Kinh Dị

4. Ác Quỷ Bên Gối

Ác Quỷ Bên Gối Lúc hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì một cơn ác mộng. Quay đầu lại, tôi thấy chồng mình đang ngồi xổm bên giường, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi. Khuôn mặt của anh trong bóng tối tái nhợt đến mức đáng sợ. “Lục Đình?” Tôi khẽ gọi. Lục Đình lộ ra vẻ mỉm cười, “Anh chỉ muốn xem em có ngủ thật không.” Tôi thấy khó hiểu, có phần rùng mình. Khi tôi chuẩn bị xuống giường đi vệ sinh, thì thấy Lục Đình cầm một con dao gọt trái cây sắc nhọn. “Chồng…?” Tôi run rẩy gọi. Lục Đình nhìn tôi một lúc lâu, “Anh muốn gọt táo cho em.” Anh đi vào bếp, mở tủ lạnh, lấy ra một quả táo và bắt đầu gọt. Nhìn bóng dáng cao gầy của Lục Đình, trong lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy ấm áp. Dường như hệ thống sưởi trong phòng có vấn đề, lạnh đến bất thường. Tôi khoác thêm chiếc áo choàng tắm, chân trần bước xuống sàn nhà. Bất chợt, có thứ gì đó chạm vào chân tôi. Nhìn xuống, cơ thể tôi đột nhiên lạnh toát. Một đôi chân trắng nhợt đang thò ra từ gầm giường. Các ngón chân của tôi chạm vào các ngón chân lạnh buốt kia. Đôi chân ấy không có chút máu nào, rõ ràng không thuộc về người sống. Lục Đình cầm quả táo đã gọt xong, bước đến bên tôi, như thể không hề thấy đôi chân ấy. “Chồng, dưới giường có một đôi chân!” Tôi khóc nói. Lục Đình bình thản nhìn tôi, thở dài, “Lỗi của anh, giấu không kỹ, để em phát hiện rồi.” Ngay sau đó, trước mắt tôi tối sầm lại, không còn biết gì nữa.

Trò Chơi Chết Người

Trò Chơi Chết Người Trong lớp học buổi tối, màn chiếu đột nhiên hiển thị một bộ quy tắc kỳ lạ. 【Trò chơi trừng phạt bắt đầu!】 【Vòng 1: Trừng phạt học sinh có thành tích kém nhất lớp!】 【Đánh: +10 điểm, đánh đến chảy máu: +20 điểm, đánh gãy xương: +30 điểm… giết chết: +100 điểm!】 【Nhắm sai mục tiêu: -100 điểm!】 【Sau mỗi vòng trừng phạt, điểm số sẽ được tính. Ai có điểm thấp nhất sẽ ch/ết!】

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác Mẹ tôi là một góa phụ, nhưng sau ba năm thủ tiết, bà qua đời vì khó sinh. Người trong làng nói rằng tôi khắc mẹ, lại không rõ cha là ai, mang điềm xấu, nên đã vứt tôi vào bãi tha ma để mặc tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có ông nội tôi, một người làm nghề dẫn xác, không chê bai mà nhặt tôi về, nuôi lớn trong nhà quàn. Ông nói tôi có mệnh bát tự thuần dương, Chu Tước nhập mệnh, tà ma quỷ quái không thể xâm nhập, chẳng ngại cái âm khí trong nhà quàn. Chỉ tiếc rằng, nghề dẫn xác này đòi hỏi người làm phải có bát tự cứng rắn, diện mạo xấu xí, và truyền nam không truyền cho nữ. Mãi cho đến khi ông nội nhìn thấy tôi, lúc đó mới tròn một tuổi, dùng chiếc chiêng âm nhỏ gõ lên, lắc linh trấn hồn, điều khiển cương thi mà ông dẫn dắt giao chiến với xà yêu, ông mới trầm ngâm suy nghĩ. “Xem ra, cũng không phải là không thể, nhỉ?”

Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị

Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị Phiên bản 1: Tôi hôn mê váng vất thì bị kéo vào trò chơi kinh dị. Khung cảnh trò chơi là trang viên của sếp tôi. Bị quản gia cầm dao truy sát, tôi nịnh nọt kéo sếp cùng chui vào tủ quần áo né tránh. Tôi còn giơ tay bụm chặt miệng ảnh: “Sếp Cố đừng lên tiếng, nhà này của sếp không sạch đâu!” Bên ngoài bình luận như sắp phát điên: [Cô ta… Cô ta vừa kéo BOSS cuối vào tủ treo quần áo hở? Cô ta điên rồi hay tôi bị mù?] [Ủa không phải chứ? Sao mặt BOSS lại đỏ lên thế kia? Ê anh mà như thế là tôi chuẩn bị dập đầu đấy nhé.] Sếp nạy tay tôi ra, giọng khàn khàn: “Vợ à, sao em lại ở đây?” Bình luận trên màn hình: [???] [!!!] Phiên bản 2: Đi tới trò chơi kinh dị, tôi bị quỷ dị truy đuổi phải chạy trốn vào tủ treo quần áo. Tiếng bước chân âm u lạnh lẽo cứ chầm chậm tới gần. Cửa tủ quần áo bị mở hé một khe hở. Để lộ ra một khuôn mặt tái nhợt âm u với khuôn mặt góc cạnh đầy lạnh lẽo, mà trông lại giống sếp của tôi đến thế. Tôi lập tức đứng thẳng dậy, đẩy mạnh cửa tủ ra, đụng cho anh ta lảo đảo. Sau đó tôi quơ băng ghế trong tay lập tức đập lên đầu anh ta. Buồn cười, tôi liều mạng cày cuốc tới kiệt sức ngỏm củ tỏi, oán khí trên người còn nặng hơn cả lũ quỷ ấy nhé!

Đừng Lên Tiếng!

Đừng Lên Tiếng! Bạn cùng phòng của tôi đều trốn sau màn giường và chỉ phát ra âm thanh. Họ có phải là bạn cùng phòng của tôi không? Đừng lên tiếng, có người vào ký túc xá. “Đừng ngủ, có người sẽ chết.” “Đừng tin người ngoài.”

Tham Thanh Thuỷ Hà

Tham Thanh Thuỷ Hà Vài ngày trước, vào ngày Trung Nguyên, bố tôi bảo tôi ra ngã tư đốt vàng mã. Một người đàn ông đi tới xin tôi lửa để châm thuốc. Tôi nói tôi cũng không có bật lửa. Anh ta cười, nhặt một tờ giấy tiền đang cháy dở, đưa gần điếu thuốc trên miệng. Gió đổi chiều, ngọn lửa liếm vào cổ anh ta. Anh ta vẫn chịu đựng ngọn lửa, châm được điếu thuốc. Nhìn lại cổ, nó đã bị cháy khô, lở loét. “Cảm ơn, tôi tên Trương Tiểu Niên, vừa chết ba ngày, cậu chết bao lâu rồi?”

Hoành Thánh Phù Dung

Hoành Thánh Phù Dung Đêm khuya, tôi vô tình nhấn vào một phòng phát trực tiếp của một streamer ẩm thực. Người đó đang cầm một hộp hoành thánh với bao bì giản dị, ăn rất ngon lành. “Anh em ơi, không phải tôi nói khoác, tô hoành thánh năm đồng này còn ngon hơn tất cả các món ăn tôi từng thử.” Dòng bình luận tràn ngập: [Nhìn mà chảy nước miếng.] [Muốn ăn ghê.] Tôi lại cau mày, gõ một dòng chữ: [Hoành thánh Phù Dung có nợ âm dương, streamer đừng ăn nữa, anh đang bị mượn thọ đấy!] Cư dân mạng lập tức chửi rủa tôi: [Đồ ác độc, nguyền rủa người khác sớm chết, trời đánh thánh đâm!] Nhưng chưa đầy một tuần sau, tin tức về cái chết đuối bất ngờ của một streamer nổi tiếng đã leo lên hot search.

