Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Thoáng Thấy Người Ở Nhân Gian

Thoáng Thấy Người Ở Nhân Gian Nương tử hầu phủ có thai rồi. Nàng ta tìm được một phương thuốc dân gian, nói là uống vào thì có thể sinh được con trai. Nhưng suy cho cùng là thuốc thì có ba phần độc. Bởi lý do cẩn thận, nàng ta bèn phái người bắt một nữ tử mang thai, đổ thuốc vào trong miệng nàng ấy. Lại sợ không kịp đợi, tối đó liền mổ bụng của đối phương, chỉ để nhìn một cái phương thuốc này có tác dụng hay không. Cái thai trong bụng nữ tử đó thật sự là con trai, nương tử hầu phủ vui mừng khôn xiết. Nàng ta tiện tay chỉ vào ta, bảo ta mang thi thể của đối phương, cùng mới đứa bé đã không còn sự sống kia, ném vào trong bãi tha ma. Ta là ai? Là tỳ nữ vẩy nước quét nhà tầm thường nhất trong hầu phủ này. Cũng là muội muội…. của nữ tử vô tội bị hại kia.

Bạn Trai Tôi Là Long Vương Đông Hải

Bạn Trai Tôi Là Long Vương Đông Hải Tôi muốn chia tay bạn trai. Anh ấy lại nói bản thân mình là Long Vương biển Đông Hải. Tôi cười: “Nếu anh mà thật sự là Long Vương biển Đông Hải thì tôi đây chính là Tôn Ngộ Không đó!” Đêm đó, toàn thành phố chỉ có trên đầu tôi là mưa.

Kết Thúc Để Bắt Đầu

Kết Thúc Để Bắt Đầu Chu Thành xuống biển làm ăn, tôi một bước trở thành người có tiền giàu có. Anh ta cùng mối tình đầu ra vào có cặp, tôi đề nghị ly hôn, mang theo khoản bồi thường kếch xù xuống phía Bắc đào tạo chuyên sâu. Ly hôn nhiều năm, Chu Thành nói muốn theo đuổi lại tôi. Anh ta đem công ty chuyển xuống phía Bắc, đem toàn bộ biệt thự trang sức đều đặt trước mặt tôi. Tôi bị thành ý của anh ta làm cho cảm động, liền bảo cậu con trai vừa đầy một tháng tuổi của mình gọi anh ta một tiếng chú Chu.

Kết Thúc Để Bắt Đầu

5 chương
Hiện đại
Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết

Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”

Viễn An

Viễn An Thê tử của ca ca và tiểu nữ nhi của Triệu Vũ tướng quân đã bị khiêng nhầm kiệu hoa. Đến khi mọi người phản ứng lại muốn đổi thì người vốn là đại tẩu của ta đã vào động phòng rồi. Ca ca ta, một kẻ thô lỗ, cứ thế mơ mơ hồ hồ có được một nàng dâu là tiểu thư khuê các. Nhưng sau này, khi ca ca đứng trong sân cầm đao lớn chặt đứt sợi chỉ cho đại tẩu, ta lại thấy hai người họ rất xứng đôi.

Viễn An

5 chương
Cổ Đại
Đôi Mắt

Đôi Mắt Làng chúng tôi có một lão thợ mộc. Nếu đồ đạc trong nhà hỏng, chỉ cần năm đồng xu, ông ấy sẽ sửa cho bạn. Vào một đêm nọ, cha tôi say rượu và lỡ tay đánh chết mẹ tôi. Tôi kéo cái xác thảm hại của mẹ đến trước cửa nhà thợ mộc già. “Mẹ cháu bị cha đánh hỏng rồi, ông sửa lại giúp cháu.”

Đôi Mắt

3 chương
Hiện đại
Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.

Kinh Từ

Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.

Kinh Từ

5 chương
Báo Thù
Tôi Suy Sụp Sau Khi Chiến Lược Thất Bại

Tôi Suy Sụp Sau Khi Chiến Lược Thất Bại Công lược thất bại, tôi chẳng còn gì để mất. Trói hắn lại, ngày ngày cùng hắn chìm đắm trong sự thân mật, còn vì hắn mà sinh một đứa con trai. Cuối cùng chết thảm trước mặt hắn. Vui vẻ hưởng thụ thời gian năm năm tự do, nhiệm vụ đột nhiên khởi động lại. Mới vừa sống lại, tôi đã bị người ta hung tợn bóp cổ. Người đàn ông ngày xưa dịu dàng giờ đây trên mặt hốc mắt đỏ như máu: “Lại một người không muốn sống.” “Ai cho cô lá gan dám bắt chước Nhiễm Nhiễm.” Cách đó không xa, đứa bé có khuôn mặt tương tự hắn chậm rãi đi ra, cầm súng lục bóng loáng nhắm vào trán tôi: “Ai bắt chước mẹ tôi đều phải chết!”

