Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi chuẩn bị ly hôn với người chồng “núi băng” đã cưới ba năm. Mỗi tháng anh đều nộp đủ tiền sinh hoạt, lễ tết quà cáp chưa từng thiếu, nhưng con người thì lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm không tan. Mẹ chồng khuyên tôi: “Đàn ông mà, lại còn là quân nhân, không giỏi biểu đạt tình cảm là chuyện bình thường.” Nhưng thứ tôi cần là một bếp lửa biết sưởi ấm, không phải bức tượng thần khiến người ta chết cống. Cho đến khi tôi đẩy bản thỏa thuận ly hôn tới trước mặt anh — một giọng nói chưa từng nghe qua đột ngột nổ tung trong đầu tôi: 【Không được ký! Dám ký tôi chết cho cô xem! Toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi đều ở ngăn thứ ba tủ đầu giường, trong hộp màu xanh quân đội, mật mã là sinh nhật của cô, đều để lại cho cô hết!】 Tôi nhìn người đàn ông trước mặt — từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc, thậm chí lông mày cũng không nhíu lấy một cái, mà hoàn toàn ngây người.
Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Chồng Núi Băng
Mười năm sau, trong buổi họp lớp, học bá năm xưa Trần Vy lắc lư ly vang đỏ, cười hỏi tôi: “Tống Nhàn, giờ cậu làm giám đốc ở công ty nào rồi?” Tôi mút sạch nước sốt trên đuôi tôm hùm đất, cay đến hít một hơi: “Không có việc làm, đang ăn bám chồng.” Cả bàn tiệc im lặng nửa giây. Lông mày được tỉa tót tinh xảo của Trần Vy nhướn cao: “…Cậu kết hôn rồi à? Sao chẳng nghe nói gì?” “Ừ.” Tôi gật đầu, lại gắp thêm một con tôm. “Ăn bám mấy năm rồi, khá ổn định.” Ánh mắt các bạn học xung quanh lập tức trở nên phức tạp — thương hại xen lẫn một tia “quả nhiên là thế”. Tống Nhàn năm đó thi đại học sát điểm rớt, bốn năm đại học nằm thẳng, bây giờ dựa vào đàn ông nuôi, đúng là quỹ đạo cuộc đời hợp lý đến không thể hợp lý hơn.
Cá Mặn Ở Vùng Cao
Hoà Ly Ngày mai cung yến, ta định mặc cáo mệnh phục chế vào cung tạ ơn, thế nhưng phượng quán lại không cánh mà bay. Ta đang vội vã muốn báo quan lục soát, phu quân đứng một bên, vẻ mặt ngượng ngùng kéo lấy ta. “Đừng tìm nữa, ta mang đến tiệm cầm đồ đổi lấy bạc rồi.” “Niệm Nhi hôm nay sắp bị bán cho tên thương nhân buôn muối bụng phệ tai to kia, ta không thể giương mắt nhìn nàng ấy rơi vào miệng cọp.” “Nàng ấy là hạng nữ tử tốt chốn phong trần, lại hiểu thấu thi từ ca phú của ta nhất. Cứu nàng ấy một m/ạng còn hơn cả cái mũ lạnh lẽo này của nàng.” Ta nhìn bộ dạng chính nghĩa nhiệt thành này của hắn mà tức đến bật cười. “Lý Viên Châu, đó là vật ngự ban, tự ý cầm cố là tội đại bất kính.” “Nếu ngươi đã muốn cứu vớt phong trần đến thế, vậy thì dùng chiếc mũ ô sa của ngươi mà đổi đi.”
Hoà Ly
“Cậu từng thấy chuyện vô liêm sỉ nhất là gì?” “Cha đến thăm con gái đang học, trời tối không kịp về, nên thuê một phòng khách sạn ở lại. Hôm sau hai cha con cùng nhau trả phòng, sau đó nhân viên dọn dẹp phát hiện trong thùng rác có mấy cái bao cao su đã dùng rồi.”
