Nhân Thú
Chạm Nhầm Nơi Cấm Kỵ Tôi nuôi một con rắn làm thú cưng. Mỗi lần tôi chạm vào nó, nó đều trốn đi. Tôi rất ngạc nhiên, hỏi hàng xóm bên cạnh, hắn khẽ ho một tiếng: “Đó là biểu hiện của sự xấu hổ, cứ chạm vào nó nhiều lần là được.” Ai ngờ có một lần, tôi chạm nhầm chỗ, con rắn bỏ chạy. Đến ngày thứ ba vẫn không có tin tức gì, em trai tôi đến giúp tôi tìm. Gần nửa đêm, con rắn quay về, còn mang theo một gói đồ lớn. Nhìn thấy tôi và em trai, nó rơi nước mắt lộp bộp: “Trong lúc tôi chuẩn bị sính lễ, mà em đã có người đàn ông khác rồi?” Không phải chứ, rắn sao lại biết nói!?
Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.
Để Chị Sờ Tai Em Tôi nhặt được một chú chó con nhem nhuốc và đáng thương ở ven đường. Cho ăn được mấy hôm, con chó vô lương tâm đã chạy mất. Đêm khuya gió lộng, thái tử gia nhà họ Chu thủ đoạn độc ác trong lời đồn đến chặn cửa. Phổ cập cho tôi khác biệt giữa sói và chó trong tận mười phút. Tiện đó nhét vào lòng tôi một tấm thẻ năm ngàn vạn. Giọng lạnh như băng: “Thanh toán xong rồi, cô đừng hòng bảo tôi lấy thân báo đáp.” Tôi đóng sầm cửa lại. Vứt lại một mình anh ta ngổn ngang ngoài cửa. Ba ngày sau, tôi dắt chó con mới nuôi ra ngoài đi dạo. Nửa đêm, cửa lại bị gõ. “Chị ơi, mở cửa đi, đừng bỏ tôi mà.” “Hu hu, tôi bằng lòng làm chó của chị.” Tôi: ?
Nhật Ký Thuần Dưỡng Thú Nhân Tôi tiếp quản một người sói lông trắng đã bị kiểm soát tinh thần nhiều năm. Khi cởi khuy áo cho hắn, hắn thậm chí còn bình tĩnh hôn lên mu bàn tay tôi, hoàn toàn không phản kháng. Tôi dạy hắn săn mồi. Chu Chỉ giơ móng vuốt ấn lên vai tôi, nhưng không cắn xuống. Chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng cọ mặt tôi.
Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.
Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”
Hồi Quang Chi Tử Khi ta hạ sinh nữ nhi, bà đỡ run rẩy bẩm báo với Tống Phù Chu: “Bẩm là… là một công chúa.” “Hoàng tử hay công chúa đều như nhau cả.” Trong mắt Tống Phù Chu, niềm vui chẳng hề giảm sút. Hắn bước nhanh tới, trân trọng vô cùng mà mở lớp tã bọc đứa trẻ ra. Nào ngờ đúng lúc ấy, một đoạn đuôi rắn trơn nhẵn bỗng dưng thò ra từ dưới lớp tã. Vị đế vương ôn hòa đoan chính ấy, sắc mặt lập tức tái nhợt như tờ giấy.