Quay Trở Lại Năm Ấy

Quay Trở Lại Năm Ấy Tủ lạnh nhà tôi có thể tự động trả lời. Tôi bỏ cá vào. “Tanh quá.” Tôi bỏ sầu riêng vào. “Thúi thế.” Tôi bưng bún ốc bỏ vào tủ. “… Cô không thể ăn thứ gì bình thường hơn được à?!” Tôi tức giận, đập mạnh một cái lên tủ lạnh. “Mi chỉ là cái tủ lạnh thôi, kêu cái gì mà kêu?” Đối diện im lặng một lúc lâu, rồi từ từ viết: “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh chứ?” “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh?” Tôi và nhóc hành tây đã thỏa thuận ba điều. Không được để thức ăn có mùi nồng trong tủ lạnh, như hành tây hay sầu riêng. Nhưng không nói không được để thức ăn thừa. Tôi gói cà chua và trứng còn thừa buổi sáng rồi nhét vào tủ. Vừa đóng cửa tủ lại thì tờ giấy ghi chú đã có câu trả lời: “Đồ thừa à?” Tôi mệt mỏi: “Ừ.” Đúng lúc tôi nghĩ cậu ta sắp thêm quy định mới thì. Đối diện nhanh chóng trả lời: “Dân văn phòng, ai cũng khổ thế này sao?” Thực ra tôi muốn nói đây gọi là tiết kiệm! Nhưng nghĩ lại cậu ta còn đang đi học, tôi lại nổi tính dạy đời: “Vì vậy phải học hành chăm chỉ nhé.” “Cô đến tìm tôi đi, tôi mời cô ăn.” Ồ. Tôi bật cười. Thành thật mà nói, tôi cũng muốn gặp mặt cậu nhóc “tủ lạnh” này xem thế nào. Tiện thể tìm hiểu xem, tại sao cái tủ lạnh cũ này lại có chức năng kỳ lạ thế này. Nhưng ngay khi tôi chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào. Trên tờ giấy ghi chú đã hiện lên địa chỉ: “Thành phố Thành Giang- Khu chung cư Bạch Đào Trà – Tòa C – Số 301.” Tôi hít một hơi, tay cầm bút run rẩy không ngừng: “Cậu chắc chứ?” “? Không thì sao?” Tôi kiểm tra lại số nhà một lần nữa, chắc chắn không nhầm, rồi từng chữ một viết xuống: “… Hiện tại, tôi đang ở… thành phố Thành Giang… khu chung cư Bạch Đào Trà… tòa C… số 301.”

Câu Chuyện Thường Ngày Chốn Thâm Cung

Câu Chuyện Thường Ngày Chốn Thâm Cung Sau khi trọng sinh, toàn bộ hậu cung đều có thể nghe thấy tiếng lòng của ta. “Nam nhân chẳng có ai tốt cả, ngày mai phải đi ôm đùi hoàng hậu mới được.” Hoàng hậu: “Muội muội tốt, ta đến đây!” “Thục phi nương nương sao lại tặng thái hậu bánh trung thu nhân đậu xanh? Thái hậu bị dị ứng đậu xanh nàng không biết sao?” Thục phi: “Ân nhân! Ân nhân của ta!” “Ngày mai bệ hạ sẽ giết Dung phi.” Dung phi: “??? Sao lại là ta??? Nghĩ nhiều gì nữa, chạy trước đã!”

Mùa Hè Vô Tận

Mùa Hè Vô Tận Ngày bạch nguyệt quang của Kim Hoài trở về nước, tôi và cô ta cùng lên hot search. Cô ta là ngôi sao sáng giữa đám đông trong làng giải trí. Tôi bị chế giễu là một cô gái si tình không được đáp lại. Khi Kim Hoài gọi điện với giọng điệu lạnh lùng: “Tối nay có tiệc, tôi sẽ không về nhà.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hắn đang ôm bạch nguyệt quang đi vào khách sạn. “Ừ, ưm…” Chưa kịp trả lời, tôi đã bị một lực mạnh từ phía sau đẩy cho không thở được. Kim Hoài dừng lại một chút: “…Cô đang làm gì vậy?” Tôi cắn môi và cúp máy. Có hơi thở nóng bỏng dán sát vào tai tôi, người đó càng làm mạnh mẽ hơn: “Em đoán xem, hắn có thể nhìn thấy chúng ta từ đây không?”  

Mùa Hè Vô Tận

6 chương
Hiện đại