Nhân Thú
Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân [Tôi có thể sờ vào đuôi của cô được không?] Khi nhìn thấy dòng status của thú nhân đó, tôi chỉ biết run rẩy. Bởi vì tôi là con người, một con người thuần chủng đang giả dạng làm thú nhân thỏ. Tôi tất nhiên không có đuôi, nếu có thì cũng là giả. Mà thú nhân thì phần lớn đều căm ghét loài người, nếu bị phát hiện tôi là người, chắc chắn sẽ chết. Nhưng tại sao, sư tử trắng, hồng hạc, rắn đen, chó Alaska… thậm chí cả thú nhân thỏ thật cũng đều thèm khát tôi, ai cũng muốn chạm vào “tai thỏ” và cái đuôi của tôi thế?
Công Lược Nam Phụ Ta vừa mới xuyên thành nữ phụ độc ác thì đã bị tên điên nam chính thứ hai ném vào hang rắn. Vì bảo vệ tính mạng, ta đã ôm chặt tay hắn: “Đại ca, đừng giết ta. Ta còn tác dụng, có thể giúp ích cho huynh.” Tên điên hứng thú xách cổ áo của ta hỏi: “Tác dụng gì?” Lòng ta hạ quyết tâm, ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng nói mấy chữ. Sắc mặt của hắn thoáng chốc đã đỏ bừng.
Mèo Con Ngọt Ngào Chạy Trốn Sau khi tôi từ một con mèo hóa thành hình người, Chu Thần chê tôi ăn nhiều, bắt tôi đi làm ở quán cà phê mèo để kiếm tiền. Để kiếm tiền, tôi đã cố gắng lấy lòng những khách hàng đến quán. Sau khi làm việc xong và trở về nhà vào buổi tối, tôi lại nghe anh ta nói: “Sao cô lại trở nên rẻ rúng như vậy, ai cũng có thể ôm cô sao!” Thế là tôi bị anh ta vứt bỏ. Ông chủ quán cà phê mèo Bạc Tư Hàn đã nhặt tôi về. Sau đó, Chu Thần đi ngang qua quán cà phê mèo và nhìn thấy tôi, anh ta đưa tay định chạm vào tôi. Nhân viên ngăn cản anh ta: “Đây là bảo bối của ông chủ chúng tôi, anh không được chạm vào.” Nửa đêm, sau khi hóa lại thành người, tôi ở trong vòng tay Bạc Tư Hàn khóc lóc cầu xin: “Em sai rồi, em sẽ không bao giờ nhìn anh ta nữa.”
Táo Bạo Bắt gặp chồng sắp cưới là người thú, trước khi kết hôn muốn cho em gái tôi mượn giống. Trần Ý Ly nhíu mày, ngữ khí lạnh lùng: “Chỉ là muốn giúp con bé có đứa con khoẻ mạnh mà thôi, cũng không phải ngoại tình, em không cần phải chuyện bé xé ra to. Xin lỗi em gái em đi.” Hốc mắt cô em gái tôi phiếm hồng, cố nén uất ức: “Chị, bạn trai em không được, nhưng bác sĩ nói tình trạng sức khỏe hiện tại của em cần mau chóng mang thai. Người thú ở phương diện này rất mạnh, anh rể cũng chỉ giúp em, giữa bọn em cái gì cũng không có, chị ngàn vạn lần không nên hiểu lầm.” Sau đó, Trần Ý Ly bắt gặp tôi và đối thủ một mất một còn của hắn – Hứa Tân Nam ôm hôn nồng nhiệt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lạnh lùng chất vấn tôi: “Khương Bắc – con mẹ nó các người đang làm gì vậy?!” Tôi bình tĩnh trả lời: “Tìm anh trai của anh xin giống chất lượng tốt một chút mà thôi.” Hứa Tân Nam nhéo eo tôi nhìn về phía hắn, môi mỏng khẽ nhếch: “Chậc, cậu đừng có không biết lớn nhỏ, gọi chị dâu đi.”
Tô Miêu Miêu Chồng sắp cưới của tôi là Yến Triều – là người sói khiến ai nghe tên cũng sợ phát khiếp. Anh ta lúc nào cũng tỏ ra yêu mến người khác nhưng lại cực kỳ ghét tôi. “Vợ sắp cưới của tôi? Cô ta là loài người yếu ớt, khiến tôi cảm thấy rất ghê tởm.” Tôi mỉm cười yếu ớt. Mọi người đều cho rằng tôi là con chó của Yến Triều, nhưng anh ta là người sói, còn không phải là chó hay sao? Ngày giải trừ hôn ước, tôi cực kỳ vui vẻ, cuối cùng cũng được tự do. Nhưng Yến Triều đã phát điên. Mắt anh ta đỏ hoe và giọng nói run rẩy: “Xin đừng rời đi, anh sẽ trao cho em mạng sống của anh, được không?”
