Tổng Tài

Sơ Thanh

Sơ Thanh Tôi và Ngạch Tri Dã có thân phận khó xử. Anh ta là con riêng nhà họ Cố, tôi là con riêng nhà họ Lâm. Chúng tôi nương tựa vào nhau, cũng thật lòng yêu nhau. Tôi vì anh ta mà nhảy qua rãnh nước bẩn, toàn thân hôi hám, anh ta cũng từng thề trước mộ mẹ tôi, cả đời này tuyệt đối không phản bội. Nhưng mà, người thừa kế nhà họ Cố đột ngột qua đời. Ngạch Tri Dã được đón về nhà họ Cố, những kẻ trước kia chế giễu anh ta, giờ lại nịnh nọt đủ kiểu. Anh ta hả hê ra mặt, nói không còn ai dám bắt nạt chúng tôi nữa. Nhưng sau đó, anh ta lại cười nói vui vẻ với đám người kia, như thể là anh em ruột thịt. Có người nhắc đến tôi, lại nhắc đến tiểu thư nhà họ Tống vừa mới được tìm thấy. Anh ta đáp lại giữa đám đông: “A Sơ là người tôi yêu nhất nhưng cô ấy là con riêng, thân phận thấp hèn, không thể so với tiểu thư nhà họ Tống.” “Bùn đất dưới chân, trăng trên trời, khác nhau một trời một vực.” “Tôi nhất định phải kết hôn với tiểu thư nhà họ Tống, còn A Sơ, tôi sẽ nuôi cô ấy cả đời.” Nhưng anh ta không biết rằng, Ba tháng trước, cha mẹ ruột của tôi đã tìm đến, tôi không phải là con riêng. Mà là người thừa kế duy nhất của gia tộc hào môn hàng đầu – Tống gia.

Kế Hoạch Ly Hôn

Kế Hoạch Ly Hôn Năm mà cuộc hôn nhân của tôi rực rỡ nhất, tôi đã đệ đơn ly hôn. Hứa Dịch cười nhạo tôi: “Thư Niệm, đừng học theo những người phụ nữ chỉ biết yêu mà không biết sống.” Sau đó, tôi dọn khỏi biệt thự, anh ta khóa thẻ của tôi. Anh ta luôn không đánh mà thắng, muốn tôi ngoan ngoãn khuất phục. Nhưng tôi đã chuẩn bị cho cuộc ly hôn này trong năm năm rồi. Một người đàn ông nông cạn, đê tiện bạc tình như anh ta, có gì đáng để tôi tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này?  

Giang Nguyễn

Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”

Cái Giá Của Sự Dung Túng

Cái Giá Của Sự Dung Túng Bên cạnh ông trùm giới giải trí Hồng Kông Tư Đình Dật có hai cô gái nhỏ được cưng chiều. Một cô thì nũng nịu gọi anh là chú nhỏ; một cô khác lúc trên giường thì khiến anh mê mẩn. Người sau là tôi, người trước là Tưởng Điềm Điềm hận tôi đến tận xương tủy. Cô ta ngang ngược, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày đẩy tôi xuống biển, cô ta cười đến nỗi gập cả người: “Con chim hoàng yến hèn hạ, dám tranh sủng với tôi, tôi sẽ ném cô xuống biển cho cá ăn.” Ném đi, ném đi! Dù sao tôi cũng đã mang thai con của Tư Đình Dật, đang lo không biết làm sao để chọc giận anh ta đây!  

Tổng Tài Tự Tin Quá Rồi!

Tổng Tài Tự Tin Quá Rồi! Tôi ở bên Cố Cảnh Thâm suốt năm năm thanh xuân. Thế nhưng chiếc nhẫn do chính tay tôi thiết kế — món quà mà tôi từng tưởng sẽ đeo lên tay mình — cuối cùng lại nằm gọn trên tay một người phụ nữ khác. Lần này, tôi không khóc lóc, không làm ầm lên. Tôi chỉ lặng lẽ xóa đi bản thiết kế, gửi đơn xin nghỉ việc. Cả công ty rì rầm cá cược: “Tần Nguyệt không trụ nổi đâu, rồi cũng phải quay lại thôi.” Cố Cảnh Thâm thì bật cười lạnh lùng: “Không đến một tuần, cô ấy sẽ quay lại cầu xin tôi.” Nhưng… anh đợi mãi, chẳng thấy một tin nhắn nào từ tôi. Cuối cùng, không kìm được nữa, anh là người chủ động bấm số. “Bản thiết kế của em… anh đã bảo người ta khôi phục lại rồi…” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm thấp của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, Nguyệt Nguyệt vẫn đang ngủ.” Giọng Cố Cảnh Thâm lập tức khàn đặc: “Cho Tần Nguyệt nghe máy!” Nhưng đáp lại là giọng điềm đạm, ôn hòa mà không kém phần sắc bén của Tiêu Chỉ Hàn: “Tổng giám đốc Cố, phụ nữ của tôi… mong anh đừng vọng tưởng.”

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.

