Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Chiêu Chiêu Minh Ngọc

Chiêu Chiêu Minh Ngọc Ta bệnh nặng, đúng lúc Quý Phi sinh khó, Bùi Tục mượn lang trung của ta vào cung cứu gấp. Hắn nói ta đợi được, nhưng Quý Phi thì không. Sau khi ta chet vì bệnh nặng không có thầy thuốc chữa trị kịp thời, Bùi Tục hóa đ/iên, ôm x/ác ta, lùng sục khắp nơi tìm thần y để cứu người chet sống lại. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước trong yến tiệc cung đình. Hoàng đế hỏi ta: “Chiêu Chiêu ưng ý công tử nào nhà họ Bùi?” Ánh mắt ta lướt qua Bùi Tục đang căng thẳng, dừng lại trên người Bùi Ngọc ốm yếu, cúi đầu đáp: “Là Tứ lang nhà họ Bùi.” Đó là tiểu thúc của Bùi Tục, người mà thiên hạ gọi là Diêm Vương sống.

Chiêu Chiêu Minh Ngọc

5 chương
Báo Thù
Bán Hàng Mã: Giao Hàng Âm Phủ

Vì cần trả nợ, tôi mở livestream bán đồ tang lễ, chuyên làm vàng mã thủ công và cam kết giao tận tay người thân đã khuất theo hình thức một kèm một. Không ngờ những người trong livestream chỉ vào xem chứ chẳng ai mua, còn chế giễu tôi. “Mẹ tôi m/ất hơn chục năm rồi, báo mộng nói muốn nuôi chó, cô làm cho mẹ tôi một con chó Malta đi!” “Ông tôi dưới đó đánh mạt chược thiếu người, hay cô làm mấy người giấy biết chơi mạt chược đi?” “Cười ch/ết mất… lừa người thì ai chẳng biết?” “Cô lừa người sống để lấy tiền của người ch/ết, không thấy tội lỗi à?” Tôi im lặng, lập tức làm ngay một con chó giấy giống hệt chó Malta. Vài phút sau khi đốt xong, con chó ấy nhảy ra từ trong lửa, vẫy đuôi nhìn cả phòng livestream. Tôi xoa đầu con chó Malta rồi hỏi. “Ai vừa nói muốn đốt chó Malta cho mẹ vậy?” “Mau thanh toán đi, vẫn kịp giao trong ngày đấy!” Livestream lập tức bùng nổ. Lượng theo dõi hậu trường của tôi từ 0 tăng vọt lên 1000.

Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi

Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi Nhà tôi mở một quán mì. Món mì bò của bố tôi là ngon nhất, nhưng nó dành cho em trai tôi và khách hàng. Trong bát của tôi, mãi mãi chỉ có mì trắng và một chút nước dùng. Mẹ nói, con gái ăn nhiều sẽ béo, không gả được chồng. Mỗi ngày, chú có hình xăm hổ trên cánh tay đều đến ăn. Chú không trả tiền, và mẹ cũng không dám nói gì. Hôm nay, chú ấy lại đến, ngồi phịch xuống ghế, chỉ vào bát của tôi và hỏi: “Mẹ nó chứ. Nhóc con, sao bát của mày đến một quả trứng cũng không có thế?”

Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi

3 chương
Cứu Rỗi
Bỉ Ngạn Hoa Khai

Bỉ Ngạn Hoa Khai Thanh kiếm của quân phản loạn kề vào cổ ta và tỷ tỷ, bắt phu quân ta phải chọn một trong hai. Mẹ khóc lóc cầu xin phu quân chọn tỷ tỷ, phu quân liếc nhìn về phía ta, rồi giơ tay chỉ vào tỷ ấy: “Chọn nàng ấy.” Quân phản loạn cười gian, không thả người mà trực tiếp đẩy ta xuống vách đá. Trước khi chet, ta dường như nghe thấy tiếng gào thét đau đớn của phu quân. Nhưng… Tất cả đã không còn quan trọng nữa.

Bỉ Ngạn Hoa Khai

5 chương
Báo Thù
Nhật Ký Một Tình Yêu Tan Vỡ

Vào ngày sinh nhật vợ, tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy đang lau nhà, tay ngừng lại nhưng không quay đầu, chỉ nói một câu: “Được.” Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ đồng ý nhanh như vậy. Bao nhiêu lời tôi chuẩn bị cả tháng, cuối cùng chẳng dùng được câu nào. Cho đến hôm đó, tôi nhìn thấy nhật ký tình yêu trên bàn cô ấy. Trong đó, từng trang từng trang ghi tỉ mỉ quá trình tôi ngoại tình.

