Danh sách truyện đã hoàn thành
Ngày kết hôn, thanh mai trúc mã của tôi lại bỏ trốn. Tôi cầu xin cô bạn thân giúp tôi nhờ anh trai cô ấy — người có thế lực cả hai giới đen trắng — đi tìm người. Kết quả là Giang Trình không tìm thấy, bạn thân tôi liền dứt khoát “đóng gói” anh trai mình đưa đến để ứng phó tạm thời. Để cảm ơn Phó Trầm Chu đã giúp tôi, tôi đồng ý sẽ thực hiện cho anh ba điều ước. Mà điều ước đầu tiên của anh, lại là — để tôi “thực hiện nghĩa vụ của người vợ”. Sau khi quấn quýt cùng Phó Trầm Chu trên giường suốt một tháng, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ. Người ở đầu dây bên kia, chính là thanh mai trúc mã đã biến mất suốt một tháng qua. Giang Trình vừa mở miệng đã gào lên như phát điên: 【Hứa Lạc, cô có thể trông chừng con chó điên nhà cô không hả?!】 【Tôi bị hắn giam ở nước ngoài suốt một tháng rồi!! Tuần sau là sinh nhật chín mươi tuổi của ông tôi, nếu tôi còn không về, cha tôi sẽ gạch tên tôi khỏi gia phả mất!!】 Phó Trầm Chu nghe tiếng gào từ điện thoại tôi bật loa ngoài. Anh vươn tay nhẹ nhàng lấy điện thoại từ tay tôi, bấm tắt. Rồi dùng đôi mắt đen sâu như mực, khẽ cong môi cười nói: “Bảo bối, sau này đừng tùy tiện nghe điện thoại quấy rầy.” Tôi: ………
Hôn Lễ Bị Bỏ Trốn
Tôi mắc chứng bẩm sinh không cảm nhận được đau đớn. Gia tộc xem tôi như một công cụ liên hôn, gả tôi cho “thần giết thương trường” – Thẩm Tri Viễn – để mặc anh ta chơi đùa. Mọi người đều đang đặt cược. Dù sao thì, một người không biết đau đớn, một người không biết xót thương, cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc thảm hại ra sao? Cho đến một ngày, thư ký của anh cố tình hất trà nóng lên người tôi, đứng chờ xem trò vui. Nhưng tôi chỉ nói một câu: “Không sao, tôi không thấy đau đâu.” Ngay hôm đó, Thẩm Tri Viễn ra lệnh phong sát toàn ngành với cô ta. Tối hôm ấy, anh dùng hành động thực tế, nhiều lần dạy tôi: “Vợ à, cảm nhận được hay không không có nghĩa là không bị thương.” “Giống như bây giờ vậy.” “Dù em không kêu một tiếng, nhưng ngày mai em cũng sẽ không đi nổi, hiểu chưa?”
Dạy Em Cảm Nhận Tình Yêu
Bà chủ phòng khám Tôi đưa mẹ đến khám răng ở phòng nha khoa tư nhân mới mở của chồng tôi. Mẹ tôi tuổi đã cao, răng miệng lắm vấn đề. Gần đến giờ hẹn, cô y tá trưởng ở quầy tiếp nhận bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô ta giật phăng tập hồ sơ bệnh án từ tay mẹ tôi rồi ném mạnh xuống đất. “Không có tiền thì đừng tới đây khám! Hỏi tới hỏi lui, tưởng đây là chợ mà mặc cả được chắc?” Cô ta ngẩng mặt, giọng chanh chua: “Giám đốc Trương của chúng tôi, một phút mấy ngàn, không rảnh phục vụ mấy bà già nghèo hèn như các người đâu!” Mẹ tôi bị cô ta quát mà mặt mày tái mét, nắm chặt lấy tay tôi, run lên không ngừng. Tôi tức đến mức toàn thân phát run: “Cô nói năng kiểu gì vậy? Bệnh nhân hỏi han là chuyện đương nhiên! Gọi viện trưởng của các người ra đây, tôi muốn hỏi xem các người được đào tạo kiểu gì!” Cô ta khoanh tay trước ngực, cười khẩy đầy kiêu ngạo: “Gọi viện trưởng à? Tôi chính là sắp thành bà chủ ở đây đấy!” “Chồng tôi nói rồi, sớm muộn gì phòng khám này cũng là của tôi! Muốn gặp anh ấy? Cô xứng sao?” Tôi suýt bật cười vì giận. Người đàn ông mà cô ta gọi là “chồng tôi” ấy — chính là người chồng sợ vợ như sợ cọp của tôi. Tôi còn chưa kịp bấm điện thoại thì cô ta đã nhanh tay hơn, giọng ngọt lịm mà chua loét: “Anh Kiến Quốc ơi~ anh đến nhanh đi~ Có hai bệnh nhân nghèo đang làm loạn, còn đòi gặp anh nữa đó, mau tới xử lý giúp em nha~”
Bà chủ phòng khám
Gả Lại Một Lần Cho Đáng Khi phu quân ta lại một lần nữa, giữa yến tiệc đông người, buông lời châm chọc ta là con gái nhà thương hộ, vô tài vô đức, chẳng bằng được “bạch nguyệt quang” mà hắn đã sớm đưa đi làm thiếp… Ta nhịn hết nổi, thẳng bước đi tới trước mặt chủ quân của bạch nguyệt quang ấy. “Hay là… ta hưu phu gả cho ngài, còn thiếp kia, ngài cứ ban cho hắn. Để hắn khỏi ngày ngày nhắc mãi, phiền tai nhức óc.” Nam tử áo hoa nâng chén rượu, thoáng sững người, sau đó ngửa đầu cạn sạch. Một nụ cười hứng thú hiện nơi khóe môi hắn, ánh mắt lướt qua người ta, chăm chú đến độ khiến tim người ta run lên. “Được thôi.”
