Danh sách truyện đã hoàn thành
“Dự án lần này thất bại, cô chịu trách nhiệm.” Trong phòng họp yên ắng, giọng nói lạnh lùng như phán quyết từ ghế chủ tọa vang lên – là của Trình Viễn Hàng. Tay tôi run lên, suýt nữa làm rơi ly cà phê. Ba năm ở bên nhau, tôi ngỡ mình đã hiểu đủ con người này. Nào ngờ anh ta có thể tàn nhẫn đến mức này. “Tổng giám đốc Trình, từ lúc dự án khởi động đến quá trình thực thi, tôi đều có lưu lại đầy đủ hồ sơ.” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, giọng điềm đạm, “Thiệt hại lần này là do dữ liệu thị trường cung cấp sai, không liên quan đến khâu tài chính.” “Hồ sơ có thể làm giả.” Anh ta chẳng buồn ngẩng đầu lên, “Huống hồ, cô là giám đốc tài chính, chuyện giám sát là trách nhiệm của cô. Tôi đã báo cáo với hội đồng quản trị, kết luận là do phòng tài chính kiểm soát lỏng lẻo.” Không khí trong phòng họp nặng nề như thể sắp nghẹt thở. Các lãnh đạo cấp cao ai nấy đều cúi đầu im lặng. Quản lý phòng thị trường – Vương Kiến Hoa – thì ngược lại, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý, như thể đang xem một vở kịch bi thương đầy giải trí. Tôi bỗng muốn bật cười. Ba ngày trước, người đàn ông này còn ôm tôi thì thầm sẽ cho tôi một lễ cưới thật xa hoa. Ba ngày sau, anh ta đã lạnh lùng đẩy tôi ra làm vật tế thần. Tôi hiểu rồi.
Tôi Hiểu Rồi
Cháu trai tôi lên mạng đăng bài nói xấu tôi: “Bác dâu là người ham hư vinh, nhà tôi vừa mua nhà mới, bác dâu biết tin liền như con ruồi vo ve quanh tôi mãi không dứt, tôi có nên rộng lượng mà tha thứ cho bà ta không?” Dân mạng đều khuyên nó nên cắt đứt quan hệ với tôi, tôi nghe xong liền bật cười. Vậy thì hay quá, vừa dọn đến là phải dọn đi luôn rồi. Bởi vì căn nhà đó là tôi cho chúng nó mượn để ở.
Cắt Đứt Quan Hệ Họ Hàng Sau Khi Bị Cháu Trai Đăng Bài Bêu Riếu
Thiên Kim Ẩn Thế Sau khi nhà họ Trịnh nhận lại chân chính thiên kim, liền đoạn tuyệt cùng tổ mẫu. Một khi nghe tin tổ mẫu hóa ra chỉ là giả thiên kim, không còn trông cậy vào được bạc tiền của Trịnh gia, lão tổ phụ vốn vẫn giả bộ thương yêu cũng chẳng cần che giấu nữa. Hôm ấy, ông ta thẳng thừng rước bạch nguyệt quang đã góa bụa nhiều năm về phủ, dõng dạc tuyên bố: “Về sau, sẽ do nàng Uyển Quân làm chủ mẫu của phủ Kỷ. Còn ngươi, hãy tự mình dọn đến chùa thanh tu đi.” Ánh mắt cầu khẩn của tổ mẫu quét qua hàng hàng con cháu đầy sảnh, nhưng lại không một ai đứng ra thay bà nói một lời. Phụ thân ta lạnh giọng: “Nương, giờ người chỉ là giả thiên kim, đừng khiến cha thêm tức giận nữa.” Cô cô cũng khuyên giải: “Chờ cha nguôi giận, ta sẽ đến chùa đón nương về.” Ngay cả mẫu thân ta – người năm xưa toàn nhờ tổ mẫu nâng đỡ mới có chỗ đứng trong phủ – cũng cúi gằm mặt, không hé lấy nửa câu. Lưng thẳng tắp của tổ mẫu, trong khoảnh khắc ấy, bỗng chốc còng xuống vài phần. Giữa bầu không khí tĩnh mịch, ta cất giọng thật lớn: “Tổ mẫu, người còn có cháu. Cháu nguyện theo người đến chùa.” Nhưng cỗ xe ngựa chở tổ mẫu rốt cuộc chẳng dừng chân nơi cửa thiền, mà rẽ thẳng vào cung cấm. Đến lúc ấy ta mới hay, tổ mẫu vốn chẳng phải giả thiên kim. Người không thuộc về Trịnh gia – kẻ được xưng là phú thương số một kinh thành, mà là chân chính thiên kim của hoàng thất trong cung đình.