Câu chuyện vô liêm sỉ
Thái tử gia Phó Tinh Trầm nhiều năm nay trên cổ tay luôn đeo một sợi vòng cũ. Nghe nói là do mối tình đầu thời cấp ba – người đã “bắt đầu rồi bỏ rơi” anh – tặng. Là bạn học cấp ba của anh, tôi từng bị hỏi về chuyện này. Tôi: “Là một cô gái rất xinh đẹp, dịu dàng lại phóng khoáng.” Phóng viên tìm anh xác nhận. Phó Tinh Trầm khẽ cười: “Giống như cô ấy nói.”
Sợi Vòng Tay Đỏ Và Người Tôi Chờ Suốt Thanh Xuân
Đừng Động Vào Con Gái Tôi Tôi xin nghỉ phép năm định đưa con đi chơi, kết quả là cả đứa trẻ và mẹ chồng đều biến mất. Tôi lo sốt vó muốn báo cảnh sát, nhưng chồng tôi lại thong dong nói: “Tư Tư về quê với mẹ anh rồi. Chị cả bận quá không xoay xở được nên để Tư Tư về đó giúp trông em, sẵn tiện rèn luyện tính tự lập, như vậy sau này chúng ta sinh đứa thứ hai, con bé cũng không bị sốc.” “Em đừng có chuyện bé xé ra to, hai tháng nữa anh đón về.” Để đứa con gái mới bảy tuổi của tôi về làm bảo mẫu cho bà chị chồng, hầu hạ chị ta và đứa con trai thứ hai của chị ta? Tôi lấy điện thoại ra, bấm số 110: “Alo, cảnh sát phải không? Tôi muốn báo án, con gái tôi mất tích rồi, tôi nghi ngờ bị chồng đem cho người khác, địa chỉ là…”
Đừng Động Vào Con Gái Tôi
Thiên Kim Thật Và Bố Mẹ Tỷ Phú Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến, trở thành thiên kim thật bị cả gia đình h/ành h/ạ. Sau khi được nhận lại hào môn, dưới sự thiết kế đủ kiểu của thiên kim giả, cả nhà đều coi tôi như kẻ thù. Tôi không chỉ phải trải qua một loạt tình tiết ng/ược đ/ãi như bị b/ạo l/ực học đường, bị h/ãm h/ại, bị é/p h/iến th/ận, mà cuối cùng còn phải đi t/ù thay cho thiên kim giả. Chỉ đến khi tôi bị h/ành h/ạ thành một phế nhân t/àn ph/ế, cả nhà mới chịu hối hận muộn màng. Vì vậy, năm ba tuổi, tôi đã trốn đến viện mồ côi, chỉ vào bụng phu nhân của vị tỷ phú giàu nhất Bắc Kinh mà gọi là “em trai”. Khi vị tỷ phú hỏi tôi có nguyện ý theo vợ chồng họ về nhà không, tôi đã gật đầu.
Thiên Kim Thật Và Bố Mẹ Tỷ Phú
Thẩm Thương Tự hận nhà tôi suốt mười năm. Sau khi công thành danh toại, anh dùng mọi thủ đoạn cưỡng ép cưới tôi. Nhưng đêm tân hôn còn chưa trôi qua hết, tôi vậy mà lại quay về mười năm trước. Thời điểm anh sa sút nhất. Tôi run rẩy, dự định trốn thật xa. Thẩm Thương Tự khi còn trẻ lại chặn tôi trong góc. Giọng điệu âm trầm u ám: “Em thử trốn thêm một lần nữa xem?”
Trọng Sinh Trở Về, Tôi Nắm Tay Phản Diện
Hồi nhỏ, trong hố xí nhà tôi nuôi hơn chục con cá trê, con nào cũng béo tròn, to lớn, dài đến một mét. Những con cá trê đó đều là nuôi để dành cho chú út của tôi.
