Danh sách truyện đã hoàn thành
Mùa Xuân Hoa Nở Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng chốc lại trở thành mẹ tiểu thư giả của tướng phủ. Thừa tướng phu nhân cao ngạo quý phái, bịt mũi ném tiểu thư giả trước cửa nhà ta. Ta nghi hoặc: “Ngươi thật sự không cần tiểu nữ oa này nữa sao?” Nàng ta đầy vẻ chán ghét, chỉ mang theo tiểu thư thật rời đi. Ta gật gật đầu, được rồi, bỗng dưng lại có thêm một cục bột nhỏ. Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con heo, cục bột nhỏ mỗi ngày ăn hết năm bát cơm. Còn lẽo đẽo đi theo sau ta: “Mẹ, đói đói, cơm cơm!”
Mùa Xuân Hoa Nở
Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”
Nàng Là Sự Cứu Rỗi
Chim Hoàng Yến Nghịch Ngợm Tôi và chị tôi là chim hoàng yến bên cạnh hai vị thái tử gia ở Thượng Hải. Chị gái tôi thì trong sáng và ngây thơ, còn tôi thì lanh lợi hơn, dễ dàng làm vừa lòng thái tử gia, không phải lo lắng về cơm ăn áo mặc sau này. Nhưng một ngày, chị tôi phát hiện ra rằng chúng tôi là những nhân vật phụ và sẽ bị kim chủ bỏ rơi, kết cục vô cùng bi thảm. Chị ấy nói: “Chúng ta phải tìm một lý do để khiến họ cảm thấy áy náy, từ đó đồng ý thả chúng ta đi.” Tôi nghĩ một lúc rồi đáp: “Chuyện này không khó đâu. Chị hãy ngủ với kim chủ của em, còn em sẽ ngủ với kim chủ của chị. Chúng ta cùng nhau bắt gian.” Vào ngày thực hiện kế hoạch, chúng tôi run rẩy đổi phòng. Nhưng chưa kịp để tôi bò lên giường của người em trai, tôi đã bị nhấc bổng lên. Bùi Yến đứng sau lưng, vuốt ve cổ tôi và cười lạnh lùng: “Gan to nhỉ, có anh còn chưa đủ, giờ còn muốn em trai của anh sao?”
Chim Hoàng Yến Nghịch Ngợm
Kim Châu Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung. Lý Thừa Diễn năm tuổi đột nhiên xuất hiện trước quầy bán hoành thánh của ta. Hắn nghiêm mặt nhỏ, giọng nói non nớt cố tỏ ra vẻ uy nghiêm: “Liễu Kim Châu, ngươi đừng giận dỗi nữa. Phụ vương đã đồng ý sắc phong ngươi làm quý phi, ngươi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, theo ta về cung.” Ta nghe vậy, vội vàng lắc đầu, ra hiệu cho hắn nhỏ giọng. Lý Thừa Diễn lúc này mới nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên. Sắc mặt hắn lập tức đại biến, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Còn có… đau lòng. Hắn bĩu môi, run rẩy chỉ vào ta: “Liễu… nương…” Giây tiếp theo, dường như sắp khóc. Lúc này, eo ta từ phía sau bị một đôi tay to ôm lấy. Ta quay người, đối diện với một đôi mắt yêu nghiệt. “Nương tử, đây là tiểu hài tử nhà ai vậy? Thật không có phép tắc, ta muốn ăn hắn.” Thấy người này dường như thực sự tức giận, đôi tai lông xù trên đầu sắp dựng đứng lên. Ta vội vàng luống cuống lấy tay che lại. Thấp giọng dỗ dành hắn: “Ở đây đông người, không được biến thân… Cũng không được ăn tiểu hài tử!”
Kim Châu
Sau Khi Gặp Em Quán cà phê giảm giá 50% cho trẻ em dưới 5 tuổi và cựu chiến binh, tôi điên cuồng ra hiệu cho đứa con trai sáu tuổi của mình. Con trai: “Chào chú, cháu là cựu chiến binh.” Bạn trai cũ là ông chủ giống như cười mà không phải cười: “Con trai cô à? Cũng thông minh đấy.” Tôi phản kích: “Di truyền từ anh.” … Ấy không phải, anh nghe tôi giải thích đã.
Sau Khi Gặp Em
Sau Khi Xuyên Không Thành Phản Diện, Ta Không Thể Thoát Khỏi Nam Chính Ta xuyên không thành mỹ nhân sư tôn của một tên đệ tử điên cuồng. Trong nguyên tác, vị sư phụ này vì có ý đồ xấu với nam chính mà nhận được kết cục thảm hại. Vì tránh khỏi cái chết, ta lặng lẽ xa lánh nam chính, nhưng bị y nhốt lại trong kết giới chất vấn: “Sư phụ… có phải đã chán ghét con rồi không?”
