Tổng Tài

Noãn Chiếu Mãn Châu

Noãn Chiếu Mãn Châu Vì say rượu mất kiểm soát, tôi và cấp trên đã ngã vào nhau. Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm B, đã buộc Hứa Văn Châu phải cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn luôn tương kính như tân*, chưa từng vượt quá giới hạn. *tương kính như tân: tôn trọng, đối đãi với nhau như khách. Tôi rất rõ ràng, anh ấy không yêu tôi. Sau khi sinh con, tôi thu lại những suy nghĩ xấu xa của mình, dự định ly hôn rồi chạy trốn. Người đàn ông vẫn luôn lạnh lùng ấy, mang theo đôi mắt đỏ hoe ép tôi vào góc nhà vệ sinh: “Noãn Noãn, em không cần anh nữa sao?”

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn Kim chủ của tôi mất trí nhớ rồi. Trong phòng bệnh, cô thanh mai trúc mã của anh giả mạo làm tôi, nũng nịu nói: “Chồng ơi, em là vị hôn thê của anh mà~” Tôi đứng ngẩn ra tại chỗ. Vừa lau nước mắt vừa âm thầm mừng như điên: 【Cuối cùng cũng không phải đi làm nữa rồi!】 【Trâu khó thuần, ruộng khó cày.】 【Rõ ràng chỉ là kết hôn hình thức, mà tôi lại phải phục vụ cả 365 ngày không nghỉ!】 Tối đó tôi ôm tiền bỏ trốn. Không ngờ lại bị Phó Dụ Bạch dẫn người chặn ngay tại sân bay. Anh nhìn thẳng vào mặt tôi, cười lạnh, tức giận đến run người: “Chồng em sắp bị người khác cướp mất rồi, mà em vẫn còn giả điếc giả mù?” “Bấy nhiêu năm qua, xem như là nuôi em vô ích rồi!”

Ly Hôn Xong, Tài Sản Của Tổng Tài Đều Về Tay Tôi

Ly Hôn Xong, Tài Sản Của Tổng Tài Đều Về Tay Tôi Phát hiện chồng ngoại tình, tôi không khóc cũng không làm ầm ĩ. Anh ta tặng tôi ngay một chiếc siêu xe trị giá hàng chục tỷ. Cô thư ký nhỏ cố tình chơi xỏ, treo thêm một cái móc khóa rẻ tiền hình búp bê lấp lánh lên chìa khóa xe. Cô bé này còn non lắm. Tôi chẳng giận, chỉ cười cười: “Anh à, móc cái đồ một nghìn cũng tiếc tiền này lên chìa khóa xe em á? Người ta nhìn vào lại tưởng nhà mình phá sản tới nơi rồi, anh nghĩ gì vậy?” Ngay giây sau, điện thoại tôi báo có một khoản chuyển khoản tám chữ số. Tôi chu đáo đóng cửa lại cho họ, rồi quay người đi mua sắm với nhỏ bạn thân. Làm ầm lên làm gì? Tiền là tôi xài, người là cô ta hầu. Mà chỉ cần tôi nói nặng cô ta một câu, lại thành tôi không biết điều!

Tuyển Con Dâu Lương Cao

Tuyển Con Dâu Lương Cao Gia tộc Cố thị, dòng dõi độc đinh suốt tám đời và là nhà giàu nhất, vừa công bố một thông báo tuyển dụng: “Tuyển con dâu với giá cao. Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn. Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn. Cô chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo được!” Trong lòng tôi mừng rỡ như điên, cơ hội phát tài đến rồi! Lần đầu sinh ba đứa con trai, phu nhân nhà họ Cố mở tiệc khắp thành, cười đến mức không thấy cả mắt. Lần hai sinh bốn đứa, hai trai hai gái, phu nhân nhà họ Cố mỉm cười dịu dàng, quan tâm chu đáo. Đến lần ba, lại là ba đứa con trai nữa, phu nhân nhà họ Cố không cười nổi nữa rồi. Từ đó, hễ gặp ai là bà ấy than: “Sao tôi còn chưa chết vậy trời!”

Phần 2 - Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu

Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu 2 Khi tỉnh dậy, tôi đã xuyên vào sách làm bảo mẫu của tổng tài bá đạo. Sau khi nữ chính giả chết và chạy ra nước ngoài, công việc của tôi đúng thật là việc nhẹ lương cao, thoải mái hết ý. Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong cuộc sống hưu trí, câu cá thu tiền dưỡng lão. Tổng tài bá đạo bất ngờ kéo tôi vào trong bữa tiệc để nhận diện nữ chính đã về nước: “Cô ấy là phu nhân đúng không?” Tôi hơi do dự: “Thiếu gia, cô ấy nói cô ấy không phải, hơn nữa cô ấy để tóc ngắn còn phu nhân tóc dài.” “Phu nhân không có nốt ruồi ở mắt còn cô ấy lại có.” Giọng nói của bốn em bé thiên tài dễ thương vây quanh nữ chính vang lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi.” Tôi nhìn khuôn mặt của những đứa trẻ trông rất giống tổng tài bá đạo và chìm vào suy nghĩ. Cùng lúc đó, âm thanh hệ thống đã thất lạc từ lâu đột nhiên vang lên. [Chúc mừng ký chủ, đã giải mã được cốt truyện thứ hai, bạch nguyệt quang mang theo bốn đứa bé thiên tài đáng yêu về nước, chồng Tổng tài bá đạo lại cưng chiều cô lên trời!] Tôi: “!!!”

Chính Cung Của Tôi Và 28 Cậu Em Đẹp Trai

Chính Cung Của Tôi Và 28 Cậu Em Đẹp Trai Ba tôi bị trĩ phải nhập viện. Ông nhờ tôi sau khi tan làm đến trông nom KTV. Một mình tôi làm không xuể. Thế là gọi thêm mấy em trai đẹp trai đến hỗ trợ. Khi khách đã về hết, em trai họ hỏi tôi: “Chị, tối nay còn đến nhà em không?” Tôi chỉ vào em trai ruột: “Không, tối nay ngủ nhà nó.” Chuyển khoản cho cậu em họ một vạn: “Tiền công cực nhọc hôm trước.” Cậu em họ xúc động, ôm hôn tới tấp: “Chị, ngày mai đến lượt em nhé? Em có thể ‘trụ’ suốt hai tiếng đấy!” Tôi thản nhiên đáp: “Gặp nhiều quá lại chán, vài ngày nữa hãy nói.” Sau đó, tôi bị ép sát trên bàn họp bởi một người đàn ông lạnh lùng cao quý, ánh mắt đỏ ngầu, gằn giọng nhượng bộ: “Em có thể nuôi bao nhiêu cá cũng được, nhưng chính cung phải là tôi.”