Cá trê quỷ
Bà nội trước khi qua đời đã để lại cho gia đình một cây bút thần có thể biến tranh thành thật. Bác cả vẽ ra giấy báo trúng tuyển Thanh Bắc, người anh họ chẳng học hành gì của tôi quả nhiên trở thành thủ khoa tốt nghiệp trung học. Dì hai dùng cây bút đó vẽ tấm vé số một trăm triệu, khiến cả nhà từ tầng hầm dọn vào biệt thự lớn, ngày ngày chìm trong rượu thịt xa hoa, vui sướng tột cùng. Mỏ vàng dưới ao cá của họ là vẽ ra. Tòa nhà sáu mươi tầng mọc lên giữa đất bằng cũng là vẽ ra; Ngay cả đứa con trai trong bụng dì hai và người chồng tuấn tú mà em họ khoác tay cũng đều là vẽ ra. Đến lượt tôi, bà nội khác hẳn mọi khi, sốt sắng thúc giục. “Con gái, con muốn gì, mau vẽ đi!”
Cây bút thần
Bạn cùng phòng của tôi vì muốn kiếm tiền nên bắt đầu livestream bán đồ… tang lễ. Cô ấy trang điểm với gương mặt trắng bệch như người đã ch/ết, khoác lên mình những bộ áo liệm hoa văn đủ kiểu, đứng giữa ký túc xá gào lớn để rao hàng. “Áo liệm nguyên vị nữ sinh đại học, cam kết để người thân đi đường Hoàng Tuyền được hưởng phúc phần.” Những câu quảng cáo thô tục khiến người khác nghe mà nhăn mặt. Dù quả thật khá xui xẻo, nhưng vì hoàn cảnh gia đình cô ấy quá khó khăn, chúng tôi cũng không nỡ cắt đứt con đường mưu sinh của bạn. Cho đến một hôm, tôi lướt mạng và nhìn thấy một bức ảnh. Ba cô gái mặc áo liệm nằm trên giường ký túc xá, trông chẳng khác gì ba th/i th/ể được trang trí lộng lẫy. Dòng chú thích viết: “Khách yêu cầu chỉ định, ba cô bạn xinh đẹp của tôi đã mặc áo liệm qua đêm, hàng nguyên vị đã được gửi đi.”
Bạn cùng phòng livestream bán đồ tang lễ
Vị Phật tử thanh lãnh bị người ta hạ thuốc ngay trong lễ tang của bà nội, đè nghiến mẹ nhỏ của tôi dưới thân. Tôi lật tay khóa trái cửa giúp họ, rồi tiện thể gọi điện cho ba mình — một ông trùm hắc đạo. Chỉ vì kiếp trước, tôi lo hắn bị ba trả thù nên cắn răng chủ động hiến thân. Sau đó, Thẩm Yến An vì áp lực dư luận mà hoàn tục, cưới tôi làm vợ. Từng ngỡ rằng sẽ chờ được cảnh cầm sắt hòa minh, nhưng bảy năm sau khi kết hôn, tôi nếm đủ nỗi khổ sở của việc chuẩn bị mang thai. Mười lần mang thai, mười lần sảy, thiên hạ đều cười nhạo vị thiên kim hắc đạo là tôi đây đời tư hỗn loạn. Họ bảo tôi sát nghiệp gia tộc quá nặng nên mới gặp báo ứng. Ba lo tôi chịu khổ, sớm bồi dưỡng Thẩm Yến An làm người kế nhiệm. Thậm chí còn giao cả tín vật có thể hiệu triệu hắc đạo cho hắn. Thế mà trong lúc tôi đang khám thai, hắn lại lệnh cho lính đánh thuê hắc đạo cấu kết với mẹ nhỏ giết chết ba tôi, nổ tung nhà cũ thành bình địa. Tôi bị hắn nhốt trong phòng sinh, bị rạch bụng, máu chảy cạn mà chết. “Năm đó ba cô cướp đoạt Nhược Chỉ trước, còn cô lại cố ý thiết kế tôi phá giới để kết hôn với cô.” “Gia đình cô hại tôi và Nhược Chỉ xa cách mười năm! Có kết cục này chính là báo ứng của các người!” Cuối cùng, hắn đứng ngay trước mặt tôi, vung dao chém chết đứa con gái tôi đã liều mạng sinh ra. Tôi chết không nhắm mắt, uất hận mà lìa đời. Mở mắt lần nữa, tôi cư nhiên đã quay về đúng ngày lễ tang của bà nội. Kiếp này, tôi nhất định sẽ thành toàn cho đôi uyên ương khổ mệnh các người! …