Danh sách truyện đã hoàn thành
Khi đang đi vệ sinh, trong bồn cầu bỗng chui ra… một con rắn. Lần này, tôi không hét lên như trước nữa, mà lập tức lao vào bếp, xách một ấm nước sôi nghi ngút. Nhắm thẳng vào đầu con rắn nhỏ đang ló ra khỏi bồn cầu, tôi dốc mạnh ấm nước xuống. Nhìn con rắn bị nước sôi làm da thịt nứt toác, quằn quại trong bồn cầu, tôi bật cười… đến rơi nước mắt. Chỉ vì — tôi đã sống lại. Tôi biết rõ, con tiểu thanh xà này, sau này sẽ trở thành bảo bối trong tay chồng và con trai tôi. Kiếp trước, để giúp con rắn đó hóa thành người, chồng và con trai tôi đã cho tôi uống thuốc ngủ. Tứ chi tôi mềm nhũn, chỉ có thể trơ mắt nhìn con rắn đột nhiên hóa lớn, rồi nuốt chửng tôi trong tiếng thịt xé ghê rợn. Sau khi tôi chết, con rắn ấy biến thành dáng vẻ của tôi, đứng cạnh chồng và con trai, cười ngọt ngào hạnh phúc. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đêm hôm đó — cái đêm tôi phát hiện con rắn trong bồn cầu.
Người Vợ Của Rắn Tinh
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm. Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì. Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực. Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một. Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi! Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận: 【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】 【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】 【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】 【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả
Thiên Kim Trở Về Năm bốn tuổi, lần đầu tiên tôi được bố mẹ ruột tìm về, được vệ sĩ đưa đến biệt thự lưng chừng núi nguy nga như cung điện. Thiên kim giả mặc chiếc váy bồng bềnh tinh xảo, cài chiếc kẹp tóc mấy ngàn tệ đến hỏi tôi: “Cậu là con gái của dì Trần giúp việc phải không?” Thật ngây thơ và trong sáng làm sao. Theo tính cách mà bố mẹ nuôi đã dạy dỗ, lẽ ra tôi phải sợ hãi và bối rối trước cảnh tượng này. Nhưng… xin lỗi, lần này tôi là người tái sinh.
Thiên Kim Trở Về
Người Cứu Sao Trời Tôi đang phấn khích vẫy gậy phát sáng trong buổi concert thì bỗng nghe thấy một giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu: “Còn vui được mấy tháng nữa thôi. Ba tháng nữa, người trên sân khấu kia sẽ n.hả/y la^u 44.” Tôi chết lặng, chưa kịp phản ứng thì giọng đó lại tiếp tục ném thêm một quả bom khác: “Kiếp trước, cô từng dùng linh hồn của mình để cầu xin bọn tôi giúp cô cứu Thời Diệu.” Nụ cười của tôi đông cứng lại, ánh mắt mơ hồ dõi lên sân khấu. Người đàn ông rực rỡ như ánh mặt trời ấy… sẽ chết? Lại còn là t/ự sa’t? Giọng nói kia dường như nghe được nỗi nghi ngờ của tôi, tiếp tục nói: “Không tin à? Một lát nữa sẽ có nhân viên hậu trường mang nước lên cho anh ta. Trong chai nước có độc, uống xong, giọng của anh ta sẽ bị hủy — vĩnh viễn không thể hát được nữa.”
