Danh sách truyện đã hoàn thành
Mẹ Triệu kể rằng bà nhặt được tôi trong một cái rổ rau rách nát ở chợ. Chú cảnh sát trực ban hôm đó – lão Chu – nói trời lạnh cắt da, trên người tôi chỉ có một mảnh giấy. “Nuôi không nổi nữa, mong người tốt cho ăn no một bữa.” Sau khi tìm mãi không thấy ba mẹ ruột tôi, lão Chu giao tôi cho mẹ Triệu đưa về cô nhi viện thành Nam. Trong viện đông trẻ, tôi được xếp số 13, tên gọi nhỏ cũng là “Thập Tam”. Tôi ở đó đến năm 3 tuổi, gầy đến mức cái cổ đỡ không nổi cái đầu, đi vài bước đã lảo đảo. Mẹ Triệu sợ tôi không sống nổi, tối đến đều bế tôi vào phòng trực của bà, từng muỗng từng muỗng đút nước cơm cho tôi.
Đứa Trẻ Trong Rổ Rau
Hoàng thượng muốn ta giả mạo thành công chúa đã mất của Người.Người nói ta tuy là chân thân thiên kim của Hầu phủ,nhưng ba năm được rước về cửa còn chưa được mở tông từ, cáo tông miếu.Đã như thế, chẳng bằng… đổi nhận một người cha khác.Chỉ vì Hoàng hậu nương nương bệnh tình nguy kịch, chấp niệm duy nhất chính là tiểucông chúa yểu mệnh năm xưa;mà dung mạo ta lại có bảy phần tương tự.Bệnh nặng thì phải dùng thu//ốc nặng.Ta đáp:“Được thôi. Chỉ cần bệ hạ mở tông từ cáo tông miếu, để toàn bộ Hầu phủ biết rõ chân thiên kim mà họ chẳng buồn đoái hoài, nay đã cao không với tới nữa.”Ta tưởng Hoàng thượng sẽ giận mà cự tuyệt.Nào ngờ Người đáp ứng ngay tức khắc.Thế là… toàn bộ Hầu phủ đều sững sờ.
Công Chúa Giả Mạo
Phụ Lục Ly Hôn Tôi s/ẩ/y th/a/i, nằm trên giường bệnh, bác sĩ dặn phải tĩnh dưỡng. Chồng tôi đến thăm, nhưng mang theo không phải là canh gà, mà là một bản “phụ lục hợp đồng”. Anh ta lạnh lùng nói: “Căn cứ điều 4.1.3 trong thỏa thuận tiền hôn nhân, nếu do lý do sức khỏe của một bên khiến kế hoạch sinh con bị trì hoãn, thì toàn bộ chi phí dinh dưỡng và chăm sóc phát sinh trong thời gian này, bên đó phải tự chịu.” Anh ta dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Tất nhiên, thời gian tôi chăm sóc em, sẽ được tính theo mức phí tư vấn giờ làm việc của tôi, tôi cho em chiết khấu 20%.” Người đàn ông mà tôi yêu suốt 5 năm, kết hôn 3 năm, lúc này lại xa lạ đến mức giống như một con quỷ bước ra từ những điều khoản pháp luật. Trái tim tôi, theo từng câu chữ lạnh lẽo kia, như bị d/a/o nạo tử cung cạo sạch.
Phụ Lục Ly Hôn
Ba tôi vì cứu con gái của “bạch nguyệt quang” mà ch .t trong đám ch/áy. Nghe tin, tôi lập tức chạy đến bệnh viện ngay trong đêm. Lần đầu tiên nhìn thấy ông ta trong nhà x/á c, khóe miệng tôi khẽ cong lên, cố thế nào cũng không đè xuống được. Nhân viên y tế tốt bụng nhắc nhở: “Cô cười nhỏ thôi.” Thế nhưng khi nhận được hũ tro cốt của ba, tôi lại cười càng to hơn. Ba à, ông đi thì cứ đi. Sao lại không để lại di chúc, để cho tôi hưởng trọn khối tài sản trăm tỷ thế này, đúng là khách khí quá rồi.
Báo Ứng
Có tin đồn nói rằng Thẩm Mặc Trần sắp kết hôn. Những ngày làm “chim hoàng yến” của tôi coi như đến hạn rồi. Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm một “vé cơm” mới trong giới. Đám anh em thân thiết của Thẩm Mặc Trần lần lượt rủ tôi đi ăn. Một ngày tôi ăn sáu bữa. Ăn đến mức no căng cả người. Về đến nhà lại phát hiện Thẩm Mặc Trần đã trở về. Anh ta nhìn cái bụng hơi nhô của tôi, lạnh lùng cười: “Cuối cùng cũng chịu về rồi à?”
Một Đời Chỉ Yêu Em
Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”
Em đã từng thích anh
Nhiệm vụ kết thúc, tôi mang theo đứa con trai đã bị nuôi hư trở về hiện đại. Lần đầu tiên gặp mẹ tôi, con trai tức giận quát: “Vô lễ! Bản hoàng tử há là hạng tiện dân các ngươi có thể chạm vào sao!” Tôi thuận tay cầm lấy cây gậy trúc phủ bụi ở góc tường, lạnh lùng nói: “Nói lại lần nữa xem?” Nó sợ hãi vừa lùi vừa hét to: “Người đâu! Mau cứu mạng!”