Ngôi Nhà Ma Của Tôi

Ngôi Nhà Ma Của Tôi Sau khi đạo quán phá sản, tôi đã mở một ngôi nhà ma. Những con ma trong đó đều do chính tay tôi bắt về. Cho đến một ngày. Một du khách ôm chặt lấy con ma NPC của tôi và gào lên: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!” Hỏng chuyện rồi!!!

Phần 3 - Người Dọn Dẹp Phiêu Lưu Cổ Tích

Người Dọn Dẹp Phiêu Lưu Cổ Tích Một ngày nọ, nếu có một ông chủ với ba mươi mốt cái đầu tìm đến bạn, giao nhiệm vụ cho bạn đi đến tất cả các phó bản cấp SSS đầy kinh dị để gửi một thông điệp cho trùm cuối. Ông ấy còn đưa bạn mười vạn trợ cấp ở mỗi phó bản và cử hai con mèo làm vệ sĩ, sau đó nói rằng nhiệm vụ này rất nguy hiểm, nếu sơ sẩy một chút là không quay về được, bạn sẽ làm gì? Là nhân viên dọn dẹp duy nhất của trò chơi kinh dị, tôi đang đối mặt với sự lựa chọn này. Tôi nói: “Đi, không có tiền cũng đi.” Bởi vì việc này rất quan trọng, liên quan đến những người bạn NPC của tôi. Ông chủ hỏi: “Không sợ à?” Tôi trả lời: “Sợ cũng đi.” Ông chủ nhướn mày: “Nếu đã muốn đi, thì đọc một đoạn văn vần cho tôi nghe.”

Ai Mới Là Người Nói Dối

Ai Mới Là Người Nói Dối Ngày Cá tháng Tư, nhỏ bạn thân gọi điện bảo vừa giết người. Tôi giật mình bật dậy, trước mắt hiện lên một dòng bình luận bay: 【Trò lừa cấp thấp thế này, chắc nữ chính không mắc đâu ha.】 Tôi lập tức hiểu ra là nhỏ đang đùa, bèn trêu vài câu rồi cúp máy. Ngay giây sau, điện thoại bạn trai gọi đến, đầu dây bên kia giọng hối hả: “Em yêu, trong phòng em có một kẻ giết người, chạy mau!” Khóe môi tôi nhếch lên, tưởng lại thêm một trò đùa Cá tháng Tư nữa. Nhưng dòng bình luận trước mắt khiến tôi cứng đờ:【Tiếc thật, lần này là thật đấy.】 Trong bóng tối, con gấu bông để cạnh giường hình như vừa động đậy.

Phần 2 - Đừng Phá Trò Ma Sói

Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”  

Nửa Đêm, Tiểu Vân Trở Về

Nửa Đêm, Tiểu Vân Trở Về Khi tôi còn bé, trong thôn có một cô gái chưa kết hôn đã có thai. Khi cái thai mới được bảy tháng, cô ấy treo cổ tự tử. Cha mẹ cô ấy cảm thấy xấu hổ nên đã quấn thi thể cô bằng tấm chiếu rơm và chôn ở bãi tha ma. Bãi tha ma là bãi chôn tập thể, trong đó toàn là lợn bệnh hoặc gà bệnh chết, không phải là nơi chôn cất người. Từ đó về sau, mỗi đêm trong thôn đều vang lên tiếng khóc của một người phụ nữ: “Cha, mẹ, con là Tiểu Vân, mau mở cửa cho con!”

Phần 4 - Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị

Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị 4: Bảy Quàng khăn đỏ Sau khi bị buộc tham gia một trò chơi kinh dị. Tôi thành chị kế của bảy Cậu bé quàng khăn đỏ. Trong đó có đến sáu Quàng khăn đỏ là quái vật đáng sợ. Còn Cậu bé quàng khăn đỏ nhỏ nhất lại là một bé trai xinh đẹp. Cậu nhóc lúc nào cũng dịu dàng đáng yêu, cái miệng nhỏ ngọt ngào cứ thích gọi tôi chị ơi chị à. Chỉ có điều, lúc nửa đêm. Tôi cứ có cảm giác có gì đó rất nặng đè lên người mình. Tham lam ôm tôi, hôn tôi. Thậm chí còn… Series Kinh Dị  5 Phần Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5

Phần 7 - Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức

Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức Ngày đầu nhập học, huấn luyện viên nam bảo tôi cởi quần trước mặt mọi người. “Giả bộ trong sáng cái gì, gái ngoan sẽ bị gửi đến đây sao?” Ông ta nói đúng, tôi chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thế nên tối đó tôi vặn gãy cổ ông ta.

