Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Chia Tay Bằng Cách Gây Áp Lực

Năm thứ ba làm chim hoàng yến, tôi ngoài ý muốn mang thai. Sợ Thẩm Kỳ biết rồi trả thù, tôi quyết định gây áp lực để ép anh ta chia tay. Vì thế—— Vừa bước chân ra khỏi cửa, tôi liền gọi điện dồn dập. “Anh đang ở đâu? Lại đi gặp con hồ ly tinh nào hả?” Anh đi gặp khách hàng, tôi chẳng thèm để tâm, xông thẳng vào. “Con tiện nhân này, dám quyến rũ chồng tôi à!” Ban đầu, anh ta còn cố nhịn, kiên nhẫn giải thích, nhưng đến lúc không chịu nổi nữa, liền đè tôi xuống giường. Váy liền bị xé nát thành từng mảnh, anh nghiến răng nói: “Xem ra là do tôi chưa đủ cố gắng… mới khiến em còn sức mà làm loạn như thế!”

Chia Tay Bằng Cách Gây Áp Lực

4 chương
Hiện đại
Nhà họ Chu không xứng có tôi.

Tôi là con gái ruột thất lạc nhiều năm của một tổng tài tập đoàn niêm yết. Năm tôi mười lăm tuổi, khi cha tổng tài dẫn theo người anh trai tương lai đầy tiềm năng bá tổng đến tìm, tôi vẫn đang theo bà ngoại đi nhặt ve chai. Người đàn ông trung niên phong độ, hai mắt ngấn lệ, vừa nhìn thấy tôi liền nghẹn ngào: “Con gái đáng thương của cha ơi! Cha đến muộn rồi, xin lỗi con!” Còn cậu thiếu niên cao mét tám, lạnh lùng liếc tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Giả bộ vừa thôi. Cô chắc là đã biết hôm nay cha sẽ đến đón rồi đúng không?” Tôi tò mò hỏi thăm mới biết anh ta cũng chỉ mới mười tám tuổi. Đáng ghét, có tiền đúng là lớn nhanh thật. Bọn tư bản đúng là đáng ghét. Nhìn lại chiều cao khiêm tốn mét sáu của mình, tôi thở dài: “Không sao, tôi còn nhỏ, vẫn có thể cao thêm.” Sau khi đến đồn cảnh sát xác nhận hai người này không phải bọn bu//ôn ngư//ời, tôi đồng ý theo họ về nhà họ Chu. Điều kiện là họ phải bồi thường cho bà ngoại một khoản tiền nuôi dưỡng, và không được ngăn cấm tôi đến thăm bà. Bà đã nuôi tôi khổ cực như vậy, cả đời này tôi nhất định phải phụng dưỡng bà.

Cấm kỵ ở làng

Cấm kỵ ở làng Ngày tôi trưởng thành, mẹ đưa cho tôi một cây gậy gỗ, dặn rằng: “A Chu, nhất định phải phá thân thể mình đi!” Lúc đó tôi mới biết, điều kiêng kỵ lớn nhất trong làng chúng tôi là trinh nữ. Con gái phải dùng gậy gỗ, con trai phải dùng vòng đá. Chỉ có phá thân mới có thể giữ được mạng sống.  

Cấm kỵ ở làng

4 chương
Hiện đại
Đứa con thừa

Tôi là đứa con thừa thãi nhất trong nhà。 Chị gái tôi là hoa khôi cuộc thi sắc đẹp, anh trai tôi là thủ khoa kỳ thi đại học cấp tỉnh。 Chỉ có tôi, tầm thường đến mức chẳng ai nhìn thấy, giải thưởng duy nhất từng có, là bông hoa đỏ trong nhà trẻ。 Năm mười tám tuổi, trong ngày sinh nhật, tôi đã ước rằng: Tết năm nay, con muốn đến nơi xa nhất phía Nam, để nhìn thấy biển thật gần một lần。 Đến kỳ nghỉ đông, ba mẹ giơ ra tấm vé máy bay — họ nói đã đặt sẵn từ lâu。 Khi đến nơi, anh chị tôi nhìn thấy tuyết rơi trắng xóa, vui mừng hò reo。 Chúng tôi ở trong một homestay suốt nhiều ngày。 Sáng mùng Một Tết, tôi dậy sớm, gõ cửa phòng ba mẹ。 Cánh cửa mở ra — trống không。 Tôi bật điện thoại, nhìn thấy tấm hình họ ăn bánh sủi cảo đêm giao thừa ở nhà, mới biết — họ đã về từ tối qua rồi。

Đứa con thừa

3 chương
Chữa Lành
Ta Là Ai Trong Thoại Bản Của Chàng?