Gả Lại Một Lần Cho Đáng
Vợ Giám Đốc Gặp Bà Chủ Tự Phong Tôi đưa mẹ đến khám răng ở phòng nha khoa tư nhân mới mở của chồng tôi. Mẹ tôi tuổi đã cao, răng miệng lắm vấn đề. Gần đến giờ hẹn, cô y tá trưởng ở quầy tiếp nhận bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô ta giật phăng tập hồ sơ bệnh án từ tay mẹ tôi rồi ném mạnh xuống đất. “Không có tiền thì đừng tới đây khám! Hỏi tới hỏi lui, tưởng đây là chợ mà mặc cả được chắc?” Cô ta ngẩng mặt, giọng chanh chua: “Giám đốc Trương của chúng tôi, một phút mấy ngàn, không rảnh phục vụ mấy bà già nghèo hèn như các người đâu!” Mẹ tôi bị cô ta quát mà mặt mày tái mét, nắm chặt lấy tay tôi, run lên không ngừng. Tôi tức đến mức toàn thân phát run: “Cô nói năng kiểu gì vậy? Bệnh nhân hỏi han là chuyện đương nhiên! Gọi viện trưởng của các người ra đây, tôi muốn hỏi xem các người được đào tạo kiểu gì!” Cô ta khoanh tay trước ngực, cười khẩy đầy kiêu ngạo: “Gọi viện trưởng à? Tôi chính là sắp thành bà chủ ở đây đấy!” “Chồng tôi nói rồi, sớm muộn gì phòng khám này cũng là của tôi! Muốn gặp anh ấy? Cô xứng sao?” Tôi suýt bật cười vì giận. Người đàn ông mà cô ta gọi là “chồng tôi” ấy — chính là người chồng sợ vợ như sợ cọp của tôi. Tôi còn chưa kịp bấm điện thoại thì cô ta đã nhanh tay hơn, giọng ngọt lịm mà chua loét: “Anh Kiến Quốc ơi~ anh đến nhanh đi~ Có hai bệnh nhân nghèo đang làm loạn, còn đòi gặp anh nữa đó, mau tới xử lý giúp em nha~”
Vợ Giám Đốc Gặp Bà Chủ Tự Phong
Kể từ sau khi tôi kết hôn với Họa Dụ, con trai anh ta liền bắt đầu gây náo loạn không ngừng. “Người đàn bà xấu xa không cho con ăn cơm!” “Cô ta không cho quản gia kể chuyện trước khi ngủ cho con nghe!” “Ba ơi, cô ta bắt nạt con mỗi ngày, hu hu hu…” Họa Dụ đã quen với những màn ăn vạ vô lý ấy, chẳng thèm để tâm. Cho đến một ngày, anh bỗng nhận ra đã nửa tháng rồi mình không còn nhận được cuộc gọi “tố cáo” nào từ con trai. Cảm thấy lạ, buổi tối sau khi xử lý xong công việc, anh chủ động gọi điện dỗ con đi ngủ. Không ngờ thằng bé vốn dính ba như sam lại tỏ ra hờ hững: “Ba ngủ sớm đi, mai con còn phải làm bao nhiêu việc ở trường nữa.” Họa Dụ: “?” Anh im lặng hồi lâu, trầm giọng nói: “Ba nhớ trường mẫu giáo của con đâu có việc gì phải làm?” Đó là trường quý tộc, toàn con nhà quyền quý, được cưng chiều đến tận trời, ai lại bắt bọn nhỏ làm việc bao giờ?
Sau khi kết hôn, tôi trở thành mẹ kế của con trai chồng cũ
Năm tôi mười tuổi, mẹ tăng tiền tiêu vặt của tôi lên hai trăm nghìn tệ mỗi tháng. Thế nhưng tôi vốn không ham vật chất, cũng chẳng thiếu thứ gì. Vì vậy — tôi “nuôi online” một nữ sinh nghèo ở vùng núi. Từ ăn mặc, học hành, đi lại… việc gì cũng lo. Sau này, anh họ dẫn một cô gái đến nhà, nói cô ấy mới là con gái ruột của cha mẹ tôi. Không ngờ, “tiểu thư thật” ấy mắt sáng rực, reo lên với tôi: “Dì ơi, con tới gặp dì ngoài đời rồi nè!”