Phần 1 - Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị

Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị 1 Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì.l Tôi cưng chiều nhóc loli mặc bộ váy đầy máu như con gái ruột, đối xử Boss lớn bị chặt đầu như chồng, lại hiếu kính hai lão quỷ như cha mẹ ruột. Lần đầu gặp mặt, tôi sờ lên cơ bụng của Boss lớn rồi cảm thán: “Dáng người được đấy, tiếc là hơi lùn.” Boss lớn giận đến mức bật cười, đem đầu đang cầm trên tay gắn lại lên cổ, nghiến răng nói: “Tôi cao một mét tám mươi sáu, bây giờ em nhìn kỹ chưa?” Series này gồm 2 Phần Phần 2  

Livestream Bắt Yêu: Bạn Trai Không Phải Người  

Livestream Bắt Yêu: Bạn Trai Không Phải Người Trong một lần livestream xem bói, tôi kết nối với một cô gái. Theo thói quen, tôi buột miệng nói: “Lục xung bất thuận, đây là điềm góa phụ!” Fan trong livestream lập tức ào vào công kích tôi, bởi vì bạn trai của cô gái ấy đang xuất hiện ngay trên màn hình. Tôi nhìn kỹ hơn. “Chạy ngay đi! Bạn trai cô không phải là người sống!”

Chín Bào Thai

Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…

Thần Xui Xẻo

Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.

Phần 2 - Người Dọn Dẹp Kích Hoạt Nhầm Phó Bản

Người Dọn Dẹp Kích Hoạt Nhầm Phó Bản Tôi là nhân viên dọn dẹp duy nhất trong trò chơi kinh dị, những NPC mà người chơi đều sợ hãi là bạn thân của tôi. Chúng sinh ra trong đau khổ, nhưng không để điều đó lộ ra. Ngoài việc phải thể hiện tính cách khi người chơi vào game thì bình thường chúng chỉ là những con quái vật đơn thuần. Tôi cảm nhận được sự ấm áp từ những con quái vật này và đáp lại chúng bằng sự ấm áp đó. Chúng thân thiện gọi tôi là má Ngô. Khi tôi rơi vào phó bản “Huyết Nguyệt”, BOSS mọc ra một ngàn con mắt: “Ai dám làm hại má Ngô đều phải chết!”

Phần 5 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Huyết Quan

Phần 5 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Huyết Quan Tôi tên là Hứa Tâm, có một tiệm đồ cổ gia truyền tên là Tâm Trai nằm gần khu vực Phan Gia Viên. Tâm Trai chỉ mở cửa vào buổi tối và đóng cửa lúc rạng sáng. Sáng hôm đó, vừa mới đóng cửa tiệm, tôi đã được Hội trưởng Mã của Hiệp hội Đồ cổ mời đến khu dân cư Thiều Hoa để xem một ngôi mộ cổ. Tại một công trường xây dựng, người ta khai quật được một ngôi mộ đá từ thời Dân Quốc, bên trong mộ là một cỗ quan tài được đặt dựng đứng. Theo “Táng Long Kinh” ghi chép, đây được gọi là thế đất “Liên Hoa Địa Hợp Cục”. “Chuồn chuồn lướt nước, con cháu thịnh vượng.” Thế nhưng, khi tôi nhìn thấy quan tài, lại thấy trên đó quấn đầy những sợi xích sắt vấy máu. Tôi lập tức yêu cầu phía thi công ngừng đào bới ngôi mộ, nhưng ông chủ của công ty phát triển dự án lại bảo tôi mê tín dị đoan, thậm chí còn sai công nhân đuổi tôi ra khỏi công trường.