Điền Văn
Phúc Báo Cha ta leo lên cành cao, bỏ lại ba mẹ con ta, đến phủ tướng quân ở rể. Mười năm sau, tro cốt của ông được đưa về. Mẹ ta đang may y phục dưới mái hiên: “Chết thật khéo.” Thiên kim tiểu thư của phủ tướng quân cũng lúng túng gãi đầu: “Đúng vậy, chết quá khéo.”
Đồng An An Năm ta mười sáu tuổi, ta bị chủ mẫu độc ác bán đến nhà họ Triệu ở thôn Đào Thủy. Nghe nói nhà họ Triệu có ba nam nhân độc thân tràn đầy sức sống: Một người là nông dân chân lấm tay bùn, một người là mọt sách, một người là kẻ lêu lổng đầu đường xó chợ. Hơn nữa, hai em chồng của ta còn có sở thích nửa đêm nghe lén tẩu tẩu qua vách tường. Nhưng đến khi ta gả vào đó mới biết, thì ra gia đình mang tiếng xấu nhất này, lại đáng giá để ở lại.
Hoàng Thái Nữ Phụ vương của ta vì muốn đoạt ngôi vua, đã nói dối rằng ta là nam nhi. Ông thường nhìn ta mà thở dài, mẫu thân nhìn ta mà rơi lệ. Họ đều cho rằng nữ tử không bằng nam nhi, như lưỡi dao treo trên đầu. Ta không tin, ta muốn cho họ cùng thiên hạ biết rằng nữ tử không thua kém nam nhi, một ngày nào đó sẽ tung cánh giữa chín tầng mây.
Niên Tuế Hữu Cảnh Chồng ta vì trả nợ cờ bạc, muốn bán ta và con gái để lấy tiền. Mẹ con ta như súc vật bị trói lại mang đi rao bán ngoài phố. “Một lớn một nhỏ, có thể làm nô làm tì. Ai ra giá cao thì về tay người nấy!” Người trả giá cao nhất, là một tên ngỗ tác hèn hạ. Hắn không những không muốn mẹ con ta làm nô làm tì, mà còn muốn cưới ta làm nương tử. Nhưng hắn bị quỷ dữ ám, đã hại chết hai người vợ trước. Mọi người đều nói, ta gả cho hắn chẳng khác nào đi tìm cái chết. Nhưng sau này, không ai ngờ rằng, người chết lại là tên chồng bạc tình lúc trước của ta.
Bình An Phụ thân ta với An Viễn Hầu là bằng hữu chí cốt. Khi An Viễn Hầu bị xét nhà, phụ thân ta liều chết cứu thoát tiểu nữ nhi của hắn, giấu bà trong phủ. Để che mắt người đời, phụ thân ta đã giật ta – đứa con gái mới đầy tháng của mẫu thân ta, đem đến trước cửa am ni cô. Từ đó, nữ nhi của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta trở thành tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm trôi qua, bỗng nhiên có một phụ nhân điên loạn đến trước cửa am, bà bám riết không chịu đi, gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết tiểu bảo nhà ta ở đâu không?” Tuyết rơi dày đặc, phong tỏa con đường lên núi. Không có khách thập phương, lẽ ra am phải đóng cửa. Nhưng bỗng nhiên lại có một phụ nhân xuất hiện, bám chặt lấy cánh cửa không chịu buông. Trên người bà đầy tuyết với băng giá, lời nói điên loạn, hễ có ni cô nào đi qua, bà đều túm chặt lấy người ta, gào khản giọng hỏi: “Ngươi có biết tiểu bảo nhà ta ở đâu không? Ta không tìm thấy nó.” Nhưng không ai có thể trả lời bà, thế nên bà đờ đẫn đứng tại chỗ, không biết phải làm sao. Sau đó, sư phụ ta là Tĩnh Ngô đã đưa bà vào am, tạm thời cho bà ở lại.
Bầu trời biến sắc, cả đại địa Thần Châu nổi lên gió mây.Tất cả bách tính Thần Châu đều nhìn về một hướng, vì nơi đó là kinh đô của một đế quốc huyền thoại – Hàm Dương.Cùng với tin tức từ trong kinh đô truyền ra, cả Thần Châu đều biết, vị Hoàng đế sáng lập tên Tần Thủy Hoàng – đã băng hà.Khi có người cảm thấy tiếc thương cho vị Hoàng đế ngàn đời này qua đời, có người lại âm thầm vui mừng, vì dã tâm của họ đã lâu nay bắt đầu trỗi dậy.Một người rời đi, thiên hạ sẽ loạn.Tuy nhiên, có một việc mà tất cả mọi người đều không ngờ tới.Tần Thủy Hoàng vốn nên rời đi trong yên lặng, lúc này lại đang trên bầu trời, nhìn xuống cả đại địa Thần Châu.Bộ long bào quen thuộc khiến Tần Thủy Hoàng mơ hồ.“Trẫm, đây là đi đến cuối rồi…”
Ngày Gió Xuân Về Cha ta là rể của nhà khác. Còn ta là con riêng của cha ta ở bên ngoài. Năm ta năm tuổi, cha ta dẫn theo mẹ ta bỏ trốn, bỏ lại ta một mình. Khi đói, ta đã ăn rơm trên mái nhà, uống cặn dư trong thùng nước rửa bát. Khi ta bị bọn trẻ ăn xin đánh đến thoi thóp thì bà bán thịt lợn ở chợ bỗng từ đâu xuất hiện. Bà chính là vợ cả của cha ta, bà không có con cái. Bị người ta chỉ trích là con hổ cái cô độc, cuộc sống cũng không được như ý. Ta theo bà giết lợn bán thịt, chiến tranh qua đi, dần dần hết khổ. Ta trở thành một ngự tứ nữ y, bà cũng có được đứa con gái bên cạnh mình. Lúc này cha ta bỗng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, còn muốn tái hợp với bà. Ta cười lạnh lùng, lấy ra tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì lấy dao giết lợn, đuổi theo cha ta năm con phố.
Tôi yêu đương với một người qua mạng, anh ta nói anh ta là thái tử Bắc Kinh.Tôi bảo tôi là công chúa Nam Thành.Anh nói anh cao 1m88, có tám múi và “18 cm”.Tôi bảo mình là cỡ D, thân hình nóng bỏng không ai bì kịp.Rồi hai đứa gặp nhau, tôi sốc:“Không thể tin nổi, thái tử Bắc Kinh mà cũng yêu qua mạng sao, đúng là gần gũi thật đấy!”Anh ấy còn sốc hơn:“Không thể tin nổi, thông tin gì cũng là giả, em đúng là chém gió siêu thật!”
Điền Tâm Dưỡng Mộng Tôi trượt chân ngã khỏi sân khấu tuyển chọn, rồi bị một cô gái cổ đại chiếm lấy thân xác. Cô ấy nói mình tên là Lâm Đại Ngọc. Vì muốn giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, cô ấy cắn răng thay tôi tiếp tục tham gia chương trình tuyển chọn “Thiếu nữ Quốc Phong 101”. Ban đầu cô ấy chỉ định góp mặt cho có, ai ngờ lại từ lớp F một đường tiến thẳng lên lớp A. Sau này, cả mạng xã hội đều đuổi theo cô ấy gọi “em gái ơi”. Từ khóa hot nhất trên Weibo: “Lâm muội muội cuối cùng cũng bước ra khỏi Đại Quan Viên rồi.”
Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”