Điền Văn
Diễm Dao Bất Phàm Giang Lạc Dao là đích nữ của phủ Nhạc Xương Hầu, từ nhỏ đã được yêu chiều vô hạn. Một ngày, một thầy bói đến cửa, nói rằng nàng mang mệnh có tai ương, chỉ khi tìm được một người mang sát khí bên mình mới có thể hóa nguy thành an. Cha nàng nghe xong, hoảng hốt vỗ đùi, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương là kẻ nổi danh hung ác tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Không ngờ Giang gia lại thừa cơ đem con gái gán cho hắn. Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi.” Đúng lúc hắn vừa đặt bút, bên ngoài, một thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, giọng nói khẽ khàng: “Lạnh.” Nhiếp Chính Vương nhíu mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng đi lung tung.”
Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng Doanh nhân Đường Tiêu Tiêu sống đến tận 80 tuổi, sau khi qua đời lại nhận được tin báo rằng người lính cứu hỏa đã cứu cô trong trận động đất năm xưa đã bị tàn tật ở chân, mang thương tật suốt cả cuộc đời. Được hỏi là muốn đi đầu thai hay trở về để giúp ân nhân chữa chân, cô lập tức trả lời: Đương nhiên là chữa chân rồi! Sau khi trọng sinh, Đường Tiêu Tiêu lập tức đến vùng nông thôn, tìm về quê hương của ân nhân cứu mạng. Tống Cảnh Chi: “Đồng chí Đường, tôi không cần cô báo ơn, cô về đi.” Đường Tiêu Tiêu: “Nếu anh không cho tôi ở lại, ngày mai tôi sẽ loan tin ra ngoài rằng chúng ta đã có tiếp xúc da thịt, và anh phải chịu trách nhiệm với tôi.” Tống Cảnh Chi: “…”
Điền Tâm Dưỡng Mộng Tôi trượt chân ngã khỏi sân khấu tuyển chọn, rồi bị một cô gái cổ đại chiếm lấy thân xác. Cô ấy nói mình tên là Lâm Đại Ngọc. Vì muốn giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, cô ấy cắn răng thay tôi tiếp tục tham gia chương trình tuyển chọn “Thiếu nữ Quốc Phong 101”. Ban đầu cô ấy chỉ định góp mặt cho có, ai ngờ lại từ lớp F một đường tiến thẳng lên lớp A. Sau này, cả mạng xã hội đều đuổi theo cô ấy gọi “em gái ơi”. Từ khóa hot nhất trên Weibo: “Lâm muội muội cuối cùng cũng bước ra khỏi Đại Quan Viên rồi.”
Phúc Báo Cha ta leo lên cành cao, bỏ lại ba mẹ con ta, đến phủ tướng quân ở rể. Mười năm sau, tro cốt của ông được đưa về. Mẹ ta đang may y phục dưới mái hiên: “Chết thật khéo.” Thiên kim tiểu thư của phủ tướng quân cũng lúng túng gãi đầu: “Đúng vậy, chết quá khéo.”
Xuyên Vào Truyện Điền Văn Xuyên vào vai một ác bà bà trong truyện điền văn, vừa mở đầu đã gặp ngay cảnh tiểu nhi tử xúi giục ta bán cháu gái để trả nợ cờ bạc cho hắn. Ta vung tay tát hắn một cái: “Cút đi! Đồ ngu!” Hắn kéo tay áo ta, vừa khóc vừa nói: “Nương, Trương đại nương đã dẫn người môi giới đến rồi, nương không không thể đổi ý được!” Trương đại nương đứng ngoài cửa lớn tiếng gọi: “Tống đại nương, con bé Chiêu Đệ nhà ngươi xinh đẹp lắm, bán vào kỹ viện thì được ba mươi lượng bạc đó!” Ta hỏi bà ta: “Nam đinh thì bán được bao nhiêu?” “Nam đinh là sức lao động, nếu bán vào cung làm thái giám có thể được đến một trăm lượng bạc!” Ta ồ một tiếng, rồi đá thẳng tiểu nhi tử đến chân bà ta: “Vậy ta bán Chiêu Muội!” “Nương, Chiêu Muội là ai chứ? Con là Diệu Tổ đây mà!”
Không có cao, cũng không có mưa rào.Không gian tối tăm và bức bách, tiếng nước nhỏ làm người ta không biết từ đâu phát ra.Gió lạnh rít lên, thổi ngang qua làm nước văng tung tóe, khiến người sống đoạn tuyệt gan ruột.Đột nhiên, trong bùn lầy, một bàn tay trắng bệch thò ra.Một bàn tay tràn đầy khát vọng sinh tồn.Khó nhọc bới bùn lầy, tựa như người sắp chết đuối, khao khát tìm kiếm chút hi vọng sống sót.Phù!Một nữ nhân toàn thân bùn đất theo bàn tay kia bới ra mà đứng dậy.
