Tổng Tài
Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.
Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu 2 Khi tỉnh dậy, tôi đã xuyên vào sách làm bảo mẫu của tổng tài bá đạo. Sau khi nữ chính giả chết và chạy ra nước ngoài, công việc của tôi đúng thật là việc nhẹ lương cao, thoải mái hết ý. Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong cuộc sống hưu trí, câu cá thu tiền dưỡng lão. Tổng tài bá đạo bất ngờ kéo tôi vào trong bữa tiệc để nhận diện nữ chính đã về nước: “Cô ấy là phu nhân đúng không?” Tôi hơi do dự: “Thiếu gia, cô ấy nói cô ấy không phải, hơn nữa cô ấy để tóc ngắn còn phu nhân tóc dài.” “Phu nhân không có nốt ruồi ở mắt còn cô ấy lại có.” Giọng nói của bốn em bé thiên tài dễ thương vây quanh nữ chính vang lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi.” Tôi nhìn khuôn mặt của những đứa trẻ trông rất giống tổng tài bá đạo và chìm vào suy nghĩ. Cùng lúc đó, âm thanh hệ thống đã thất lạc từ lâu đột nhiên vang lên. [Chúc mừng ký chủ, đã giải mã được cốt truyện thứ hai, bạch nguyệt quang mang theo bốn đứa bé thiên tài đáng yêu về nước, chồng Tổng tài bá đạo lại cưng chiều cô lên trời!] Tôi: “!!!”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”
Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng Mẹ của Thái tử gia Bắc Kinh thả ra tin tức, người phụ nữ nào có thể ngủ thẳng đứa con trai gay của bà ấy thì sẽ được thưởng 10 triệu nhân dân tệ. Tôi thấy tiền liền sáng mắt, ngày nào cũng nghĩ ra đủ chiêu trò khác nhau để quyến rũ Thái tử gia. Lúc đầu, anh ta không hề lay động, nhưng về sau anh lại ta tóm lấy tôi đêm nào cũng chiến đấu, đến cả bạn gay trên Wechat cũng xóa hết. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi cầm tiền giả chết nhưng lại bị Thái tử gia dẫn người chặn ở sân bay. Anh ta dùng cà vạt từng vòng từng vòng trói chặt cổ tay tôi, cười lạnh. “Lúc tôi mút em, sao em không nói tôi thích đàn ông? “Bây giờ để em xem rõ, tôi thẳng đến mức nào.”
Tình Yêu Không Thể Che Giấu Thái độ của anh trai đối với tôi luôn rất lạnh nhạt. Cho đến ngày đó, em gái thiên kim giả lặng lẽ nhìn anh. Một giây sau, tiếng lòng của cô ấy vang lên bên tai tôi. [Sao anh lại không nhìn chị ấy? Đúng rồi, dưới gối anh đều là hình của chị ấy, đã sớm nhìn đủ rồi.] Tôi để đũa xuống đứng lên, ho nhẹ một tiếng. “Anh, hình như em làm rơi thứ gì đó trong phòng anh, em đi tìm thử.” Anh trai đột nhiên đưa tay ra nắm lấy cổ tay tôi. “Rơi thứ gì?” “Là…” Lúc này tôi lại nghe được tiếng lòng của em gái. [Có lẽ chị ấy muốn vào ngửi mùi hương của anh, chuyện này chị ấy hay làm.] Bàn tay đang nắm chặt cổ tay tôi đột nhiên dùng sức mạnh hơn. Trong đôi mắt đen nhánh kia là vẻ mặt hoảng hốt của tôi.
Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách
Đẹp Như Tranh Vẽ Trong bữa tiệc sinh nhật của bạn, Cố Kinh Thâm đưa cô bồ nhỏ anh ta bao nuôi đến dự cùng. Cô gái trẻ nhìn tôi, giọng nói ngây thơ, lanh lợi: “Nghe anh Kinh Thâm nói cà phê chị Cảnh Họa pha ngon cực kỳ, hôm nay em có vinh hạnh được thử không ạ?” Cố Kinh Thâm nhướng cằm về phía tôi, ra lệnh: “Còn đứng đó làm gì? Đi pha cà phê đi!” Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng tiệc. Và không bao giờ quay lại nữa.
Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.