Ta Là Ai Trong Thoại Bản Của Chàng? Ta là nha hoàn thông phòng của thiếu gia. Mỗi ngày đều cung kính cẩn thận, hết lòng cùng chàng luyện tập chuyện phòng the. Chỉ là có một sơ suất, là ta bất cẩn mang thai. Đêm ấy, ta mơ một giấc mơ kỳ lạ, mới biết mình chẳng qua chỉ là vai nữ phụ pháo hôi trong một quyển thoại bản. Chỉ vì mang thai trước khi thiếu phu nhân được nghênh cưới vào cửa, mà ta cùng đứa nhỏ trong bụng đều bị đánh chết bằng gậy. Vì giữ mạng, ta đành ôm bụng trốn đi.

Mười Năm Sau Ngày Thay Chị Lên Kiệu Hoa

Mười năm sau ngày thay chị bước lên kiệu hoa, chị tôi bỗng quay về. Cả nhà lặng thinh, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía chị. Chị ngáp dài, giọng nhàn nhạt: “Đi chơi mười ba nước, mệt muốn ch.ết.” “Tiểu Duệ đâu? Nó lên tiểu học rồi chứ? Sao không ra gặp mẹ ruột của nó?” Tiểu Duệ là con trai của chị. Năm đó, chị sinh con, nhưng ngay ngày cưới lại giả ch.ết, bỏ lại đứa con và vị hôn phu. Nhà họ Thẩm là hào môn trăm năm ở Kinh thành. Cha mẹ tôi không dám đắc tội, nên đành “gói gọn” đứa con gái vừa tốt nghiệp đại học – là tôi – để thay chị bước lên kiệu hoa. Mười năm nay, tôi đã làm tròn vai một người vợ mẫu mực, một người mẹ tận tụy. Thấy dáng vẻ đầy tự tin của chị, cha mẹ nhìn sang tôi. Tôi chỉ mỉm cười nhạt: “Tiểu Duệ và ba nó sang Cảng chơi rồi.” Nghe vậy, chị tôi – Trình Vi Vi – nhíu mày, giọng không hài lòng: “Em không nói với Ức An là chị sắp về sao? Chị đã báo trước rồi mà!” Tôi bình tĩnh nhấp một ngụm trà trong tay. Những năm tháng này đã dạy tôi cách giữ im lặng — tôi không còn là cái bóng sống dưới ánh hào quang của chị nữa. Sự im lặng của tôi khiến Trình Vi Vi bùng nổ.

Shipper Giao Nhầm… Một Đứa Trẻ?

Shipper Giao Nhầm… Một Đứa Trẻ? Tôi nhờ anh shipper giao giúp một đứa con trai. Shipper: “Giao cho ai?” Tôi: “Cho tổng tài tuyệt tự, Cố Hằng.” Anh ta vì không thể có con mà bị ép lui chức. Hôm nay nhà họ Cố mở họp báo, tuyên bố để đứa con ngoài giá thú lên thay vị trí thừa kế. Shipper chạy đến hiện trường họp báo, giơ cao đứa bé sơ sinh: “Ai là Cố Hằng? Con ruột của anh đây, ship đến rồi!” “Làm ơn ký nhận nhanh, tôi còn phải giao đơn tiếp theo.”

Đứa Con Bị Đánh Cắp

Tôi chết vào ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi của mình — chết trong một vụ bắt cóc được lên kế hoạch tỉ mỉ. Bị bắt cùng tôi còn có Giang Vũ Ninh, cô “giả thiên kim” đã cướp đi cuộc đời vốn thuộc về tôi. Trong nhà kho tối đen, con dao lạnh lẽo của bọn bắt cóc kề sát cổ tôi. Từ đầu dây bên kia, giọng nói băng lạnh của cha ruột — Giang Chấn Đình — truyền đến: “Một trăm triệu. Chúng tôi chỉ có thể cứu được một người. Vũ Ninh từ nhỏ đã yếu ớt, không thể chịu kích động.” Anh trai ruột của tôi — Giang Triệt, người luôn mang dáng vẻ ôn hòa, điềm đạm — thản nhiên nói: “Bố, đừng do dự nữa, cứu Vũ Ninh trước đi.” Còn em trai cùng huyết thống — Giang Húc — thì gào lên điên loạn: “Đụng vào chị tao thử xem! Còn con hoang từ quê lên kia, chết thì chết, có sao đâu!” Cuối cùng là mẹ ruột tôi. Bà vừa khóc vừa run rẩy nói: “Xin lỗi… nhưng Vũ Ninh là đứa con mà chúng ta đã nuôi nấng hai mươi năm trời…” Điện thoại cúp máy. Khi lưỡi dao lạnh lẽo rạch qua da thịt, khi thân thể tôi rơi xuống dòng sông buốt giá, tôi nhìn thấy nụ cười đắc ý, nhiễm độc nơi khóe môi Giang Vũ Ninh. Trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến, tôi chỉ có một ý niệm duy nhất trong đầu — Nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối không bao giờ muốn dính dáng gì đến gia đình đó nữa. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng chói lòa đã biến mất, thay vào đó là sắc cam ấm áp của ngọn đèn bàn. Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng của mẹ nuôi — Lưu Mẫn. Bà khẽ xoa bụng đã hơi nhô lên, mỉm cười nói với tôi: “Mộc Mộc, mẹ sắp sinh cho con một em trai, con có thích không?” Tôi nhìn khuôn mặt hiền hậu của bà, nhìn người cha nuôi — Tô Kiến Thành — đang gọt táo với ánh mắt tràn ngập yêu thương, nước mắt tôi vỡ òa. Tôi đã trở về rồi. Trở lại năm tôi bốn tuổi — năm khởi đầu của tất cả hạnh phúc, cũng là trước khi bi kịch bắt đầu.