Đồng An An Năm ta mười sáu tuổi, ta bị chủ mẫu độc ác bán đến nhà họ Triệu ở thôn Đào Thủy. Nghe nói nhà họ Triệu có ba nam nhân độc thân tràn đầy sức sống: Một người là nông dân chân lấm tay bùn, một người là mọt sách, một người là kẻ lêu lổng đầu đường xó chợ. Hơn nữa, hai em chồng của ta còn có sở thích nửa đêm nghe lén tẩu tẩu qua vách tường. Nhưng đến khi ta gả vào đó mới biết, thì ra gia đình mang tiếng xấu nhất này, lại đáng giá để ở lại.
Xuân Sơn Có Tĩnh Thư Bách phu trưởng đưa về di cốt của cha ta. Hắn thấy đại ca ta định bán ta, không đành lòng, hỏi ta có muốn đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé còn đang quấn trong tã lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua hắn. Hắn cười cười, vết sẹo ở khóe miệng giật giật, nói: “Chỉ với hai mẹ con các ngươi cũng không làm ta nghèo đi được.”
Mong Trùng Phùng Cha vì một xâu tiền mà bán rẻ ta và a tỷ. A tỷ bị bán cho tên thọt chân họ Chu ở đầu làng, còn ta bị bán cho tên gù lưng họ Trương ở cuối làng. Tên thọt chân họ Chu một năm cưới đến năm bà vợ, người nào người nấy cũng yểu mệnh. Gã gù lưng họ Trương thì nhỏ hơn ta ba tuổi, mắc bệnh lao, cũng chẳng biết có sống nổi dăm bữa nửa tháng nữa không. Cả hai đều chả phải là mối nhân duyên tốt đẹp gì. Ta thấy kiếp này của ta coi như xong rồi. Nhưng đến ngày thành thân, đợi mãi đợi mãi, người vén khăn che mặt ta lại không phải là tên gù lưng họ Trương, mà là a tỷ. Tỷ ấy tay trái cầm dao, trên người đầy máu, mồ hôi cùng bùn đất hòa vào nhau, cười với ta: “Tiểu muội, a tỷ đưa muội đi, muội có muốn đi không?”
Quả Ngọt Năm Tháng Chồng đi công tác gửi cho tôi một đoạn video báo bình an, trong mười mấy giây thời gian đó đầy sơ hở đó thì tất cả đều là bằng chứng. Tôi nhắn tin chất vấn anh ta: [Anh gửi đoạn video này là muốn thách thức tôi sao?] Ba ngày sau, lúc anh ta sắp về đến thì anh ta mới trả lời tôi: “Công việc đã xong, trưa mai anh về đến nhà.” Đã xem nhưng lại nói lảng sang vấn đề khác. Anh ta vẫn luôn như vậy, gặp vấn đề thì không giải thích, không giải quyết. Có lẽ khoảnh khắc đó tôi đã hạ quyết tâm ly hôn…
Đào Thuỷ Thôn Năm ta mười tuổi, tổ mẫu dẫn ta đến phủ Quốc Công để “đón gió thu” (ý nói xin sự giúp đỡ). Ai ngờ, một lần đi tùy tiện như vậy lại giúp ta kiếm được một phu quân vừa tuấn tú vừa giàu có. Là phận nữ nhi thôn quê bán bánh mè, ta cứ ngỡ đây đã là đỉnh cao cuộc đời mình rồi. Nhưng không ngờ, vào ngày thành thân, ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng đến dự.
Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.
Tôi yêu đương với một người qua mạng, anh ta nói anh ta là thái tử Bắc Kinh.Tôi bảo tôi là công chúa Nam Thành.Anh nói anh cao 1m88, có tám múi và “18 cm”.Tôi bảo mình là cỡ D, thân hình nóng bỏng không ai bì kịp.Rồi hai đứa gặp nhau, tôi sốc:“Không thể tin nổi, thái tử Bắc Kinh mà cũng yêu qua mạng sao, đúng là gần gũi thật đấy!”Anh ấy còn sốc hơn:“Không thể tin nổi, thông tin gì cũng là giả, em đúng là chém gió siêu thật!”
Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”
Niên Tuế Hữu Cảnh Chồng ta vì trả nợ cờ bạc, muốn bán ta và con gái để lấy tiền. Mẹ con ta như súc vật bị trói lại mang đi rao bán ngoài phố. “Một lớn một nhỏ, có thể làm nô làm tì. Ai ra giá cao thì về tay người nấy!” Người trả giá cao nhất, là một tên ngỗ tác hèn hạ. Hắn không những không muốn mẹ con ta làm nô làm tì, mà còn muốn cưới ta làm nương tử. Nhưng hắn bị quỷ dữ ám, đã hại chết hai người vợ trước. Mọi người đều nói, ta gả cho hắn chẳng khác nào đi tìm cái chết. Nhưng sau này, không ai ngờ rằng, người chết lại là tên chồng bạc tình lúc trước của ta.