Xà Nhân Tộc Xà Nhân lấy nữ vi tôn, nam giới tộc xà nhân đẹp đẽ, sức chiến đấu thấp, đa phần sẽ bị những người quyền cao chức trọng coi như đồ chơi. Lúc em trai vừa ra đời đã đặc biệt xinh đẹp, để bảo vệ em ấy, tôi đã bảo mẹ che giấu giới tính của nó với bên ngoài. Em trai lớn lên bình an như một người con gái nhưng lại sống vô cùng vất vả. Ít khi ra ngoài khiến em ấy có phần cô lập, thêm vào đó thể chất yếu ớt hay đau ốm, thường xuyên bị những nữ Xà Nhân sùng bái sức mạnh xa lánh. Mỗi khi như vậy, mẹ đều than thở: “Nếu không phải chị con bảo mẹ che giấu giới tính của con, chỉ bằng khuôn mặt này, mẹ cũng không dám nghĩ con sẽ sống hạnh phúc đến nhường nào.” Lâu dần, ánh mắt em trai nhìn tôi trở nên u ám độc địa. Tôi nuôi em ấy vô điều kiện suốt hai mươi năm, cuối cùng khi sự nghiệp có chút thành tựu, sắp được hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp thì lại bị nó chặt đứt đuôi. Để mặc tôi nằm trong tầng hầm lạnh lẽo, bị chuột gặm nhấm đến chết. Mở mắt lần nữa, tôi đã trở về ngày em trai ra đời. Tôi cười nói với mẹ: “Em trai đẹp như vậy nên để mọi người đều biết mới phải.”
Chó Nhà Tôi Là Sói Tôi nhặt được một con “chó bỏ đi” dạng thú nhân ở chợ đen về làm vệ sĩ. Bạn thân tôi tròn mắt: “Con mẹ nó, rõ ràng là sói mà!” Tôi không tin. Cho đến khi quân đoàn thú nhân lục soát đến tận nhà. “Lão đại nhà bọn tôi có ở đây không?” “Thuần huyết lang nhân, giết người không chớp mắt.” Tôi vô tội đáp: “Nhà tôi chỉ nuôi một con chó thôi mà.” Nói rồi tôi còn xoa đầu anh ta: “Cún con ngoan~” Anh ta đeo rọ mõm, gầm gừ trong cổ họng vài tiếng trầm thấp. Và rồi… trước mặt bao nhiêu thú nhân, lại lắc lắc cái đuôi phía sau. Cả đám đứng hình. “Lão đại, bọn tôi tìm anh nửa năm rồi.” “Kết quả anh trốn ở đây… làm chó nhà người ta?”
Thịt Năm Mới Cận kề Tết, mẹ tôi liên tục thúc giục: “Con gái, năm nay con chuẩn bị thịt Tết chưa? Sắp đến mùa đông ngủ đông rồi, cả làng đang trông chờ vào phần của nhà mình đấy!” Tôi cúp máy, thở dài, ánh mắt dừng lại nơi gia đình của bạn trai. Cũng được thôi… nếu các người đã ôm dã tâm, thì cũng đừng trách tôi… ăn miếng trả miếng.
Tôi Đã Quay Lưng Không Hề Do Dự Tôi bị hệ thống “Đa tử đa phúc” ràng buộc, xuyên vào thế giới thú nhân. Sau khi được một thú nhân tộc thỏ cứu giúp, tôi và anh ấy nảy sinh tình cảm, rồi sinh ra ba bé thỏ dễ thương. Nhưng khả năng sinh sản đặc biệt của tôi bị các thú nhân khác phát hiện. Họ nhân lúc Bạch Dực đi săn, b*t c óc tôi, é p tôi sinh con. Vì để cứu tôi, Bạch Dực – vốn thuộc tộc thỏ yếu ớt – liều mạng trên đấu trường, nhưng vẫn bị đánh đến đ ầ u r ơ i máo chảy, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi bị đưa đi. Sau khi tôi trốn thoát trở về, anh ấy không hề chê bai mà còn cố gắng bù đắp cho tôi mọi thứ. Nhưng chỉ trong 5 năm ngắn ngủi, tôi đã bị bắt đi đến 8 lần, sinh liền 10 đứa con. Tôi cầu xin hệ thống cho tôi trở về thế giới ban đầu, nhưng nó lạnh lùng đáp: “Không thể quay lại.” ………….
Đại Bạch Vĩ “Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ của mình. Anh ta đang say rượu, dưới lớp âu phục chỉn chu lại lộ ra một chiếc đuôi trắng xù mềm mại ở phần đốt sống cuối cùng! Anh ta mơ màng, đôi má ửng hồng vì men say, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: “Được.” “Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.”