Trọn Đời Yêu Anh Xuyên thành vợ nhân vật phản diện độc ác, tôi vì ngăn cản chồng cho thế giới chôn cùng mình mà vắt hết cả trí não. Nhân vật phản diện muốn trời lạnh phá sản công ty đối thủ, tôi mua bến cảng. Nhân vật phản diện muốn hắc hóa rồi hóa điên hóa dại, tôi mua hải đảo. Mãi cho đến khi thấy tài khoản cạn sạch, cả năm cống hiến cho tư bản thành công cốc, lúc này nhân vật phản diện mới ý thức được chuyện này không đơn giản, lập tức tìm tôi hỏi tội. Tôi vô tội xua tay: “Đều do hệ thống yêu cầu, em chỉ là một công nhân vô tội bốc vác cho tư bản mà thôi.” Hệ thống rưng rưng nước mắt gào thét: “Hoài Thanh đại lão gia! Tôi chưa từng tuyên bố nhiệm vụ tiêu tiền nào cho cô ấy cả!”
Cố Tiên Sinh Của Em Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh. “Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?” Đám người có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy có ổn không?” Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.” “Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.” Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn. Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.
Mưu Kế Của Nữ Phụ Kỷ niệm ba năm ngày cưới. Chồng tôi nắm lấy gáy một người phụ nữ khác, hôn hít dữ dội. Người phụ nữ đột nhiên mở mắt, ánh mắt vẫn kiêu ngạo, hướng về phía tôi làm một động tác bắn súng. Bùm! Tôi có cảm giác như giữa trán mình vừa trúng một phát súng. Là Cố Dao. Mười năm trước, tôi đã đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Cố. Đó là một đêm mưa, cô ta mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, cô đơn đi từ lưng chừng núi xuống chân núi. Bây giờ, cô ta đã trở về để trả thù!
Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”
Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc Kiếp trước, tôi và em gái kế cùng lúc gả chồng. Cha bảo chúng tôi chọn một trong hai người liên hôn, em gái dứt khoát chọn con trai của nhà giàu nhất, còn tôi thì gả cho một nhà giàu nhất mới nổi. Kết quả ai mà ngờ được sau khi gả đi, con trai nhà giàu nhất suốt ngày tăng ca, không có thời gian về nhà, mỗi tháng đưa cho em gái tôi năm mươi triệu tiền tiêu vặt. Em gái nói không chịu nổi bạo lực lạnh, bất chấp sự phản đối của gia đình mà hủy hôn. Còn nhà giàu mới nổi thì ngày nào cũng đúng giờ về nhà, cùng tôi như hình với bóng. Vì thế kiếp này, em gái giành chọn nhà giàu mới nổi trước, để tôi gả cho con trai của nhà giàu nhất. Tôi sợ ngây người. Mỗi tháng chồng không về nhà, còn có năm mươi triệu tiền tiêu vặt, không sướng sao? Nhất định phải chọn nhà giàu mới nổi không có học thức lại còn thích kiểm soát?
Chính Cung Của Tôi Và 28 Cậu Em Đẹp Trai Ba tôi bị trĩ phải nhập viện. Ông nhờ tôi sau khi tan làm đến trông nom KTV. Một mình tôi làm không xuể. Thế là gọi thêm mấy em trai đẹp trai đến hỗ trợ. Khi khách đã về hết, em trai họ hỏi tôi: “Chị, tối nay còn đến nhà em không?” Tôi chỉ vào em trai ruột: “Không, tối nay ngủ nhà nó.” Chuyển khoản cho cậu em họ một vạn: “Tiền công cực nhọc hôm trước.” Cậu em họ xúc động, ôm hôn tới tấp: “Chị, ngày mai đến lượt em nhé? Em có thể ‘trụ’ suốt hai tiếng đấy!” Tôi thản nhiên đáp: “Gặp nhiều quá lại chán, vài ngày nữa hãy nói.” Sau đó, tôi bị ép sát trên bàn họp bởi một người đàn ông lạnh lùng cao quý, ánh mắt đỏ ngầu, gằn giọng nhượng bộ: “Em có thể nuôi bao nhiêu cá cũng được, nhưng chính cung phải là tôi.”