Đứa Con Bị Đánh Cắp

3 chương
Báo Thù
Bóng ma đi bộ

Bạn trai lần đầu tiên đến trường tìm tôi. Liền bị hoa khôi của lớp để ý. Cô ta tìm đủ mọi lý do để tiếp cận bạn trai tôi, còn nói bạn trai tôi là người cô ta nhất định phải có được. Nhưng cô ta lại không biết rằng, bạn trai tôi là người tôi đã kết âm thân. Chỉ có người chết, mới có thể cưới anh ấy.

Bóng ma đi bộ

5 chương
Hiện đại
Ác Mộng

Đêm mưa lớn, bố tôi nhốt tôi và mẹ vào trong mật thất, định phát trực tiếp cho mọi người xem chúng tôi bị dọa đến phát điên. Nhưng họ không biết, từ nhỏ tôi đã không giống người khác. Những người bạn của tôi, là những kẻ họ không nhìn thấy, cũng không dám trêu chọc. Và họ đang ở ngay bên cạnh tôi.

Ác Mộng

5 chương
Hiện đại
Ly Hôn Rồi Anh Mới Học Cách Yêu

Năm tôi 18 tuổi, tôi vô tình nhìn thấy chị gái ấn Chu Yến Lễ xuống cạnh bể bơi, bàn tay trượt trên hình xăm ở eo anh. Yết hầu thiếu niên khẽ động, ngầm cho phép hành vi vượt giới hạn của chị ấy. Năm 25 tuổi, để trốn tránh cuộc hôn nhân liên minh, anh vội vàng đi đăng ký kết hôn với tôi. Nhưng cả Hồng Kông ai cũng biết, người anh thật sự yêu là chị gái tôi. Sau ba năm kết hôn, tôi đề nghị ly hôn. Người đàn ông ngậm điếu thuốc vừa châm, giọng nói trầm thấp lạnh nhạt: “Được, khi nào làm thủ tục?” “Tôi muốn càng sớm càng tốt.” Sau đó, tôi có một mối tình mới. Bạn trai tôi là bạn học thời cấp ba. Bạn thân trêu chọc: “Năm đó cậu thề không bao giờ dính dáng đến anh ta nữa, không ngờ vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn ở bên nhau.” Tối hôm đó, Chu Yến Lễ gọi cho tôi cuộc điện thoại đầu tiên kể từ khi ly hôn: “Em gấp gáp ly hôn với tôi như vậy, là vì cậu ta sao?”

Ly Hôn Rồi Anh Mới Học Cách Yêu

4 chương
Hiện đại
Bà Nội Không Còn Là Cây ATM Nữa

Bà Nội Không Còn Là Cây ATM Nữa Tôi gọi con trai mượn 500 tệ để đóng phí trông bán trú cho cháu. Nó lấy cớ hết tiền để từ chối. Nhưng nó quên ngắt máy: “Mẹ đã nói sẽ trả, sao em không cho mẹ mượn?” Con dâu tôi bất mãn: “Vài năm nay Kì Kì toàn do bà nuôi, tụi mình có bỏ xu nào đâu, bà đang ám chỉ tụi mình phải đưa tiền đó.” “Khoản 500 này mà cho mượn rồi, anh nỡ đòi bà trả không? Bà có trả không?” Cháu nội cũng nũng nịu: “Ba đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà, bà chẳng cho con ăn gì hết, con không muốn ở nhà bà nữa.” Hóa ra, đây chính là cái nhà mà tôi đã dùng tiền hưu của mình “nuôi” nên. Đã vậy, tôi sẽ sống đúng như con người trong miệng các người.

Bà Nội Không Còn Là Cây ATM Nữa

4 chương
Hiện đại