Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi là trà xanh có tiếng trong giới. Phát hiện Thái tử gia Kinh Thành và cô bạn gái thân thiết qua lại quá mức. Tôi nước mắt lưng tròng: “Anh không yêu em nữa rồi……” Anh ta bực dọc đưa cho tôi một tấm chi phiếu. “Em tự bình tĩnh lại đi.” Tôi nhận lấy chi phiếu, sợ mình bật cười ra tiếng. Sau đó, tình cờ gặp phải kẻ thù không đội trời chung của anh ta. Mắt tôi khẽ đảo, tỏ vẻ tủi thân đáng thương: “Anh ấy bắt nạt em, không tốt với em, còn đánh mắng em……” Sau đó, hai người chạm mặt nhau. Thái tử gia bị đánh đến bầm tím quanh mắt, tức đến bật cười. Anh ta vây tôi ở góc tường, nghiến răng nghiến lợi: “Đánh cô? Mắng cô?” “Cô nói là hai cái búng trán đó à?”
Trà Xanh Không Cần Tranh Giành Làm Vợ
Bà nội mừng thọ bảy mươi tuổi, lẽ ra phải là một bữa tiệc vui vẻ. Nhưng chú đột nhiên ném đũa, chỉ vào mũi mẹ tôi mắng bà dọn đồ ăn chậm. Bố tôi mặt tối sầm, xông lên tát mẹ một cái, sau đó là thêm năm cái nữa. Khóe miệng mẹ chảy máu rồi ngã xuống đất, cả nhà chết lặng. Tôi cầm lấy viên gạch bên cạnh dùng để xây tường, đập thẳng vào đầu bố tôi. Máu bắn tung tóe, thế giới phút chốc im lặng.
Chịu tội vì mẹ
Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác Tôi mang thai 5 tháng, đi bệnh viện kiểm tra thai định kỳ, bác sĩ nhìn tôi một cái, lạnh nhạt hỏi: “Cô cắ/m sừng chồng à?” Tôi ngớ người, rồi tức muốn nổ tung: “Anh là bác sĩ mà không lo khám bệnh cho đàng hoàng, ăn nói vớ vẩn gì vậy?!” Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó tháo kính ra, đôi mắt đen thẳm như mực, chậm rãi bước tới trước mặt tôi: “Chịu khó nhìn cho kỹ vào, tôi là… Tống Tiêu.” Hai chữ “Tống Tiêu” anh ta phát âm cực kỳ rõ, giống như đang cố tình nhấn mạnh điều gì đó. Chec rồi… Chồng hợp pháp mà tôi kết hôn chớp nhoáng rồi bỏ mặc suốt nửa năm nay — chính là anh. Anh dường như rất thích biểu cảm vừa sốc vừa chột dạ của tôi, đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa trêu, như đang chờ tôi đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý.
Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác
Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ bạn trai, tôi cẩn thận thay một chiếc váy trắng nhỏ, cố gắng mỉm cười dịu dàng, ra dáng tiểu thư đoan trang. Bác gái nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, cuối cùng thở dài như chấp nhận số phận: “Con ngoan, ngồi đi.” Trong bữa cơm, bác trai bác gái đều dịu dàng, hòa nhã. Tôi còn đang thắc mắc, vì sao trước đó Trần Mặc lại dặn tôi cứ mạnh mẽ, đanh đá cũng chẳng sao. Đúng lúc ấy, một bà lão bất ngờ xông vào, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi: “Cháu đích tôn đưa bạn gái về, sao không gọi bà già này đến nhìn thử?!” “Tôi nói cho cô biết, nhà chúng tôi phải đủ đầy. Cô lấy con trai cả, thì phải lo cả chuyện cưới vợ cho con trai thứ. Cô mang bao nhiêu của hồi môn, cũng phải bù cho nhà thằng hai bấy nhiêu!” Trong tôi lửa giận bùng lên. “Sao thế? Con trai thứ nhà bà nghèo đến mức sống không nổi nữa sao? Hay bà đang vội gom tiền mua sẵn quan tài cho mình?” Ngay giây sau, ánh mắt bác trai bác gái bỗng sáng rực, nhìn tôi như nhìn thấy báu vật.