Lỡ Làm Yêu Vương To Bụng Rồi!? Sau khi mất trí nhớ, ta lại nhận nhầm Yêu Vương thành nam sủng. Còn làm to cái bụng của hắn. Ngày ta khôi phục ký ức, đang vuốt ve bụng bầu của hắn, nhẹ giọng nói về tương lai. Ký ức bất chợt ập đến, khiến ta sững người trong chốc lát. Yêu Vương lại ngẩng đầu lên, thân mật dụi dụi cằm ta: “Rất thoải mái… sao lại ngừng rồi?”
Mây Đen Xuất Hiện Giao nhân bạc tình, giữa ta và chị họ, Tạ Tắc lại chọn ta vì ta không bắt mắt. Ta tưởng hắn ta có ý với ta. Nhưng khi ta bị trói trong ngục tối, Tạ Tắc đã dí con dao vào xương sống ta: “Nếu không phải linh cốt này của ngươi hữu dụng với Ngọc Oánh.” “Làm sao ta lại chọn phế nhân như ngươi?” Mở mắt lần nữa trở lại ngày kết khế. Ta lướt qua Tạ Tắc, đưa tay chỉ Hắc Giao bên cạnh hắn. Sau đó hắn lại điên cuồng rút ra Hộ Tâm Lân, máu tươi chảy đầy trong sân. Bi thương cầu xin ta nhìn hắn một lần nữa. Thú nhân bên cạnh lại dùng đuôi quấn chặt lấy ta, giương mắt nhìn ta: “Vợ ơi, đừng nhìn hắn, sẽ làm bẩn mắt.”
Phu Quân Là Xà Yêu Thanh mai trúc mã từng từ hôn với ta đã trở về. Hắn nói, phu quân của ta à một con yêu xà biết ăn thịt người. Hắn đưa ta một lá bùa, bảo ta đặt dưới gối để yêu xà hiện hình. “Đến lúc đó, hãy đi theo ta, Thanh Ly. Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không phụ bạc nàng nữa.” Ta về nhà liền ném lá bùa đi ngay. Buồn cười thật, phu quân ta là yêu xà chẳng lẽ ta không biết? Hắn đâu hiểu, ta sống tốt đến mức nào! Cần đi theo hắn sao?
Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân [Tôi có thể sờ vào đuôi của cô được không?] Khi nhìn thấy dòng status của thú nhân đó, tôi chỉ biết run rẩy. Bởi vì tôi là con người, một con người thuần chủng đang giả dạng làm thú nhân thỏ. Tôi tất nhiên không có đuôi, nếu có thì cũng là giả. Mà thú nhân thì phần lớn đều căm ghét loài người, nếu bị phát hiện tôi là người, chắc chắn sẽ chết. Nhưng tại sao, sư tử trắng, hồng hạc, rắn đen, chó Alaska… thậm chí cả thú nhân thỏ thật cũng đều thèm khát tôi, ai cũng muốn chạm vào “tai thỏ” và cái đuôi của tôi thế?