Đứa con ngỗ nghịch xuyên từ quá khứ về
Thiên kim giả bất mãn vì ta sắp được gả vào Đông Cung làm phi, nên đặc biệt bỏ tiền mua cổ thuật. Thiếu niên Miêu Cương kia vừa nhìn thấy chân dung của ta, khóe môi mỏng khẽ nhếch: “Đây là sư muội của ta, phải thêm tiền.”
Thiên Kim Cổ Vương Hồi Kinh
Sau năm năm kết hôn, tôi bị người ta bắt gặp cùng một người đàn ông lạ ra vào khách sạn lúc nửa đêm. Mọi người nhao nhao xem trò vui, chờ xem tôi bị nhà họ Lục đá ra khỏi cửa thế nào. Kết quả chờ suốt ba tháng, chẳng có chút động tĩnh nào. Không ai biết rằng “người bị hại” – Lục Diên Độ – mỗi tối đều đứng trước cửa khách sạn. Đợi người đàn ông kia rời đi, anh sẽ thuần thục gõ cửa phòng tôi. Mắt đỏ hoe nhặt lên từng món đồ tôi vứt bừa trên sàn. Sau đó khẽ khàng, với dáng vẻ tội nghiệp mà dỗ dành hỏi tôi: “Trễ rồi, Diệp Ngô.” “Hôm nay có về nhà không?”
Vợ Cũ Không Cần Tổng Tài Phản Bội
Tôi đang bán hoành thánh trước cửa hộp đêm. Một người phụ nữ trang điểm đậm dắt theo một đứa bé đi tới. Tôi bỗng nhìn thấy dòng bình luận trôi ngang. 【Nữ phụ vì muốn khiến nam chính hối hận, vậy mà thật sự định bỏ rơi con trai!】 【Bỏ đi cũng tốt, dù sao đứa nhỏ này lớn lên cũng là phản diện âm hiểm.】 【Cũng đúng, dù có ngồi trên đống tài sản nghìn tỷ thì sao, cuối cùng chẳng phải vẫn tự tử vì tình sao?】 Người phụ nữ gọi xong hoành thánh, liền nhận điện thoại rồi vội vàng rời đi. Tôi nhìn đứa bé ngoan ngoãn đang đợi mẹ. Nghìn tỷ tài sản à?! “Bé cưng, con xem dì có giống mẹ con không?”
Người qua đường trở nên giàu có nhờ con nuôi
Quốc khánh năm nay, vì hãng hàng không bán vé quá số lượng, tôi không thể cùng con trai đi du lịch như dự định. Con dâu áy náy lắm, lại sợ tôi ở nhà một mình buồn tủi, nên cố ý để cháu nhỏ ở lại, nói rằng để thằng bé thay vợ chồng nó bầu bạn với tôi. Những ngày trông cháu, tôi luôn ngóng từng dòng cập nhật trên mạng xã hội của hai đứa. Cho đến hôm đó, hàng xóm bỗng gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình mà tôi chưa từng thấy là bài đăng mới nhất của con dâu. Cũng cảnh đẹp ấy, cũng nụ cười ấy… chỉ khác là bên cạnh họ có thêm hai người: ba mẹ ruột của con dâu. Hàng xóm nhắn: “Chị Chu, chẳng phải chị đi du lịch với con trai à? Mà tôi xem mãi không thấy chị xuất hiện trong ảnh nào hết.” Tôi đọc đi đọc lại dòng caption con dâu viết: “Cảm ơn ba mẹ thân yêu, chuyến đi này là để báo đáp sự vất vả của hai người!” Thì ra… chuyến đi mà tôi trông ngóng suốt cả tháng, từ đầu đến cuối, con dâu chẳng hề định đưa tôi theo. Thì ra… bao nhiêu năm cực nhọc tôi dành cho tụi nhỏ, còn chẳng bằng vài cuộc điện thoại hỏi thăm từ bên thông gia. Vậy thì…tin tức nhà cũ sắp được đền bù giải toả,bọn nó cũng khỏi cần biết.
Sau Cùng, Tôi Chọn Chính Mình
Tôi vừa ký xong đơn ly hôn, chồng cũ đã lập tức ôm “tình yêu đích thực” cùng đứa con gái riêng về quê mở tiệc ăn mừng rình rang. Cả làng xôn xao: “Cuối cùng anh ấy cũng tìm được chân ái rồi!” Giữa tiếng pháo nổ giòn giã và những tràng cười hỉ hả, bỗng một tiếng hét vang lên, xé toạc bầu không khí náo nhiệt: “5800 tệ! Con dâu cũ cắt luôn tiền sinh hoạt 5800 tệ mỗi tháng của tôi rồi!!” Gương mặt vênh váo của chồng cũ lập tức đông cứng. Anh ta đứng chết trân tại chỗ như bị giội nước lạnh giữa mùa đông. Phải đến lúc ấy, anh ta mới nhận ra— Có những món nợ xưa, đâu dễ xóa sổ chỉ bằng một tờ giấy ly hôn.