Tôi không phải cô dâu ngoan ngoãn, tôi là người nắm quyền trong nhà họ Trần
Kiếp trước, tôi là vợ của vị lãnh đạo mà ai ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng chồng tôi, Mạnh Sĩ An, trên chiến trường đã bị thương ở dây thanh quản và vùng bẹn. Mất đi khả năng làm đàn ông và khả năng nói. Vì vậy tôi và Mạnh Sĩ An đã sống cuộc hôn nhân không tình dục suốt 40 năm. Tôi chưa từng chê bai, nguyện làm “quả phụ sống” không oán không hận, cùng một người câm đi hết nửa đời người. Cho đến ngày sinh nhật 60 tuổi, tôi tình cờ tìm thấy hơn 500 thẻ điện thoại trong thư phòng của hắn. Đều là gọi cho “đoàn hoa” của văn công mà hắn yêu nhưng không có được. Thì ra hắn không phải không nói được, chỉ là không muốn nói chuyện với tôi. Hắn không phải không làm đàn ông được, mà là không muốn làm đàn ông của tôi. Cú đả kích khủng khiếp ấy khiến tôi ôm hận mà chết. Lại mở mắt ra trở về năm 1984. Kiếp này, tôi sẽ không vì bất kỳ người đàn ông nào mà chịu uất ức nữa. Những năm 80 là mảnh đất khởi nghiệp. Đón gió xuân cải cách mở cửa, tôi sẽ đến Thâm Thành phấn đấu.
Tái sinh vào những năm 1980, tôi đã từ bỏ vị hôn phu chính của mình
Bạn thân của tôi hình như mang thai, tôi đi cùng cô ấy đến bệnh viện kiểm tra. Vừa mới từ khoa sản phụ đi ra, lại bất ngờ chạm mặt đội trưởng đặc cảnh đang làm nhiệm vụ, bạn thân nhìn thấy anh ta thì hoảng sợ đến biến sắc. “Xong rồi! Là anh trai tớ. Nếu anh ấy biết tớ chưa kết hôn mà đã mang thai, chắc chắn sẽ giết tớ mất!” Chưa kịp nghĩ nhiều, cô ấy đã nhét tờ phiếu kiểm tra thai vào tay tôi. Đối diện ánh mắt dò xét của người đàn ông, bạn thân ngượng ngùng cười: “Anh, em đi cùng Vãn Vãn đến.” “Bạn trai cô ấy… thật sự quá vô trách nhiệm!” Người đàn ông nhìn sang tôi, tôi cúi đầu nhìn xuống đất. Đêm khuya, người đàn ông xuất hiện ở nhà tôi. Sắc mặt anh ta sa sút, giọng nói run run. “Chúng ta ở bên nhau nửa năm, tôi chưa từng chạm vào em.” “Vậy thì đứa bé là của ai?”
