Danh sách truyện đã hoàn thành
Ta Nuôi Con Trai Của Phu Quân Bỏ Trốn Phu quân ta dắt theo tiểu thiếp bỏ trốn, để lại đứa con của họ — chỉ vì cái gọi là “một đời một kiếp một đôi người”. Ta bước đến bên đứa bé co ro trong góc, khẽ nói: “Đừng sợ, mẫu thân nuôi con. Sau này nếu làm quan, con phải liêm chính, kẻ tham quan ô lại — gi .t không tha.” Về sau, phu quân ta quỳ rạp trước mặt ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta chỉ nhàn nhạt lên tiếng: “Nó là con do chàng sinh.”
Ta Nuôi Con Trai Của Phu Quân Bỏ Trốn
Lời Chúc Mừng Sinh Nhật Muộn Màng Vào ngày sinh nhật của mình, tôi vẫn như mọi khi — dậy sớm, nấu bữa sáng cho cả nhà. Khi rửa mặt xong bước ra, trên bàn chỉ còn lại đĩa bát bẩn, vụn thức ăn thừa, và hai cha con ngồi trên ghế sofa say sưa xem bóng đá. “Mẹ, nhanh lên thu dọn đi, hôm nay còn phải về nhà bà nội nữa.” “Đúng là ngày nào cũng lề mề, làm cái gì mà chậm rì rì như thế, phiền ch .t đi được.” “Lúc nào cũng chịu, thật mất hứng.” Con trai tôi thúc giục bằng giọng bực bội, chẳng buồn nhúc nhích lấy một ngón tay giúp đỡ. Tôi hít sâu, cố nuốt cục nghẹn trong cổ, kiên nhẫn dọn dẹp hết đống bát đĩa — rồi phát hiện trong nhà đã chẳng còn ai. Trên điện thoại chỉ có một tin nhắn ngắn ngủi từ chồng: “Bọn anh đi trước rồi, em thích thì đến.”
Lời Chúc Mừng Sinh Nhật Muộn Màng
Để giúp đại tiểu thư thăm dò tình báo. Tôi không ngại liều mình, trà trộn vào bên cạnh kẻ thù không đội trời chung của cô ấy – Hỏa Độ – để làm nội gián. Đại tiểu thư muốn miếng đất phía đông thành phố, tôi liền dụ Hỏa Độ lên giường. “Chồng ơi, người hôm nay muốn thử kiểu mới một chút……” Khiến Hỏa Độ không có thời gian để đi đấu giá với đại tiểu thư. Đại tiểu thư muốn chiếm được anh trai đẹp trai nhất bên cạnh Hỏa Độ. Tôi đột nhập vào máy tính của Hỏa Độ, gửi lịch trình và thông tin liên lạc của anh trai ấy cho đại tiểu thư. Sau đó, đại tiểu thư cả người lẫn tiền đều đạt được mục tiêu. Tôi vui vẻ cuốn theo hai khoản tiền của Hỏa Độ và đại tiểu thư trở về thị trấn. Hai năm sau, Hỏa Độ áp chế dẫn đại tiểu thư tới cửa. Đôi mắt âm hiểm của anh quét qua tôi, anh chơi đùa con dao trong tay. “Một là em tới, hai là cô ta chết.”
Làm Nội Gián Bên Cạnh Tổng Tài
Giấc Mơ Hồi Môn Tôi mang thai. Bạn trai nói không cần sính lễ, không cần ba món vàng, còn yêu cầu tôi mang theo của hồi môn là một căn nhà. Mẹ anh ta đắc ý nói: “Cô ta tự mình không biết giữ mình, bây giờ ai mới là người sốt ruột chứ?” Bà ta không nói sai — tôi thật sự đã “không biết giữ mình”. Bởi vì đứa con trong bụng tôi… không phải của bạn trai. Nửa năm sau, Trình Trì gọi điện cho tôi: “Mẹ anh nói còn phải thêm một căn nhà mặt phố nữa, em sắp sinh rồi đúng không? Mau chuẩn bị mọi thứ, tuần sau là tổ chức đám cưới.” Giang Ngôn Thần lười biếng nhận điện thoại. “Xin lỗi, vợ tôi đang ở cữ, sợ là không rảnh để kết hôn với cậu rồi.”