Nhật Ký Một Tình Yêu Tan Vỡ

2 chương
Hiện đại
Vị Hôn Thê Bị Giam Giữ

Cho Tạ Dự uống thuốc xong, tôi chạy quá chậm nên bị anh bắt được. Bàn tay nóng rực của anh siết lấy eo tôi. Tôi run rẩy: “Anh… anh ráng nhịn chút, tôi lập tức gọi bạn gái anh tới!” Anh bóp cằm tôi, khóe môi cong lên, giọng cười lạnh: “Sao tôi không biết mình có bạn gái?” “Vị hôn thê, nên làm tròn nghĩa vụ.”

Vị Hôn Thê Bị Giam Giữ

3 chương
Hiện đại
Chuyện Cũ Lịch Kiếp, Tình Mới Sư Đồ

Trước khi Đế quân hạ phàm lịch kiếp, ngài đã tặng ta con cá chép nhỏ của mình, xem như tín vật định tình. Không ngờ, con cá chép đó lại nhảy ra khỏi bể cá, theo ngài đầu thai vào cõi trần. Ta sốt ruột, cũng theo vào. Mười tám năm sau, tuyết rơi trắng trời. Thái tử nước Vệ đứng trên tường thành, một mũi tên bắn xuyên qua kiệu hoa của ta. “Việt nữ, là ngươi vô sỉ, nhất quyết đòi gả cho ta. Ta đã có người trong lòng rồi.” Người nữ nhi áo đỏ mà hắn ôm trong lòng, chính là con cá chép tinh đó. Ta biết người phàm không nhìn thấu, vì muốn giúp hắn lịch kiếp, ta đã xuống kiệu đi bộ vào cung Vệ. Ba năm sau, con cá chép có thai, kinh động đến thiên phạt. Thái tử nước Vệ nghe lời gièm pha, trói ta lên tường thành, thay nàng ta chịu mười tám đạo thiên lôi. Đến lúc này, ta đã hoàn toàn thất vọng, liền triệu Tư Mệnh Quân ra. “Tư Mệnh, đã đến lúc quay về Cửu Trùng Thiên rồi.”

Hóa Ra Người Tôi Gả Cho Vẫn Luôn Yêu Tôi

Tiệc tối hôm đó, tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã lâu ngày không gặp, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Anh nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi rồi hỏi: “Cuộc sống sau khi kết hôn… có hạnh phúc không?” Tôi cười nhạt: “Chỉ là liên hôn thôi, có gì mà hạnh phúc hay không hạnh phúc.” Buổi tối về đến nhà, Lê Tranh dùng sức “hành” tôi, giọng trầm khàn: “A Nguyện, em vui không? Vui không? Hả?” Toàn thân tôi run bắn, thở không ra hơi: “Vui… vui.”

Reply Chết Người: Vương Tiểu Nhã Bất Tử

Chồng tôi, Hàn Khải Minh, nửa đêm đột ngột phát bệnh ti//m. Tôi lập tức gọi 120 đưa anh ấy vào viện cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, tôi sợ nửa đêm gọi điện sẽ làm bố mẹ chồng hoảng hốt nên không dám gọi trực tiếp. Tôi chỉ gửi cho mẹ chồng một tin nhắn WeChat: “Mẹ ơi, nhà mình xảy ra chuyện rồi. Mẹ thấy tin thì liên lạc với con ngay.” Tôi nghĩ chắc bố mẹ chồng đã ngủ say. Thế nhưng chưa đầy một phút, mẹ chồng đã trả lời. Và nội dung tin nhắn khiến toàn thân tôi lạnh toát. “Thế nào, thành công chưa? Vương Tiểu Nhã ch//ết hẳn chưa?” “Nhất định phải chắc chắn nó ch//ết rồi mới được gọi 120!” Tôi ch//ết sững, mắt dán chặt vào màn hình, lạnh đến mức run bắn cả người. Vương Tiểu Nhã… chính là tôi. Lúc này tôi mới sực nhớ —— Tôi đang dùng điện thoại của Hàn Khải Minh.