Ngoại Lệ Đặc Biệt
Khi tôi nhảy khỏi tòa nhà, có người nói: “Cô ấy cuối cùng đã nhảy, mau quay lại đăng lên vòng bạn bè!” Tôi đã đứng trên mép ban công tầng 24 suốt tám tiếng đồng hồ. Người dưới kia càng lúc càng đông, ba nghìn chiếc điện thoại chĩa về phía tôi. Tôi đã quyết định chết từ lâu, nhưng vào lúc này, bản năng sống níu kéo tôi, tôi không bước nổi bước cuối cùng. Những người xem ở dưới lại không hài lòng: “Trời nóng thế, cô nhảy đi!” “Cô nhảy hay không? Tao sắp hết pin điện thoại rồi!” “Cô ta cả nửa ngày không nhảy chắc là để câu view đúng không!” Tôi nhìn họ một cách không thể tin nổi. Họ có phải là người không? Họ có đang nói lời người không? Lúc này, một ông lão mặc áo thể thao đỏ đi tới, chỉ vào tôi lớn tiếng nói: “Nhảy đi! Không nhảy là đồ hạ tiện!” Nước mắt tôi vỡ òa trong giây lát, sợi dây cuối cùng trong tim đứt rời. Tôi không phải đồ hạ tiện, tôi không phải đồ hạ tiện… Tôi nhắm mắt lại, ngã về phía trước. Tiếng kinh ngạc vang lên từ dưới kia. Nhưng tôi không tiếp tục rơi xuống. Tôi mở mắt, quay đầu nhìn lại, có người nắm lấy tay tôi. Đó là một anh cảnh sát trẻ. Có lẽ trước đó, nhân lúc tôi không chú ý, anh ta đã lẻn vào nhà tôi, định bất ngờ từ phía sau bế tôi khỏi ban công. “Em à, đừng nghĩ quẩn, chuyện dù khó đến đâu chỉ cần còn sống đều có thể giải quyết. Nào, nắm chặt tay anh, anh kéo em lên.” Toàn bộ trọng lượng của tôi treo trên tay phải của anh, nửa thân anh treo ngoài ban công, mệt đến run rẩy. Nhưng tôi chỉ chú ý tới đôi mắt anh rất đẹp. Trong mắt anh có ánh nắng, chắc chắn anh là người rất tốt đẹp. Còn tôi thì không. Lúc này, tôi lại nghe thấy hàng xóm dưới kia đứng trên ban công la: “Nhảy đi! Ồn quá, con tôi cả ngày không ngủ được!” Tôi ngẩng đầu, nước mắt tràn vào thái dương. Tôi nói với anh cảnh sát: “Anh cảnh sát à, xin lỗi, tôi đi đây.” Tôi giật tay ra khỏi anh. Trong khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe tiếng anh cảnh sát gào khóc xé lòng. Còn những người xem thì lại bùng lên tiếng la ó châm chọc. Nhưng họ không ngờ rằng, tôi đã tái sinh. Tái sinh thành một con quỷ, sẽ chặt từng người từng người bọn họ.
Cảm ơn anh đã yêu em
Khi làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn, lễ tân cảnh báo: “Khách sạn này không nhận trẻ em dưới 6 tuổi, cũng không nhận người già trên 60 tuổi.” “Người khuyết tật không được ở, phụ nữ đang mang thai càng không được ở!” Ban đầu tôi chẳng thèm để ý đến mấy lời cảnh báo đó, nhưng tối hôm đó, trong khách sạn đã xảy ra chuyện một đứa bé khai gian tuổi bị mất tích. Giữa khung cảnh hỗn loạn, lễ tân hoảng loạn gào lên: “Trong số các người, còn ai đang nói dối nữa không?!” Tôi không lên tiếng, chỉ lén giấu tờ giấy thử thai đi.
Khách sạn kỳ lạ
「Cho em 10 tỷ, hoặc mỗi phút cho em 10 đồng, em chọn cái nào?」 Cửa sổ bật lên kỳ quái này đột ngột chiếm hết màn hình máy tính của tôi. “Đây là câu hỏi ngu ngốc gì thế, tất nhiên chọn 10 tỷ rồi.” Lão Châu ngồi đối diện cười khẩy. Ngón trỏ tôi lơ lửng trên bàn phím. “Đinh”—một tiếng, tôi chọn bên phải, cái lựa chọn trông có vẻ ngu ngốc kia. Đúng 12 giờ đêm, điện thoại tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn ngân hàng. “Tài khoản thẻ ghi nợ XXXX của bạn đã nhận được (chuyển khoản ngày) 4.800 Nhân dân tệ vào ngày 25 tháng 4, số dư sau giao dịch là 4.825 Nhân dân tệ.” Cùng lúc đó, màn hình khoá điện thoại hiện lên: 【Thời gian sinh tồn +480 phút】 Hôm sau, chỗ ngồi của lão Châu trống trơn. Phòng nhân sự nói hắn “chủ động nghỉ việc”. Nhưng tôi hình như đã hiểu điều gì đó.