Hệ Thống Ép Làm Bảo Mẫu 1 Khi tỉnh dậy, tôi đã xuyên thành bảo mẫu mập mạp trong truyện Tổng tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: “Phu nhân đã về. Đồ ăn đã hâm nóng cho ngài rồi.” Tổng tài bá đạo nhìn tờ báo mà không nhướng mi: “Vú Vương, ai cho phép cô chừa đồ ăn lại cho cô ấy? Đem đổ đi.” “Tiền nhà họ Cố không dùng để nuôi những người rảnh rỗi. Vú Vương, tiền hiệu suất tháng này của cô không còn nữa.” Tôi: “…” Ngày hôm sau nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có đồ ăn. Tổng tài bá đạo đặt tờ báo xuống, không hài lòng nhìn tôi: “Vú Vương, đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đau bao tử, phải chừa cơm cho phu nhân.” “Tiền lương tháng này của cô sẽ bị cắt giảm một nửa.” Tôi: “…#*&”
Xuyên Không Thành Mẹ Của Tổng Tài Bá Đạo Tỉnh lại sau giấc ngủ, tôi phát hiện mình đã trở thành mẹ của tổng tài bá đạo chuyênngược đãi vợ trong tiểu thuyết… Mẹ kiếp. Thấy con trai vì bạch nguyệt quang mà sống dở chết dở, tôi tát cho hắn một cái. Thấy con dâu bụng mang dạ chửa quỳ dưới mưa, tôi tát cho hắn một cái. Thấy bạch nguyệt quang nói lời lẽ giả tạo hãm hại người khác, tôi tát cho hắn một cái. Con trai túm lấy tay tôi: “Mẹ, con là người thừa kế duy nhất của nhà mình!” Tôi cười lạnh, giơ tay tát thêm một cái: “Đồ hỗn láo! Lão nương cùng cha ngươi hôm nay sẽ sinh thêm một đứa nữa.” Bố đứa trẻ định nói gì đó, tôi lại giơ tay lên. “Anh không đồng ý?” Cố Hoài bờ môi run lên: “… Sinh, sinh bao nhiêu cũng được.”
Cái Giá Của Sự Dung Túng Bên cạnh ông trùm giới giải trí Hồng Kông Tư Đình Dật có hai cô gái nhỏ được cưng chiều. Một cô thì nũng nịu gọi anh là chú nhỏ; một cô khác lúc trên giường thì khiến anh mê mẩn. Người sau là tôi, người trước là Tưởng Điềm Điềm hận tôi đến tận xương tủy. Cô ta ngang ngược, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày đẩy tôi xuống biển, cô ta cười đến nỗi gập cả người: “Con chim hoàng yến hèn hạ, dám tranh sủng với tôi, tôi sẽ ném cô xuống biển cho cá ăn.” Ném đi, ném đi! Dù sao tôi cũng đã mang thai con của Tư Đình Dật, đang lo không biết làm sao để chọc giận anh ta đây!
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”
Khi Nữ Thần Cao Lãnh Bị Lừa Tình Đối tượng hôn ước của tôi là nhị thiếu gia của một tập đoàn lớn. Mới gặp mặt hai lần, anh ta đã huênh hoang khoe khoang: “Em có biết Thịnh Yến không? Anh trai ruột của anh đấy, cũng là người thừa kế của tập đoàn nhà anh. Anh ấy từ nhỏ đã rất thương anh.” “Em chỉ là con bé nhà quê lên thành phố thôi, sau này cứ yên tâm theo anh.” “Anh trai anh cũng sẽ rất rộng rãi với em.” Rộng rãi? Đúng là rộng rãi thật. Tôi lén nhìn bức ảnh cơ bụng trong điện thoại. Đều là Thịnh Yến gửi cho tôi cả.
Cùng Bạn Thân Xuyên Không Tôi và đứa bạn thân cùng nhau xuyên vào tiểu thuyết. Cô ấy thì xuyên thành chó liếm trung thành của nam phụ phúc hắc, còn tôi là người thế thân cho ánh trăng sáng của nhân vật phản diện yandere. Ngoài mặt thì chúng tôi yêu mà không có được, sau lưng thì cùng nhau điên cuồng vung tiền. Quãng thời gian tiêu tiền như nước cứ thế trôi qua ba năm, nữ chính bạch nguyệt quang chân chính đã trở lại. Sau khi biết được nam phụ cùng nhân vật phản diện đều sẽ phát điên vì nữ chính, bạn thân đã đeo một cái ba lô nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tao đã tiết kiệm đủ tiền rồi, mày thì sao?” Tôi: “Tao còn thiếu chút nữa, nhưng có thể tiêu tiền của mày.” Vì vậy, chúng tôi cùng nhau giả chết. Ba năm sau, đứa bạn thân không may gặp lại chồng cũ của nó. Tôi vội nói: “Tao sẽ đánh lạc hướng cho mày, mày chạy nhanh đi!” Kết quả là vừa quay đầu lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Nhân vật phản diện Yandere bình tĩnh tháo cà vạt, trói chặt tay tôi lại. “Chính em chạy thoát được, rồi lại nói.” *Trong tiếng Trung, bạch nguyệt quang là ánh trăng sáng, hình ảnh này tượng trưng cho mối tình sâu đậm nhất của một đời người.