Giấc Mơ Hồi Môn
Chiếc Thuyền Lạc Lối Khi đang chuẩn bị một bất ngờ sinh nhật cho Trình Tự Chu, tôi bất ngờ lướt thấy một bài đăng: 【Người mình thích đã có bạn gái, nhưng sinh nhật anh ấy sắp đến, mình định tỏ tình, liệu có được không?】 Dưới phần bình luận là một biển dấu hỏi. Để tìm kiếm sự ủng hộ, cô ta tiếp tục cập nhật: 【Mình là sinh viên y, hiện đang thực tập tại một bệnh viện tuyến đầu. Dù là học vấn hay tương lai, chắc chắn đều vượt xa bạn gái hiện tại của anh ấy.】 【Bạn gái của anh ta là kiểu học sinh được tuyển thẳng, chắc các bạn cũng hiểu “nước” đến cỡ nào rồi đấy.】 【Chúng mình quen nhau gần một năm rồi, chưa ai từng thấy mặt bạn gái anh ấy. Tôi đoán là xấu, hoặc là anh ta chẳng mấy bận tâm.】 【Cô ta chắc thuộc dạng não toàn tình yêu, cả ngày chỉ biết đăng mấy bài viết sướt mướt. Còn mình, có thể dùng hành động thực tế để thể hiện tình cảm.】 【Chúng tôi quen nhau 332 ngày, hiệu ứng “spark” trên Douyin đã kéo dài 300 ngày.】 【Tôi tự thấy mình ưa nhìn, thân hình đẹp, tính cách dễ thương, EQ cao, từ công việc đến cuộc sống đều có thể là người đồng hành lý tưởng của anh ấy.】 … Tôi mở ảnh cô ta đăng kèm. Mắt lập tức dừng lại ở chiếc đồng hồ trên tay chàng trai. Dù không thấy mặt, tôi vẫn nhận ra ngay — đó chính là Trình Tự Chu. Hôm chia tay, ai cũng khuyên tôi: “Chỉ là chia sẻ linh tinh thôi, đến mức tinh thần ngoại tình cũng chưa chạm vào.” Tôi chỉ lắc đầu: “Tất cả những thứ ‘chia sẻ linh tinh’ ấy, thật ra đều là nỗ lực để được tham gia vào cuộc sống của người kia.” Bởi vì, khát khao được chia sẻ không ngừng… chính là biểu hiện rõ ràng nhất của tình yêu.
Chiếc Thuyền Lạc Lối
Thì Ra Mắt Cậu Chưa Từng Nhìn Ai Khác Sau 50 năm kết hôn, khi cả tôi và Tần Mặc đầu đã bạc trắng, chúng tôi vẫn còn cãi nhau om sòm: “Cô đúng là hám tiền! Cô mong tôi ch .t sớm để kế thừa tám con số trong tài khoản ngân hàng của tôi đúng không?!” “Hừ, mấy đồng bạc lẻ của ông ai thèm! Bà đây bây giờ là người có tài sản hàng chục tỷ rồi nhé!” “Vô ơn! Đống tiền đó chẳng phải do tôi cho cô hết sao! Nếu không phải Bạch Nguyệt Quang của tôi lấy người khác, tôi còn lâu mới cưới cô!” “Tần Mặc, tôi nói cho ông biết, nếu được sống lại, tôi tuyệt đối sẽ không gả cho ông! Ai rảnh mà dây dưa với ông cả đời chứ!” “Tốt thôi! Lâm Ái Kim, nếu được trọng sinh, đời này tôi sẽ không tiêu cho cô một xu nào!” Và rồi — cả hai chúng tôi ch .t vì tức cùng một lúc. Lúc mở mắt ra, tôi đã trở lại ngày đầu tiên vào mẫu giáo —cũng chính là ngày tôi gặp Tần Mặc. Tôi hớt hải chạy đến cổng trường, từ xa đã thấy một cậu bé mặt mũi sáng sủa, phấn điêu ngọc mài, hai tay ôm chặt hai thỏi vàng sáng lấp lánh, hét về phía tôi: “Lâm Ái Kim! Thỏi vàng cô thích nhất, tôi mang tới rồi! Nhận vàng của tôi thì sau này không được gả cho ai khác đâu đó, nghe chưa!”
Thì Ra Mắt Cậu Chưa Từng Nhìn Ai Khác
Thanh Thanh Ba tôi là người điế.c, mẹ tôi là người câ/m. Còn tôi — là nữ chính “mỹ – mạnh – thảm” chính hiệu. Cho đến một ngày, nữ phụ ác độc dội một chậu nước lạnh thẳng lên đầu tôi. mẹ tôi xông lên tát cô ta một phát trời giáng: “Dám bắt nạt con gái bà, bà đá/nh ch .t mày!” Tôi ch .t sững: “Mẹ… mẹ không phải bị câ/m à? Sao mẹ nói được??” Ba tôi chậm rãi đáp từ bên cạnh: “Bà ấy giả đấy.” Tôi: “???” Tôi nhìn sang ông, giọng run rẩy: “Thế… bố không bị điếc à? Sao bố nghe được lời con nói?” Ba tôi nhún vai: “Bố cũng giả đấy.” Tôi: “???” 📝 Bình luận hiện lên: 【Nữ chính sắp tan vỡ rồi đó các bác ơi.】
Thanh Thanh
Cha tôi vì muốn có con trai, đã vào núi bắt một con nữ vượn. Nữ vượn sinh liền ba lần, nhưng toàn là con gái. Cha tôi tức giận đến nỗi đánh gãy chân của nữ vượn. Ông nhốt cô ta trong căn nhà thuyền giữa hồ và treo biển hiệu. Năm văn tiền là có thể tùy tiện ngủ cùng. Nữ vượn có mùi vị ngon, nên những người đàn ông đến căn nhà thuyền ngày càng nhiều.
