước Mắt Là Xuân Xanh

4 chương
Báo Thù
2 - Tuế Tuế Thập An

Tuế Tuế Thập An* (Ngoại truyện của “NHẤT MỘNG NHƯ SƠ”) Ta tên là Bảo Châu, tỷ tỷ đã đặt tên này cho ta. Tỷ tỷ không cần ta nữa, hàng ngày ta nằm trên cành cây hòe già trong sân đợi tỷ ấy. Bởi vì cây hòe rất cao, có thể nhìn ra rất xa. Bức tường phía đông có một cái sân rất lớn, trong sân có một nam nhân ngày ngày múa đao đánh kiếm, hô hô hét hét rất phiền phức. Ta đợi tỷ tỷ, hắn thì đợi ta.

2 - Tuế Tuế Thập An

5 chương
Chữa Lành
Dạ Huyền Tương Tư

Dạ Huyền Tương Tư “Bệ hạ, nương nương nói ngài ấy là người xuyên không.” Hoàng đế: “Ồ, giá 1 cái áo sơ mi là bao nhiêu?” Tôi: “… Chín tệ mười lăm xu?” Kết quả không có cảnh nhận người thân nào xảy ra cả, sắc mặt Hoàng đế bỗng trở nên âm u, hắn ta trực tiếp đày tôi vào lãnh cung. Tôi: “???” Chuyện gì vậy, chúng ta không phải đồng hương sao?! “Nương nương,” cung nữ nhẹ nhàng nói, “Sao nương nương lại bắt chước Tiên hoàng hậu?” Gì cơ? Đây chẳng phải là thứ mà ai học hết cấp ba cũng biết sao? Tôi bắt chước cái gì chứ, có người bắt chước mặt, có người bắt chước giọng, bây giờ thậm chí còn có người đăng ký bản quyền cả khả năng đọc hiểu tiếng anh hả?! “Tiên hoàng hậu và Bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, chỉ tiếc là tạ thế quá sớm, để lại Bệ hạ một mình nhìn tập thơ của ngài ấy mà nhớ thương người đã khuất.” Tập thơ? Tôi thăm dò mở lời: “Đầu giường ánh trăng rọi—?” Cung nữ: “Ngỡ mặt đất phủ sương?” Cung nữ: “Đây là bài thơ đầu tiên trong tập thơ của Tiên hoàng hậu, ai trong cung cũng thuộc lòng!” Dumaa, tôi ngồi phịch xuống đất, sao Tiên hoàng hậu không chừa lại con đường nào cho hậu thế vậy chứ!!!

Dạ Huyền Tương Tư

3 chương
Hài Hước
Cửa Hàng Đồ Cổ

Cửa Hàng Đồ Cổ Tôi kế thừa cửa hàng đồ cổ mà ông nội để lại. Cửa hàng khác đặt Tỳ Hưu để thu hút tài lộc, còn cửa hàng nhà tôi thì treo đèn giấy trắng dành cho người chết. Đúng vậy, đồ cổ phân âm dương, việc của tôi là buôn bán những thứ của người chết.

Cửa Hàng Đồ Cổ

4 chương
Hiện đại