Ngọc Bội Linh Tuyền: Đường Về Của Nữ Quân Nhân

Khi Lục Thành Châu hỏi tôi đòi ngọc bội, tôi bịa là làm mất rồi. Anh ta cuống lên, huy động cả đám thanh niên trí thức lên núi tìm giúp. Đời trước, Lục Thành Châu đem miếng ngọc mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Oánh Oánh. Tằng Oánh Oánh dựa vào linh tuyền trong ngọc bội mà làm bánh buôn bán phát đạt. Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, đem ra cho heo rừng ăn. Ba và anh hai biết tin tôi chết thì đau đớn tột cùng, từ đó đoạn tuyệt qua lại với Lục Thành Châu và Tằng Oánh Oánh. Nhân lúc người ở điểm thanh niên trí thức rủ nhau lên núi, tôi cắn rách ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội — lần này thì chẳng ai cướp được nữa. Còn mười ngày nữa, anh hai sẽ tới đón tôi. “Thẩm Đồng, ngọc bội của em đâu? Oánh Oánh nói nhớ cô Giang, muốn mượn về xem một chút.” Lục Thành Châu mặt mũi đầy thành khẩn. Thấy tôi không phản ứng, anh ta sốt ruột giục. …Tôi sống lại rồi sao?

Án Mạng Hộ Thành Hà

Lần đầu tiên bày quầy bán đồ ăn vặt, tôi hơi căng thẳng, còn cố tình tìm chỗ hoang vắng để… tập dượt trước. Giữa nơi đồng không mông quạnh, gió lạnh hun hút, tôi cầm cái muôi xúc không khí bỏ vào hộp cơm, rồi đưa cho không khí trước mặt, miệng vẫn lẩm bẩm: “Đây đây, đùi gà kho của anh.” “Đại gia, xúc xích gà chiên của anh có lấy cay không ạ?” “Cậu đằng sau ấy, hành với ngò cho đủ hết phải không? Rồi rồi, cầm chắc nhé.” Tập được chừng mười phút, đột nhiên chẳng biết từ đâu hiện ra một anh chàng áo trắng đẹp trai. Anh nhìn tôi với vẻ ngập ngừng: “Cô nương, cô đang làm ăn buôn bán dương gian đấy chứ?” Tôi tay cầm cái muôi run lên, cố giữ giọng bình tĩnh: “Anh đẹp trai đừng đùa. Đương nhiên là buôn bán người trần mắt thịt rồi.” Anh áo trắng quay đầu quan sát bốn phía, càng nhìn càng khó hiểu: “Nhưng mà… trong vòng năm dặm quanh đây chẳng có ai sống cả.” Tôi cười gượng: “Tôi cố ý tìm nơi vắng người ấy mà. Tôi tính sắp đi bán hàng rong, mà hơi sợ giao tiếp nên muốn tập trước.” Anh “ồ” một tiếng, nghe còn hơi tiếc nuối: “Hóa ra không phải… quầy hàng âm giới hả.” Khoan đã, cái giọng điệu thất vọng kia là sao?!

Án Mạng Hộ Thành Hà

3 chương
Hiện đại
Dụ Vãn: Trò Chơi Kẻ Thừa Kế

Chồng tôi từng liều mình cứu một bé gái trong đám cháy. Từ đó, anh cứ mang con bé bên cạnh, coi như con ruột. Và lấy lý do con bé có “di chứng sang chấn tâm lý” rất nặng để từ chối bốn tháng công việc mỗi năm, đưa con bé ra nước ngoài trị liệu. “Tiểu Vãn, đứa trẻ đáng thương vậy… em đừng nghĩ nhiều.” Tôi chưa từng nghi ngờ, cũng dần quen với việc anh biến mất bốn tháng mỗi năm. Cho đến khi tôi đi công tác Đức… lại nhìn thấy một người phụ nữ lẽ ra phải ch//ết trong trận hỏa hoạn năm ấy, đang nắm tay cô bé kia. “Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con bốn tháng vậy? Giá mà ngày nào cũng được ở cùng ba mẹ thì tốt biết mấy.” Người phụ nữ khẽ vuốt đầu con gái, rồi nắm chặt tay chồng tôi đứng bên cạnh. “Con ngoan, mẹ và ba có hoàn cảnh đặc biệt. Chờ con lớn lên, ba sẽ đón mẹ về nhà.” “Đến lúc đó, nhà mình sẽ mãi mãi không phải chia ly nữa… được không?” Tôi giả vờ như không thấy gì, rời đi và lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Khi bức di ảnh chồng được treo lên tường, tôi mỉm cười nhạt: “Lục Trạch Khiêm, tôi làm gió đón anh về.”

Dụ Vãn: Trò Chơi Kẻ Thừa Kế

4 chương
Hiện đại