10 đồng hay mạng sống
Sau Khi Bị Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Gia Đình Phản Diện Năm tôi 3 tuổi, mẹ dẫn tôi và em trai vào thành phố, rồi bỏ rơi tôi ở ga xe lửa. Khi em trai định gọi tôi, mẹ đã bịt miệng thằng bé lại. “Đừng gọi! Chị con là nữ phụ độc ác! Là sao chổi! Bỏ nó lại, sau này nó sẽ hại chet chúng ta!” Đúng lúc tôi sắp òa khóc, cảnh tượng trước mắt bỗng nhòa đi. 【Đây rồi! Nữ phụ độc ác bị bỏ rơi, bố mẹ nữ chính tốt bụng nhận nuôi, nhưng cô ta lại c/ướp đ/oạt, hại nhà họ tan cửa nát nhà.】 【Bố mẹ nữ chính đang đi tới từ phía trước. Nếu không nhận nuôi cô ta, sao nữ chính sau này có thể bị cô ta đẩy ngã cầu thang, mất đi đứa con đầu lòng!】 【Mẹ của nhân vật phản diện có ở đây không? Bà ấy định bỏ chồng bỏ con đi theo người tình. Nhân vật phản diện đuổi theo, nhưng lại bị bọn b/uôn người b/ắt đi.】 Tôi nhìn lướt qua gia đình ba người hạnh phúc ở phía xa và người đàn ông bế đứa trẻ đang đi ngang qua. Không chút do dự, tôi lao đến, ôm chặt lấy chân anh ta. “Cứu m/ạng! Anh trai tôi sắp bị kẻ xấu bắt đi rồi!”
Sau Khi Bị Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Gia Đình Phản Diện
Quốc khánh năm ấy, cả nhà chuẩn bị đi du lịch. Đêm trước ngày khởi hành, anh trai đưa cho tôi một tấm vé tàu đi về phương Bắc. “Hồng Anh, xe không còn chỗ nữa. Em cũng biết, từ nhỏ Mạn Mạn chưa từng rời xa chúng ta…” “Anh đã mua sẵn cho em vé tàu rồi, em đi trước, tới nơi chờ cả nhà nhé.” Tôi chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy tấm vé bé nhỏ kia. Anh trai lập tức thở phào, như vừa trút được gánh nặng. Thế nhưng, anh không hề biết — tôi sẽ không đi về phương Bắc chờ họ. Tôi đã trả lại tấm vé ấy, rồi mua một tấm vé khác, hướng về phương Nam. Nơi đó có Cảnh Ninh, vùng đất đã sinh ra và nuôi lớn tôi. Nơi đó có cha mẹ nuôi và người anh trai yêu thương tôi như sinh mệnh. Lần này, tôi sẽ không quay về nữa.
Tấm Vé Về Phương Nam
Ba tôi ngoại tình còn đánh đập vợ con, anh họ lại dẫn đầu đám bạn học bắt nạt tôi, ép đến mức tôi chẳng còn dám đến trường. Hôm mẹ tôi nhận được chẩn đoán ung thư, chúng tôi nắm chặt tay nhau, cùng bước lên sân thượng. Gió thổi dữ dội, giọng mẹ run rẩy: “Vân Vân… mẹ tuyệt đối không thể trở thành gánh nặng cho con…” Tôi rưng rưng nước mắt, khẽ gật đầu, nhích về phía trước một bước. Bỗng trước mắt hiện lên từng hàng chữ như đạn bay trên màn hình:【Em gái nhỏ đừng nhảy! Mẹ em chính là thiên kim thật sự của nhà họ Lương – gia tộc giàu nhất, từng bị bắt cóc đấy!】 【Nếu nhảy xuống bây giờ, mọi thứ coi như chấm hết. Mẹ em sẽ chết thảm, còn em thì trở thành người thực vật, nằm liệt trong biệt thự của cậu suốt cả đời…】 Chắc tôi tuyệt vọng quá nên mới sinh ra ảo giác. Tôi và mẹ dang tay. 【Ba em đã mua bảo hiểm tai nạn cả triệu cho hai mẹ con rồi, em mà chết là ông ta mừng lắm!】 Tôi giật mình túm lấy mẹ, kéo bà về phía an toàn. “Mẹ!” tôi nhìn vào đôi mắt hoang mang, tuyệt vọng của bà, “Tòa nhà này… để hôm khác mình nhảy!”