Sau Khi Xuyên Không Thành Phản Diện, Ta Không Thể Thoát Khỏi Nam Chính
Như Ý Bắt Lợn Yêu Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Bạn cùng phòng xinh đẹp và giàu có một người bạn trai cao 1m6, nặng 85kg, mặt đầy dầu bóng loáng. Cô ta lúc nào cũng đề phòng tôi, sợ rằng tôi có ý đồ với bạn trai của cô ta. Tôi nói bạn trai cô ta là một con lợn, nhưng cô ta lại mắng tôi không ăn được nho thì nói nho chua. Nhưng cô ta không biết rằng, bạn trai của cô ta thực sự là một con lợn.
Phần 3 - Như Ý Bắt Lợn Yêu
Tứ Hải Thanh Bình Lúc chiến loạn, sư phụ đã nhặt được một thiếu nữ mang về núi. Nàng thân thể yếu ớt, ta dùng gà rừng hầm canh bồi bổ cho nàng, nàng lại ôm bụng nhăn mặt. “Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đã không ăn đồ tanh.” Ta liền đến hậu sơn hái một giỏ rau dại nấm rừng về. Đem lên, nàng lại ghét bỏ nôn khan không ngừng. “Tỷ tỷ, ta ăn tuyết liên Thiên Sơn mà lớn lên, xưa nay không đụng vào những thứ bẩn thỉu này.” Ta đặt đồ ăn xuống quay người bỏ đi, nàng đói quá đành cầm đũa miễn cưỡng ăn. Sau khi khỏi bệnh, Khương Ninh trộm vòng ngọc rồi bỏ đi mà không nói một lời từ biệt. Không lâu sau, nhiếp chính vương đột nhiên dẫn binh đến vây quét tông môn. “Ninh nhi là thiên mệnh thần nữ, các ngươi là lũ ăn mày rách rưới sao lại dám ép nàng ăn rễ cỏ vỏ cây!” Vài vạn người vây quanh ta, ta giết đến máu me đầy người chắn trước sư phụ, rồi bị nhiếp chính vương dùng một mũi tên bắn thủng đầu. Khương Ninh yếu đuối nép vào lòng hắn, trên mặt còn văng máu của ta. Ngày đó, tông môn một trăm linh sáu người đều tử nạn. Mở mắt lần nữa, Khương Ninh vừa mới đánh đổ canh gà của ta. Ta không nói hai lời, từ trong phòng lôi ra một thanh đoản đao đầy vết máu loang lổ. Trốn tránh thế sự lâu rồi, bọn họ đều quên chiến thần năm xưa rốt cuộc là ai.
Tứ Hải Thanh Bình
Cửa Cung Sâu Thẳm Ta là con gái nhà quan do hoàng đế khâm điểm tiến cung. Một tờ thánh ý, được phong làm quý phi. Người người hâm mộ ta mệnh tốt, nhưng nào có biết trong lồng vàng, chim sẻ khó bay. Ngày đó tiến cung, ma ma hầu hạ ta tắm rửa nói: “Hoàng đế dịu dàng thiện lương, nương nương chớ sợ.” Nhưng thâm cung sâu mười trượng này, xương trắng phủ đầy đất. Đủ loại chuyện đáng sợ, đều do một tay hắn gây nên mà ra.
Cửa Cung Sâu Thẳm
Thuốc Dẫn Thừa tướng cao điệu tìm nhi tử, nói rằng vị hôn phu bán cá của ta chính là nhi tử thất lạc của ông. Kiếp trước ta phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa hắn rời đi, nhưng hắn lại tìm người đánh ta đến gần chết. “Ta hiện tại thế nhưng là công tử thừa tướng, phải cưới danh môn quý nữ, một thôn nữ như ngươi mà cũng muốn trèo cao?” Nhưng hắn không biết, hắn chỉ là thuốc dẫn cho người khác. Sống lại một đời, ta đích thân đưa hắn đến trước mặt thừa tướng. “Ngài xem hắn có giống thuốc dẫn… à không, giống nhi tử của ngài không?”
Thuốc Dẫn
Phù Sinh Nhược Mộng Ta và Lục Thanh Hành cùng nhau sống lại. Sau khi sống lại, chúng ta không hẹn mà cùng chọn cách không gặp lại nhau nữa. Kiếp trước chúng ta là phu thê thời loạn thế. Ta một đường phò tá hắn, đưa hắn từ một kẻ ăn mày trở thành hoàng đế. Hắn làm vua, ta làm hậu. Hắn hô mưa gọi gió, thủ đoạn tàn nhẫn nhưng lại tài giỏi hơn người nên triều đình vô cùng ổn định. Hắn cũng rất trọng tình nghĩa, hậu cung chỉ có mình ta, một phu một thê ân ái đến đầu bạc răng long. Nhưng kiếp này ta không muốn ở bên hắn nữa, hắn cũng không muốn ở bên ta nữa.
Phù Sinh Nhược Mộng
Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.