Hoa đào thành Trường An Tỷ tỷ ta là một thợ kim hoàn, vào cung để tặng trang sức nhưng bị Nghi phi đánh ngất. Nghi phi vừa cãi nhau với Hoàng thượng, nên đã đánh ngất tỷ tỷ ta, thay y phục và lấy lệnh bài xuất cung của tỷ, tức giận chạy ra ngoài cung chơi. Hoàng thượng vừa lo lắng vừa tức giận, đã ch ém tỷ tỷ ta bằng một nhát k iếm và đích thân xuất cung để tìm Nghi phi. Cuối cùng, th i th ể tỷ ấy bị vứt vào bãi tha ma. Còn Hoàng thượng và Nghi phi cùng cưỡi một con ngựa, ngọt ngào trở về cung, câu chuyện này đã trở thành một giai thoại. Nửa năm sau, ta trở thành mỹ nhân bên cạnh Hoàng thượng. À đúng rồi, ta không phải là người, ta là một con chồn. Hồ ly có thể mê hoặc chủ nhân, chồn, cũng có thể. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Táo Bạo Bắt gặp chồng sắp cưới là người thú, trước khi kết hôn muốn cho em gái tôi mượn giống. Trần Ý Ly nhíu mày, ngữ khí lạnh lùng: “Chỉ là muốn giúp con bé có đứa con khoẻ mạnh mà thôi, cũng không phải ngoại tình, em không cần phải chuyện bé xé ra to. Xin lỗi em gái em đi.” Hốc mắt cô em gái tôi phiếm hồng, cố nén uất ức: “Chị, bạn trai em không được, nhưng bác sĩ nói tình trạng sức khỏe hiện tại của em cần mau chóng mang thai. Người thú ở phương diện này rất mạnh, anh rể cũng chỉ giúp em, giữa bọn em cái gì cũng không có, chị ngàn vạn lần không nên hiểu lầm.” Sau đó, Trần Ý Ly bắt gặp tôi và đối thủ một mất một còn của hắn – Hứa Tân Nam ôm hôn nồng nhiệt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lạnh lùng chất vấn tôi: “Khương Bắc – con mẹ nó các người đang làm gì vậy?!” Tôi bình tĩnh trả lời: “Tìm anh trai của anh xin giống chất lượng tốt một chút mà thôi.” Hứa Tân Nam nhéo eo tôi nhìn về phía hắn, môi mỏng khẽ nhếch: “Chậc, cậu đừng có không biết lớn nhỏ, gọi chị dâu đi.”
Thú Vương Sủng Ái Cái bình giữ nhiệt của tôi, hình như có sự cộng hưởng nào đó với Thú Vương. Tôi vặn nắp bình, Thú Vương mặt đỏ bừng. Tôi rót nước, Thú Vương ngửa đầu thở dốc. Tôi uống nước, Thú Vương… cong lưng lại, biến về nguyên hình. Một ngày nọ, tôi đánh mất bình giữ nhiệt. Thú Vương tốt bụng lấy ra hai cái: “Ngươi làm mất cái biết động đậy này, hay cái biết phát nhiệt này?” Tôi nói, không phải cái nào cả. “Ngoan lắm, vậy ta thưởng cả hai cho ngươi.”
Trói Buộc Người Rắn Năm thứ ba ở bên nhau, Bạch Nguyệt Quang của Giang Cẩn Niên về nước rồi. Sợ tôi bám chặt không buông, dung túng cho cô ta vứt tôi vào chợ đen. Người rắn sắp chết quấn lấy eo của tôi, hung dữ nói: “Mau cắn tôi.” Nhị Thế Tổ của giới thượng lưu cười lớn: “Biết ngay Giang thiếu gia sao có thể thích một người què, chắc chỉ là đang giận dỗi đại tiểu thư Bạch gia thôi.” Không một chút do dự, tôi cắn lên tuyến nọc độc của người rắn, dùng miệng hút một lượng lớn máu tươi. Không để cho Giang Cẩn Niên một chút cơ hội hối hận. Máu của người thú là tình cổ. Tôi bắt đầu quên Giang Cẩn Niên, cũng quên từng vì anh ta mà gãy một chân. Nhưng khi tôi hoàn toàn quên đi anh ta, Giang Cẩn Niên lại đỏ mắt cầu xin tôi: “Du Du, anh hối hận rồi!” Thiếu gia kiêu ngạo nhất Đế Đô, bả vai khóc lóc run rẩy không ngừng. Nhưng tôi nhìn ánh mắt của anh ta chỉ thấy vô cùng xa lạ, vô cùng nghi ngờ hỏi: “Anh là ai vậy?”