Người Cứu Sao Trời
Ánh Trăng Không Còn Trắng Ngày tôi về nước, nhân viên sân bay bảo rằng hành lý ký gửi gặp trục trặc. Họ dẫn tôi đến một căn phòng phủ đầy hoa hồng đỏ rực. Người mà tôi từng coi là “ánh trăng trắng” — quỳ một gối dưới nền, tay cầm nhẫn, ánh mắt chan chứa tình cảm. Gia đình họ Cố đồng loạt hò reo, giục tôi đồng ý. Ai cũng nghĩ tôi sẽ bật khóc nức nở mà gật đầu trong cảm động, bởi Cố Dật là nam thần tôi theo đuổi suốt năm năm trời mới “liếm” được đến tay. Nhưng họ quên mất một chuyện. Ba năm trước, trong đợt đánh giá thăng chức, chính anh ta vu cáo tôi đạo văn của sư muội anh ta, lại còn gửi đơn tố cáo tôi nghiện rượu, gây ra tai nạn y tế nghiêm trọng. Tôi bị đuổi khỏi bệnh viện như chó bị hất ra đường, còn bị người nhà bệnh nhân kéo đến đánh đập. Không còn cách nào khác, tôi buộc phải ra nước ngoài mưu sinh. Vậy mà giờ đây, ông cụ nhà họ Cố lại nói với tôi: “Sau khi cháu rời đi, A Dật đã dùng hết tiền tích cóp để giải quyết vụ tai nạn y tế kia cho cháu. Bao năm nay, nó vẫn luôn ôm tấm ảnh của cháu mà khóc.” Tôi không nói gì, chỉ khẽ liếc qua tờ giấy chứng nhận kết hôn trong túi xách.
Ánh Trăng Không Còn Trắng
Em chọn Thái tử Đông Bắc Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh yêu một phụ nữ tàn tật nhưng kiên cường, đang m/ang t h.a.i. Anh ta nhất quyết muốn đá tôi – nàng công chúa giới Thượng Hải – sang một bên. Vì liên minh gia tộc, tôi cố gắng chữa chân cho cô ta, đỡ đ/ẻ cho cô ta… Nào ngờ sau sinh, cô ta trầm cảm rồi ôm con nh/ảy 🏢 t ự va^n. Vài năm sau, thái tử gia nắm toàn bộ tài nguyên Bắc Kinh – Thượng Hải, thâu tóm công ty tôi, nuốt trọn tài sản nhà tôi, đẩy cả gia đình tôi vào tò. “Đây là cái giá cô phải trả vì đã hủy hoại tình yêu của tôi! Bây giờ, chúng ta huề nhau rồi.” Tôi mở mắt ra lần nữa –trước mặt là cảnh thái tử gia đang cầu hôn một bà bầu tàn tật 38 tuổi. Tôi sải bước tới, nắm cổ áo thái tử gia Đông Bắc khoác áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng to tướng: “Kết hôn với tôi. Kết hay không kết?”
Em chọn Thái tử Đông Bắc
Tôi yêu Hạ Lâm Phàm, trọn vẹn mười một năm. Nhưng ngoài cô bạn thân nhất của tôi ra, không ai biết chuyện này. Kể cả Hạ Lâm Phàm cũng không biết. Cho đến một ngày, bạn thân của tôi uống say, đứng trước cửa nhà hàng làm loạn. “Cái đồ súc sinh Hạ Lâm Phàm! Đồ cầm thú! Đồ khốn nạn! Tôi rủa cả mười tám đời tổ tiên nhà anh! Cuối cùng thì lòng thật của người ta cũng chỉ uổng phí cho chó ăn! Đồ họ Hạ, anh phụ hết tất cả mọi người rồi!” Cô ấy vung tay múa chân, mắng mỏ hăng say vô cùng. Nhân vật chính mà cô ấy đang chửi, lại bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng. Hạ Lâm Phàm với đôi mắt sâu không thấy đáy, lạnh nhạt nhìn về phía tôi. “Cô ta chửi… là chửi tôi à?”
Mười Một Năm Thầm Yêu
Kiếp trước, anh trai song sinh của tôi — người bị b//ắt c//óc từ nhỏ cuối cùng cũng được tìm thấy và trở về nhà. Nhưng chưa kịp hưởng chút tình thân nào, đứa con riêng của cha đã thuê người đá//nh g//ãy tay phải của anh, khiến anh bỏ lỡ kỳ thi đại học. Sau đó, anh bị đuổi ra khỏi nhà, tu//yệt v//ọng đến mức c//ắt c//ổ tay t//ự s//át. Tôi chỉ biết anh trai đã trở về sau khi nhìn thấy di ảnh và bình tro cốt của anh. Lần thứ hai mở mắt, tôi quay lại năm lớp 12. Vội vã chạy về nhà, tôi nhìn thấy đứa con riêng kia đang cười nhạo, ép anh trai qu//ỳ xuống. Tôi lao tới, tung cú đá thẳng vào người hắn, giận dữ quát: “Đồ c//ặn b//ã, mày cũng dám giở trò trước mặt tao à!” Rồi quay sang anh trai đang ch//ết lặng: “Còn đứng đó làm gì? Đ//ánh trả đi!”