Kiếp Này Chẳng Gặp Người

Kiếp Này Chẳng Gặp Người Năm thứ hai sau khi ly hôn với Triệu Kinh Tầm, tôi lại một lần nữa gặp anh ta. Anh ta ôm eo tình nhân mới, mỉm cười đưa tôi một tấm thiệp cưới. “Diện Hà, tôi sắp kết hôn lần hai, đứa con mà cô sinh hãy mang đi đi.” “Mẹ tôi không thích một người con dâu như cô, tất nhiên cũng không thích đứa trẻ do cô sinh ra.” Tôi sững sờ rất lâu, sau đó quay lại biệt thự nhà họ Triệu. Nhưng trong góc tối, anh ta lại bắt lấy tôi. “Đã quay về rồi thì tôi sẽ không để em đi nữa đâu, vợ à.” “Một đứa con không giữ chân được em, vậy thì sinh thêm một đứa nữa.”

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.  

Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân

Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân Tôi là một người cuồng theo dõi, vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đang buồn rầu vì không tìm được việc làm, lúc nghèo rớt mùng tơi nhất, lão gia nhà họ Cố đồng ý cho tôi một tháng mười vạn, để tôi giám thị cháu trai của ông. Thế là, tôi lắc mình biến hóa, trở thành phu nhân của Cố thiếu gia.

Chim Hoàng Yến Có Thai Rồi

Chim Hoàng Yến Có Thai Rồi Năm thứ hai làm chim hoàng yến của đại lão, tôi mang thai. Đại lão cử hẳn hơn 20 vệ sĩ mặc đồ đen giám sát tôi ngày đêm, sợ tôi thừa lúc sơ hở mà “ôm con” bỏ trốn. Thế nhưng tôi vẫn ăn ngon ngủ kỹ, chẳng có lấy một tí xíu ý định bỏ chạy. Cuối cùng, bạch nguyệt quang vừa mới về nước của anh ta không ngồi yên được nữa, chạy đến chất vấn tôi: “Tôi đã quay lại rồi, cô và đứa bé này đều là dư thừa. Nếu muốn chạy thì chạy nhanh đi, tôi còn có thể giúp một tay.” Tôi nhàn nhã phẩy tay: “Không cần cô lo đâu, tôi ở đây có tiền xài, có người hầu, sống sung sướng, chạy đi làm gì?” Đại lão nghe xong lời tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là tôi còn nói thêm một câu: “Chủ yếu là đang bầu bí nên không tiện ra ngoài tìm trai đẹp, đành tạm dùng đỡ, đợi sinh xong rồi tính tiếp.” Sắc mặt đại lão lập tức tối sầm.

Xuyên Không Làm Bảo Mẫu Của Tổng Tài

Xuyên Không Làm Bảo Mẫu Của Tổng Tài Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi trở thành bảo mẫu trong cuốn tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: “Thưa phu nhân, cô đã về rồi ạ. Đồ ăn đã được hâm nóng cho cô rồi.” Bá tổng vẫn chăm chú đọc báo, mí mắt cũng không thèm ngước lên: “Má Vương, ai cho phép cô để cơm cho cô ta thế? Đổ đi.” “Dùng tiền nhà họ Cố nuôi người rảnh rỗi, Má Vương, tháng này cô không có tiền thưởng.” Tôi: “…” Hôm sau, nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có cơm. Bá Tổng buông tờ báo xuống, không vui nhìn về phía tôi: “Má Vương, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đau dạ dày, phải để cơm cho phu nhân. “Tháng này tiền lương của cô bị trừ một nửa.” Tôi: “……#*&”

Yêu Hoa Báo Thù

Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.

Tôi Trở Thành Đối Tượng Bị Công Lược

Tôi Trở Thành Đối Tượng Bị Công Lược Tôi lừa thái tử gia Bắc Kinh lên giường, ăn người ta sạch sành sanh. Hệ thống bùng nổ: [Cái đồ ngốc nhà cô ăn nhầm người rồi! Tôi nói cô công lược nam chính cơ mà! Cô ngủ với anh trai sinh đôi của người ta rồi!] Người tôi cứng đờ, não lập tức tỉnh táo lại. “Cậu nói Thẩm Tịch không phải nam chính?” Một ngày nào đó sau này, trong phòng khách sạn. Hai khuôn mặt giống hệt nhau, một trước một sau. “Gan em lớn thật đấy.” Thẩm Tịch dập điếu thuốc trong tay, đưa tay vuốt ve đùi tôi. “Sao? Em muốn cả hai người sao?”

Ký Sinh Trùng

Ký Sinh Trùng Bạn bè của Thái tử gia Bắc Kinh luôn cười nhạo chê tôi quê mùa, hoàn toàn không xứng làm người thay thế cho bạch nguyệt quang của hắn. Họ còn đoán rằng tôi sẽ phải dọn đồ ra đi trong vòng một tháng. Tôi cảm thấy lo lắng, vội vàng gọi bảy chị gái của tôi tới, tiến hành huấn luyện khẩn cấp để trở thành thế thân của bạch nguyệt quang. Dù có bị sa thải, tôi cũng không thể để công việc béo bở này rơi vào tay người khác! Cho đến một năm sau, bạch nguyệt quang về nước, Thái tử gia nhìn thấy khuôn mặt của cô ta — đã nôn ra. Hắn run rẩy nói: “Ngấy, ngấy lắm rồi, cả đời này, tôi không muốn nhìn thấy gương mặt này lần nào nữa!”