Nữ Vượn
Trong kỳ nghỉ hè, tôi tìm được một công việc làm thêm ở khách sạn, lương cơ bản hai vạn, tiền hoa hồng không giới hạn. Nhưng ở quầy lễ tân ca đêm chỉ có mình tôi là nhân viên mới. Cho đến hiện tại, tôi vẫn chưa từng gặp bất kỳ nhân viên nào khác trong khách sạn, tất cả đều do quản lý liên lạc với tôi qua WeChat. Đúng lúc tôi đang bồn chồn bất an, một gã đàn ông say khướt xông vào: “Mở cho ông đây một phòng một trăm năm mươi tệ!” Nhưng giá thấp nhất của khách sạn cũng phải một trăm tám mươi. Sau khi tôi nói xong, người đàn ông liền tát mạnh vào mặt tôi: “Mẹ kiếp! Ông nói một trăm năm mươi thì là một trăm năm mươi! Còn lắm lời nữa, ông đánh chết mày bây giờ!” Ngay khi cái tát thứ hai sắp giáng xuống, một người phụ nữ bỗng xuất hiện chắn trước mặt tôi: “Một trăm năm mươi thì một trăm năm mươi, đều do khách nói là được. Tôi là quản lý của khách sạn này, khách quan, tôi dẫn ông lên phòng.” Người đàn ông tỏ vẻ hài lòng, còn tôi thì sững người tại chỗ, bởi sau gáy của quản lý lại có một khuôn mặt người!
Việc Làm Thêm
Sau Khi Em Rời Bỏ Bạn trai tôi được tuyển thẳng vào Ivy League, còn tôi thì thi trượt chuyên tu đại học. Trong một lần chơi trò “thách thức”, khi đang giận dỗi vì cãi nhau, tôi nhắn cho anh một tin chọc tức: “Em có thai rồi, là con của anh.” Anh chỉ nhàn nhạt đáp: “Ph//á đi, tránh ảnh hưởng gen của đứa bé.” Dưới ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thương hại của mọi người, tôi tái mặt, lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc. Khi gặp lại, tôi đang dắt theo đứa nhỏ nhà hàng xóm bán bánh trứng nướng ngoài chợ. Bốn mắt chạm nhau, tôi bình thản nói: “Bé ngoan, làm cho chú một cái có thêm loại xúc xích đắt nhất nhé.” Ánh mắt Tạ Hành Tri lập tức đỏ lên, giọng anh nghẹn lại: “Để con gái anh gọi anh là chú à? Em… sao em dám chứ?”
Sau Khi Em Rời Bỏ
NPC Không Muốn Rời Sân Khấu Trong tiệc đính hôn của Tư Trầm Lễ – cháu trai của Tư Úc, cô dâu tương lai Lâm Duệ Duệ bỗng đẩy Tư Trầm Lễ ra, lao vào lòng Tư Úc, Cô ta rưng rưng nước mắt: “Chú… không, Tư Úc, em chọn sai rồi. Em không muốn cưới Tư Trầm Lễ nữa, anh có thể đưa em đi không?” Rất chi là ngượng ngùng, tôi – vợ hợp pháp của Tư Úc – đang đứng ngay bên cạnh bọn họ. Mới cưới nhau có một tháng, Tư Úc cứng người thấy rõ, theo phản xạ liếc nhìn về phía tôi, Tôi lập tức hiểu ý, xoay người… để lại không gian riêng cho hai người họ, Vì tôi vừa phát hiện ra bí mật của Lâm Duệ Duệ – từ chính ánh mắt cô ta lén liếc lên trần nhà, Cô ta… nhìn thấy những dòng “bình luận bay” đang hiện trên đầu mình, 【Cuối cùng nữ chính bảo bối cũng nhận ra nam phụ thâm tình là Tư Úc rồi!】 【Anh ấy mới là người đáng để yêu! Nam chính sau khi cưới sẽ ngược đãi cô, hại cô, rồi còn mở màn truy thê m/á.u chó!】 【Nam phụ yêu trong thầm lặng, cưới NPC là để cắt đứt tình cảm với cô đó mà.】 … Hóa ra tôi chỉ là một… NPC?!
NPC Không Muốn Rời Sân Khấu
Trước buổi tiệc tiễn tôi đi du học. Bạn tôi hỏi: “Yêu xa như vậy, cậu không sợ Cố Phối Niên thay lòng sao?” Tôi còn chưa kịp trả lời, Cố Phối Niên đã nghiến răng nghiến lợi nói bên cạnh: “Tôi thay lòng? Cô không biết ngoài kia có bao nhiêu người muốn làm chó cho cô ấy đâu!” “Tôi phải mỗi tuần bay một chuyến sang để trông chừng cô ấy mới được.”