Hoàng Thái Nữ Phụ vương của ta vì muốn đoạt ngôi vua, đã nói dối rằng ta là nam nhi. Ông thường nhìn ta mà thở dài, mẫu thân nhìn ta mà rơi lệ. Họ đều cho rằng nữ tử không bằng nam nhi, như lưỡi dao treo trên đầu. Ta không tin, ta muốn cho họ cùng thiên hạ biết rằng nữ tử không thua kém nam nhi, một ngày nào đó sẽ tung cánh giữa chín tầng mây.
Bà Ngoại Bà ngoại có đôi chân nhỏ, mỗi bước đi đều lắc lư muốn ngã. Chồng tôi là Chu Thư Ngôn khinh thường bà, nói bà là tàn dư của thời đại cũ, sẽ cản trở con đường thăng quan tiến chức của anh ta. Sau này tôi mới phát hiện ra, sau mấy chục năm kết hôn, mỗi tuần Chu Thư Ngôn cố định tăng ca, đều là cùng với mối tình đầu thời thanh xuân là ánh trăng sáng của mình đàn ca vui vẻ, nấu rượu pha trà. Còn tôi ở nhà hầu hạ bà mẹ chồng bị liệt, quán xuyến chuyện nhà, nuôi con, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Tôi muốn ly hôn. Con trai khuyên tôi tuổi đã cao rồi đừng làm loạn nữa, mẹ khuyên tôi cả đời này cứ hồ đồ mà sống như thế đi. Chỉ có bà ngoại. Từ trong tủ đầu giường đã ngả màu lấy ra một chiếc hộp sắt không mấy bắt mắt, bên trong đựng đầy huân chương quân công. “Cháu gái ngoan, bà ngoại sẽ đòi lại công bằng cho cháu.”
Ngày Gió Xuân Về Cha ta là rể của nhà khác. Còn ta là con riêng của cha ta ở bên ngoài. Năm ta năm tuổi, cha ta dẫn theo mẹ ta bỏ trốn, bỏ lại ta một mình. Khi đói, ta đã ăn rơm trên mái nhà, uống cặn dư trong thùng nước rửa bát. Khi ta bị bọn trẻ ăn xin đánh đến thoi thóp thì bà bán thịt lợn ở chợ bỗng từ đâu xuất hiện. Bà chính là vợ cả của cha ta, bà không có con cái. Bị người ta chỉ trích là con hổ cái cô độc, cuộc sống cũng không được như ý. Ta theo bà giết lợn bán thịt, chiến tranh qua đi, dần dần hết khổ. Ta trở thành một ngự tứ nữ y, bà cũng có được đứa con gái bên cạnh mình. Lúc này cha ta bỗng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, còn muốn tái hợp với bà. Ta cười lạnh lùng, lấy ra tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì lấy dao giết lợn, đuổi theo cha ta năm con phố.
Bình An Phụ thân ta với An Viễn Hầu là bằng hữu chí cốt. Khi An Viễn Hầu bị xét nhà, phụ thân ta liều chết cứu thoát tiểu nữ nhi của hắn, giấu bà trong phủ. Để che mắt người đời, phụ thân ta đã giật ta – đứa con gái mới đầy tháng của mẫu thân ta, đem đến trước cửa am ni cô. Từ đó, nữ nhi của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta trở thành tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm trôi qua, bỗng nhiên có một phụ nhân điên loạn đến trước cửa am, bà bám riết không chịu đi, gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết tiểu bảo nhà ta ở đâu không?” Tuyết rơi dày đặc, phong tỏa con đường lên núi. Không có khách thập phương, lẽ ra am phải đóng cửa. Nhưng bỗng nhiên lại có một phụ nhân xuất hiện, bám chặt lấy cánh cửa không chịu buông. Trên người bà đầy tuyết với băng giá, lời nói điên loạn, hễ có ni cô nào đi qua, bà đều túm chặt lấy người ta, gào khản giọng hỏi: “Ngươi có biết tiểu bảo nhà ta ở đâu không? Ta không tìm thấy nó.” Nhưng không ai có thể trả lời bà, thế nên bà đờ đẫn đứng tại chỗ, không biết phải làm sao. Sau đó, sư phụ ta là Tĩnh Ngô đã đưa bà vào am, tạm thời cho bà ở lại.
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi khóc nức nở gọi điện cho tôi, nói rằng em trai tôi đã đánh mù một mắt của bạn học, mà gia đình không có tiền bồi thường. Bà bảo tôi về nhà gả cho một người đàn ông đã được chọn sẵn, lấy tiền sính lễ để trả nợ thay em. Bà nói bà sinh tôi, nuôi tôi, tôi chỉ cần báo đáp lần này là coi như hết nợ. Tôi bàng hoàng hỏi: “Tại sao con phải báo đáp mẹ?” “Nếu không muốn sinh con, thì có bản lĩnh đừng lên giường với bố con chứ.”