Xuyên Thành Mẹ của Phản Diện

Xuyên Thành Mẹ của Phản Diện Xuyên thành mẹ kế độc ác của phản diện, hệ thống yêu cầu tôi không được phá vỡ thiết lập nhân vật. Tôi nhìn đứa trẻ năm tuổi bên chân mình, hung dữ đổi cốc sữa trong tay thằng bé thành nước ép khổ qua. Cũng từ đó, không cho phép nó được kén ăn. Nuôi thú cưng cũng phải tự xúc phân. Sau này khi điền nguyện vọng đại học, tôi còn lén sửa nguyện vọng của nó. Nhiều năm sau, phản diện thành công vang dội. Tôi tưởng mình sắp gặp họa lớn. Không ngờ nó lại đứng trước mặt giới truyền thông nói: “Người tôi biết ơn nhất chính là mẹ tôi, tình yêu của bà ấy đã đồng hành cùng tôi lớn lên, là bà ấy đã chỉ cho tôi phương hướng cuộc đời.” Khoan đã, có phải có chỗ nào không đúng không?

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc Kiếp trước, tôi và em gái kế cùng lúc gả chồng. Cha bảo chúng tôi chọn một trong hai người liên hôn, em gái dứt khoát chọn con trai của nhà giàu nhất, còn tôi thì gả cho một nhà giàu nhất mới nổi. Kết quả ai mà ngờ được sau khi gả đi, con trai nhà giàu nhất suốt ngày tăng ca, không có thời gian về nhà, mỗi tháng đưa cho em gái tôi năm mươi triệu tiền tiêu vặt. Em gái nói không chịu nổi bạo lực lạnh, bất chấp sự phản đối của gia đình mà hủy hôn. Còn nhà giàu mới nổi thì ngày nào cũng đúng giờ về nhà, cùng tôi như hình với bóng. Vì thế kiếp này, em gái giành chọn nhà giàu mới nổi trước, để tôi gả cho con trai của nhà giàu nhất. Tôi sợ ngây người. Mỗi tháng chồng không về nhà, còn có năm mươi triệu tiền tiêu vặt, không sướng sao? Nhất định phải chọn nhà giàu mới nổi không có học thức lại còn thích kiểm soát?

Hóa Mưa Thành Ánh Sáng

Hóa Mưa Thành Ánh Sáng Tôi là vị thiên kim thật nhưng bị người người ghét bỏ, chỉ có bạn trai Giang Tống là không rời đi. Thế nhưng, trước đêm cưới, Giang Tống đã cảm thấy chán. Anh ta qua đêm không về, đùa giỡn với người khác giới. “Yên tâm. Tính cách của Giản Nguyệt, giống như con chó, đánh cũng không đuổi đi được.” Trong tiếng cười đùa của mọi người, chú nhỏ của Giang Tống lên tiếng: “Nếu đã quyết định rồi, thì đừng hối hận.” Giang Tống tưởng chú nhỏ cũng đang khuyến khích mình, lòng anh ta tràn đầy cảm kích: “Cảm ơn chú nhỏ.” Mà tôi cuối cùng cũng hoàn toàn từ bỏ anh ta. Đêm đó, tôi lại bị chú nhỏ của anh ta ôm chặt eo trong chiếc Maybach. Trong màn đêm đen đặc vô biên, là giọng nói trầm khàn nam tính: “Không muốn gả cho Giang Tống?” “Vậy muốn làm thím của nó không?”

Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh

Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh Thái tử gia Bắc Kinh là lão bản của tôi, anh ta bảo tôi giúp anh ta chặn hoa đào. Tôi: Ok. Ngày hôm sau, anh ta nhìn cái bụng hơi nhô lên của tôi, giật mình: “Cái gì vậy, mới một đêm mà lớn thế này sao?” Tôi cười nhạt một tiếng: “Ông chủ, tôi phải mang theo một quả bóng, làm đạo cụ.” Từ đó, tôi khoác tay ông chủ, rêu rao khắp nơi, đối mặt với 2 cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, nâng cao bụng, khí thế hừng hực: “Tôi đã có con rồi, các cô lấy gì để tranh với tôi?”

Nỗ Lực

Nỗ Lực Ở bên Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh đã ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất rõ ràng sòng phẳng. Ăn một bữa – hai vạn. Hẹn hò – mười vạn. Ngủ một đêm – ba mươi vạn. Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai. Bộ não mất mấy giây mới phản ứng lại, tôi nhìn người đàn ông khí chất cao quý lạnh nhạt phía đối diện, ngơ ngác hỏi: “Anh, anh có mười nghìn vạn không?”