Dì Nhỏ Trên Mây
Đại Trưởng Công Chúa Ta là muội muội của tiên hoàng, cô cô ruột của hoàng thượng đương triều, là Đại Trưởng Công Chúa duy nhất của Đại Tấn. Vào ngày ta mừng thọ sáu mươi tuổi, đích thê đã qua đời của phò mã đột nhiên dẫn theo cô con gái út đến tận cửa. “Chính thê là đích, kế thê là thiếp. Thân phận Công chúa cao quý, dân phụ không dám để Công chúa làm thiếp, dân phụ cam tâm hạ mình làm vợ lẽ, chỉ mong Công chúa rủ lòng thương, cho phép Miên Nhi được nhận tổ quy tông, đoàn tụ với cha là phò mã.” Đến lúc này ta mới biết, phò mã đã cùng ta ân ái mặn nồng lại lén lút nuôi dưỡng nàng ta suốt bốn mươi năm bên ngoài.
Đại Trưởng Công Chúa
Không Hồ Sơ Bệnh Án Tôi bất ngờ giành được giải thưởng năm trăm vạn nhờ bằng sáng chế của mình, định sẽ mang đến một niềm vui bất ngờ cho gia đình vào đúng ngày sinh nhật. Tôi lặng lẽ mua quà cho từng người trong nhà, rồi đến bệnh viện, chuẩn bị thanh toán toàn bộ chi phí điều trị cho em trai. Nhưng vị bác sĩ chính phụ trách bệnh án lại khẽ lắc đầu, nhìn tôi nói: “Trong hệ thống hoàn toàn không có hồ sơ điều trị nào của em cô cả.”
Không Hồ Sơ Bệnh Án
Chị tôi bị người rừng trong núi bắt đi. Chị mất đi sự trong sạch, tính tình cũng trở nên hoang dại, luôn lè lưỡi ra quyến rũ đàn ông. Mẹ tôi dùng kim chỉ khâu nhỏ miệng chị lại. Tôi tưởng bà làm vậy là vì muốn chị được hạnh phúc sau khi lấy chồng. Không ngờ, mẹ tôi lại ghen với chị, khuôn mặt bà dữ tợn hét lên: “Vốn dĩ người rừng để ý đến tao, là mày cố tình uốn éo quyến rũ hắn!” “Giờ tao khâu miệng mày lại, để mày không bao giờ nếm được mùi vị đàn ông nữa!”
Chị và người rừng
Vì tôi sinh ra xấu xí đến mức khủng khiếp, nên ngay khi vừa chào đời, cha đã ném tôi xuống đất cho chết. Để ngăn tôi quay lại đầu thai, họ chặt xác tôi ra thành từng mảnh nhỏ, ném vào nơi hoang dã để răn đe. Hàng xóm thương hại tôi, lén chôn cất. Nửa năm sau, mẹ tôi lại mang thai. Cha tôi vui mừng khôn xiết, ông không biết rằng, đứa con trong bụng mẹ vẫn là tôi.
Cầu xin điều ước
Khi tôi mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một chuỗi chuông bạc lấp lánh đang đung đưa ngay trước mặt. Ngay sau đó, một khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn nhưng nở nụ cười hiền hậu từ từ tiến lại gần. “Ôi chao, cháu ngoan của ông tỉnh rồi à? Nhìn đôi mắt sáng này xem, lấp lánh ghê chưa!” Cháu ngoan? Tôi ngẩn người. Thử mở miệng nói, nhưng chỉ phát ra mấy tiếng ú ớ chẳng ra chữ: “A… ư… ồ…” Nước miếng chảy dọc xuống khóe môi. Tôi: “…” Muốn đưa tay lau thử, kết quả phát hiện bàn tay mình… vừa nhỏ vừa ngắn, còn mềm mềm thịt thịt như một chiếc bánh bao trắng nõn. Cánh tay cũng yếu xìu, mới nâng lên được nửa chừng đã rũ xuống. “Phì…” – Bên cạnh vang lên một tiếng cười nín nhịn. Tôi cố gắng xoay cái cổ nhỏ xíu còn chưa cứng của mình, nhìn về phía phát ra tiếng cười. Bên giường còn có mấy người đang đứng quanh. Một người đàn ông mặc vest xám vừa vặn, tóc chải gọn gàng, đường nét sắc sảo, nhưng ánh mắt nhìn tôi lúc này lại pha lẫn chút… khinh bỉ? Cùng với tò mò? Anh ta nhanh chóng thu lại nét cười chế giễu vừa nhoáng qua. Một cậu thiếu niên mặc áo hoodie rộng thùng thình, tóc hơi rối, tai cắm tai nghe trắng, đầu ngón tay còn kẹp điếu thuốc chưa châm, ánh mắt lười biếng liếc qua.