Thiên Kim Ẩn Thế
Năm 14 tuổi, nhà gặp biến cố, vị hôn phu đến đón tôi về. Tạ Cảnh Hành hơn tôi 7 tuổi, đối xử với tôi lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách. Sau khi đi làm, tôi định dọn ra ngoài ở riêng, thì anh lại bất ngờ mở miệng: “Em 24 rồi, cũng nên kết hôn thôi.”
Ký Túc Hôn Nhân
Vừa ký xong đơn ly hôn, chồng cũ đã ôm tình mới đến thẳng showroom xe, oai phong tậu ngay một chiếc xe sang giá 700 nghìn tệ. Suốt quá trình, anh ta coi tôi như người vô hình, còn cố tình đăng ảnh nhận xe lên vòng bạn bè kèm dòng caption: “Khởi đầu cho một cuộc sống mới.” Ngay lúc nhân viên bán hàng cầm máy POS chuẩn bị quẹt thẻ phụ để thanh toán, tôi nhẹ nhàng gọi lên tổng đài ngân hàng. Giọng nói bình thản nhưng dứt khoát: “Chào bạn, tôi bị mất một thẻ phụ tín dụng, bốn số cuối là 2587. Làm ơn hãy khóa thẻ ngay lập tức và ngăn mọi giao dịch phát sinh.”
Khóa Thẻ, Khóa Luôn Anh
Tôi theo đuổi Tạ Tấn Chu suốt ba năm, toàn trường đều biết. Sau đó, khi chúng tôi ở bên nhau, bạn anh ta hỏi: “Không phải cậu ghét nhất con gái chủ động sao?” “Sao lại để cô ấy thành công vậy?” Tạ Tấn Chu khẽ cười: “Không đấu lại cô ấy, tạm nói chuyện trước.” “Đến lúc đó tùy tiện kiếm lý do đá là được.” Sau này, tôi chủ động đề nghị chia tay. Tạ Tấn Chu tức đến bật cười. “Được, đừng hối hận.” “Ừ, tôi không hối hận.” Nửa năm sau, một đêm nọ, chuông cửa vang lên. Tạ Tấn Chu đứng trước cửa, gió tuyết bám đầy người, nụ cười lười nhác. “Đồ vô lương tâm, lâu vậy cũng không liên lạc với tôi…” Anh ta ngẩng mắt, thấy người đàn ông trong nhà chỉ mặc quần ngủ, sắc mặt lập tức trầm xuống. “Mẹ nó, anh là ai?!”
Sau Khi Tôi Ngừng Yêu Anh Ấy
“Chúc mừng tổng Giám đốc Cố, tân hôn hỷ lạc, bách niên giai lão nhé.” Tôi đẩy xe chở vòng hoa, mỉm cười bước vào sảnh cưới rực rỡ ánh đèn của khách sạn Kim Việt. Toàn bộ nụ cười trên mặt khách khứa lập tức đông cứng, bản nhạc hôn lễ cũng nghẹn lại giữa chừng. Trên lễ đài, chú rể Cố Thừa Huy đang chuẩn bị trao nhẫn cưới, ánh mắt bỗng khựng lại. Khuôn mặt mà tôi từng yêu sâu đậm kia lúc này ngập tràn khiếp sợ và bàng hoàng: “Diệp… Diệp Thanh Hoan? Sao em lại ở đây?” Cô dâu trong bộ váy trắng tinh khôi – Ôn Như Tuyết – sắc mặt tái nhợt, bám chặt lấy cánh tay anh ta: “Thừa Huy, cô ta là ai?” “Tôi á?” Tôi khẽ chỉnh lại váy đen trên người, giọng trong trẻo ngọt ngào: “Tôi là vợ hợp pháp của Tổng giám đốc Cố – Diệp Thanh Hoan. Nghe nói hôm nay anh cưới vợ mới, tôi đặc biệt đến tặng một vòng hoa để chúc phúc đây!”