Kiếp Trước, Anh Trai Tôi Đã Chết
Xuyên sách trở thành cô con gái giả đáng thương, tôi sớm tránh né hết thảy mọi chuyện có thể xảy ra, nhanh chóng chia tay với tổng tài bá đạo, xách hành lý dọn nhà, nhường chỗ cho cô con gái thật. Tổng tài đêm đó lập tức đuổi theo đến nhà mới của tôi, gõ cửa hỏi: “Em có giấu đàn ông trong này à! Ra đây! Có gan thì để hắn ra đấu với tôi một trận!”
Xuyên Thành Giả Thiên Kim Sau Khi Chia Tay Tổng Tài
Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ Mẫu thân vì năm xưa tuổi trẻ bồng bột mà gả nhầm, cả đời ôm hận. Người hận nhất, lại chính là ta — đứa con gái mang gương mặt giống phụ thân như đúc. Người thu dưỡng một cô nương khác, yêu thương như minh châu nơi tay, nâng niu như báu vật. Hôn sự mà phụ thân định cho ta trước lúc lâm chung, là bùa hộ mệnh cuối cùng để ta giữ được mạng sống. Ta từng ngỡ vị hôn phu kia là người ôn nhu chính trực, hiểu ta, thương ta, che chở cho ta. Nào hay, chỉ còn ba ngày là tới đại hôn, ta vô tình phát hiện — Hắn giỏi nhất chính là chiêu “lấy vợ dưỡng vợ”! Những thứ ta ký thác cho hắn, hắn đều dâng thẳng vào khuê phòng của “muội muội” ta — Tạ Mạn Mạn. Từng món quà, từng lời hứa “mỗi tuổi một lễ”, hắn đều tặng nàng ta không sai một ngày. Ngay cả y thư ta dồn mười năm tâm huyết biên soạn, hắn cũng lấy đi, đổi cho nàng ta cái danh Huyện chủ. Đã vậy — Thì hôn sự này, nhà này, ta đều không cần nữa. Thứ gì là của ta, ta sẽ tự tay giành lại!
Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ
Tôi mua một chiếc máy ảnh cũ trên mạng. Không ngờ, khi nhận hàng, trong đó lại có ảnh của chính tôi thời cấp ba. Không phải là chính diện, mà toàn là góc nghiêng hoặc bóng lưng — rõ ràng là góc nhìn của một kẻ đang thầm yêu. Tôi khó hiểu, không tài nào lý giải được. Vừa quay đầu nhìn điện thoại, hot search đã nổ tung: Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị trợ lý bán đồ cá nhân giá cao Chẳng bao lâu sau, người bán gửi đến vài dòng tin nhắn — 【Máy ảnh là của tôi.】 【Tôi không hề tự nguyện bán nó.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】
Chiếc máy ảnh năm mười bảy tuổi
Thái tử chọn cưới ta vì nghĩ rằng ta là người hiền lành, không tranh giành, không bon chen. Hắn từng yêu cầu ta hứa với hắn rằng, đến khi tỷ tỷ ta quay về, ta sẽ tự nguyện nhường lại vị trí Thái tử phi cho nàng. Nhưng hắn nào biết, có đôi khi sự không tranh giành lại chính là cách tranh đoạt sâu sắc nhất trên đời. Sau khi thành thân, từ chuyện triều chính đến việc trong hậu viện, ta đều thay hắn gánh vác từng việc, từng chút một. Đã nhiều lần ta suýt phải đánh đổi bằng mạng sống của chính mình chỉ để giữ vững địa vị và danh tiếng cho hắn. Đến ngày tỷ tỷ quay lại, ta giữ đúng lời hứa năm xưa, cởi bỏ lễ phục Thái tử phi, dâng Phượng ấn, lặng lẽ rút lui. Thế nhưng, chính lúc ấy, hắn lại bắt đầu dao động.