Sau Khi Nuôi Một Mỹ Nhân Ngư, Tôi Không Xuống Giường Nổi Tôi nuôi một mỹ nam ngư. Nước mắt của anh ta là ngọc trai, có thể bán được rất nhiều tiền. Hôm nay, như thường lệ, tôi lại bắt anh ta khóc, thì trước mắt bỗng hiện ra dòng bình luận: 【Cười chết mất, nam chính định tỏ tình với chị gái bá đạo, kết quả bị đánh bất tỉnh, bị vác về nhà, ngày nào cũng bị bắt nạt, nước mắt thì bị đem bán lấy tiền, đúng là thảm thật!】 【Chị gái bá đạo không biết chứ, nam chính là thái tử tộc nhân ngư đấy! Nếu chị ta chịu làm thái tử phi, thì giàu sang phú quý hưởng không hết, thế mà lại cứ thích trói anh ta, đánh đập mỗi ngày.】 【Mà chị gái lần nào cũng đánh ngay giữa đuôi cá, chẳng lẽ không biết ở đó là chỗ nào sao? Nghĩ thôi cũng thấy đau thay nam chính rồi.】 【Lầu trên nhầm rồi, chưa chắc là đau đâu, rõ ràng là sướng thì có! Không tin thì nhìn đi, mỗi lần chị gái dừng tay, nam chính lại tự động lấy đuôi cá cọ vào tay chị ấy đấy!】 Tay tôi đang đánh đuôi cá cũng khựng lại. Trước mắt, mỹ nam ngư vẫn giữ vẻ xấu hổ và phẫn nộ, nhưng lại âm thầm ưỡn người, đưa đuôi cá tới gần tôi hơn. Đúng lúc ấy, lại một dòng bình luận xuất hiện: 【Hóng cảnh chị gái bá đạo sau khi kiếm đủ tiền rồi vứt bỏ nam chính, để rồi nam chính hóa thú, ngày ngày ngược lại chị gái đến phát khóc! Tội nghiệp chị ấy, vẫn chưa biết gì cả!】
Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.
Cưng Chiều Rắn Nhỏ Tôi nhặt được một con rắn cưng, nghe nói rắn đực có hai cái, tôi không kiềm được sự tò mò mà tự mình kiểm tra phân biệt đực cái. Sau khi chụp ảnh rồi chia sẻ với kẻ thù truyền kiếp của mình, ánh mắt cậu ta nhìn tôi lại ngày càng kỳ quặc. Còn cứ đỏ mặt bất thình lình? Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp cậu ấy từ trong phòng tắm đi ra, kéo theo một cái đuôi rắn màu đen, mà đuôi đó còn có một vết đỏ cực kỳ quen mắt ở chóp đuôi. Vậy là con hắc vương xà mà suýt chút nữa tôi ôm ấp đến phát bóng đó… thật ra chính là tên kẻ thù không đội trời chung của tôi? Tôi quay đầu bỏ chạy, hắn lại cuống lên, ép tôi vào cửa. “Đã chơi rồi thì phải chịu trách nhiệm!”
Vạn Dặm Trở Về Đại Dương Tôi vô tình cứu được một chàng thủ lĩnh hải tặc cùng một cô gái câm xinh đẹp. Hai năm sau, hắn ta nhận nhầm ân nhân cứu mạng, hơn nữa còn đòi cưới nàng câm kia về làm vợ. Bọn hải tặc muốn gi*t tôi, cuối cùng chính là nàng ấy đã cứu tôi. Chúng tôi nương tựa nhau ngày qua ngày, rồi một hôm nàng say rượu, nửa đêm tôi sờ soạng vô tình chạm vào đuôi nàng, mới nhận ra hóa ra đuôi người ta còn to hơn cả của mình nhiều … “Nàng” cất tiếng nói, một giọng nam trầm khàn vang lên khiến tôi giật mình không dám nhúc nhích: “Bé yêu, ngoan, tôi khoét tim hắn mang về cho em nhé, có được không?”
Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”
Khi Ký Chủ Bỏ Mặc Gặp Phản Diện Người Cá Biết được phản diện là một nhân ngư, mỗi lần khóc sẽ rơi ra ngọc trai, tôi lập tức từ thùng rác móc lại q/ue th/ử th/ai mình vừa vứt. Rồi đi lên sân thượng. “Này, nhân ngư bọn anh mỗi lần sinh là mấy đứa con vậy? Ăn thức ăn cá hay bú sữa bột?” Giang Dạ đang đứng trên tầng thượng tính nhảy lầu, nghe vậy chân loạng choạng suýt ngã từ tầng 18 xuống. Tôi lắc đầu thở dài: “Thôi quên đi, sinh xong tôi vứt thẳng xuống biển luôn cho rồi.” Sau này, khi đứa nhỏ chào đời, Giang Dạ đến ngủ cũng không dám, sợ tôi sẽ nhân lúc anh ta không để ý mà mang con đi “phóng sinh”. Lần nữ chính và nam chính giận dỗi nhau rồi tìm đến tận cửa, thì anh ta đang gào lên khi nhìn bảng điểm bơi lội của con lớn: “Con là nhân ngư đấy! Làm sao lại sợ nước chứ?!”