Lễ Đường Sáng Đèn
“Chúc mừng tổng Giám đốc Cố, tân hôn hỷ lạc, bách niên giai lão nhé.” Tôi đẩy xe chở vòng hoa, mỉm cười bước vào sảnh cưới rực rỡ ánh đèn của khách sạn Kim Việt. Toàn bộ nụ cười trên mặt khách khứa lập tức đông cứng, bản nhạc hôn lễ cũng nghẹn lại giữa chừng. Trên lễ đài, chú rể Cố Thừa Huy đang chuẩn bị trao nhẫn cưới, ánh mắt bỗng khựng lại. Khuôn mặt mà tôi từng yêu sâu đậm kia lúc này ngập tràn khiếp sợ và bàng hoàng: “Diệp… Diệp Thanh Hoan? Sao em lại ở đây?” Cô dâu trong bộ váy trắng tinh khôi – Ôn Như Tuyết – sắc mặt tái nhợt, bám chặt lấy cánh tay anh ta: “Thừa Huy, cô ta là ai?” “Tôi á?” Tôi khẽ chỉnh lại váy đen trên người, giọng trong trẻo ngọt ngào: “Tôi là vợ hợp pháp của Tổng giám đốc Cố – Diệp Thanh Hoan. Nghe nói hôm nay anh cưới vợ mới, tôi đặc biệt đến tặng một vòng hoa để chúc phúc đây!”
Sau Ly Hôn Tôi sống Một Cuộc Đời Rực Rỡ
Kết Quả ADN Chồng tôi ôm về một bé gái, nói rằng vừa khéo có thể “ghép thành long phụng song sinh” với con trai chúng tôi. Tôi tưởng đó là con riêng của anh bên ngoài, nên lén đi làm xét nghiệm ADN. Không ngờ — lại bị anh phát hiện.
Kết Quả ADN
Đời trước, tôi nghe lời đám họ hàng xấu xa, h//ãm h//ại mẹ kế, tranh gia sản với anh trai. Kết quả bị đuổi khỏi nhà, giành đồ ăn với người lang thang rồi bị đ//ánh ch//ết. Trọng sinh một lần, tôi hoàn toàn tỉnh ngộ. Mẹ tôi là nữ tỷ phú, anh trai tôi là đại lão, với cấu hình hào môn đỉnh cấp này — tranh cái gì nữa cho mệt! Họ hàng giọng điệu kích động: “Đứa trẻ không mẹ thật đáng thương, mẹ kế làm gì có thương mày!” Tôi lập tức đáp: “Tôi mỗi tháng tiền tiêu vặt một triệu. Thương tôi không bằng tự thương mình đi.” Họ lại xúi bẩy: “Gia sản nhà họ Lâm sao có thể để hết cho anh trai mày?” Tôi nghiêm túc lắc đầu: “Để cho anh tôi mới làm ăn suôn sẻ. Để cho tôi chỉ tổ đốt sạch.” Mẹ kế và anh trai cảm động phát khóc, lạnh lùng chuyển cho tôi… một tỷ. Buồn cười thật. Kiếp này, ai cũng đừng hòng cản tôi sống thoải mái.
Trọng Sinh Vào Nhà Hào Môn: Đừng Ai Cản Tôi Sống Hưởng Thụ
Năm thứ bảy tôi và Phó Nghiễn Tri kết hôn. Chúng tôi vô tình chạm mặt nhau trong một nhà hàng cao cấp. Anh đang cùng Thẩm Nhất Nam dùng bữa dưới ánh nến. Còn tôi là tới để tiếp khách hàng. Chúng tôi đối mắt một giây, rồi ăn ý đồng thời dời đi, giả như chưa từng xảy ra chuyện gì. Kết thúc bữa ăn, Phó Nghiễn Tri lái xe chờ ở ngoài cửa. Tôi lễ phép nói lời cảm ơn, tự giác ngồi ghế sau. Xe chạy được nửa đường, anh bỗng dừng lại. “Thời Nguyệt, hôm nay anh và cô ta đã dứt khoát rồi.” Tôi nghẹn lời trong thoáng chốc, chỉ có thể gượng cười. Thật ra dứt hay không, với tôi cũng chẳng còn liên quan gì. Từ rất lâu trước đây, tôi đã chẳng còn yêu anh nữa.
Khi Tuyết Ngừng Rơi
Ngày ta cùng Thái tử làm lễ hòa thân, Nguyễn Uyển Uyển mặc áo đỏ, từ trên lầu thành nhảy xuống.Thái tử liền trước mặt ta mà phi thân đi đón, hai người tình ý sâu đậm, khiến ai nhìn cũng phải tán thán.Còn ta – đường đường là công chúa hòa thân – lại đứng một mình trước cổng thành, trông chẳng khác nào một trò cười.Thái tử không biết xấu hổ, lớn tiếng nói với ta:“Ta và Uyển Uyển là thanh mai trúc mã, sớm đã tâm ý tương thông.Nửa tháng nữa nàng ấy sẽ lấy lễ bình thê mà vào cửa.