Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Khi Thế Thân Thức Tỉnh

Bạch nguyệt quang của Thẩm Duật Hàn vừa về nước, tôi liền hoàn toàn thu lại tính khí của mình. Không bao giờ hỏi đến những oanh oanh yến yến bên cạnh anh nữa, không gây chuyện nữa, sống đúng như hình mẫu người vợ hoàn hảo trong miệng anh. Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một kẻ thế thân. Bạn thân vỗ vai tôi: “Biết điều lại là tốt, không có kim chủ, hai đứa mình chỉ có nước uống gió Tây Bắc.” Lý thì đúng là như vậy. Nhưng tôi càng ngoan, sắc mặt của Thẩm Duật Hàn lại càng trầm xuống. Anh bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Sao không làm ầm lên nữa?”

Khi Thế Thân Thức Tỉnh

4 chương
Hiện đại
Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường

Màn Phản Kích Của Kẻ Bị Coi Thường Mẹ tôi là kiểu phụ nữ hiền như cục bột, còn ba thì thuộc dạng thật thà vô đối. Mà người ta hay nói: “Vật cực tất phản”, thế là hai người đó lại sinh ra tôi, một “hắc quả phụ” quậy tung trời”. Ba tuổi, tôi bỏ thu0^c xổ vô ống nước rồi châm pháo nổ tung nhà vệ sinh công cộng. Năm tuổi, tôi lén lấy nội y của dì Vương quăng vào chăn của chú Triệu, người có bà vợ dữ như cọp. Bảy tuổi, tôi giả danh ba mình viết thư tình cho quả phụ nhà bên. Mười tuổi, tôi suýt chém bay “ông già biến thái dụ trẻ con bằng kẹo”, sau đó treo ông ta lủng lẳng trên cành cây, suýt nữa thành “người tr.e o c/ổ” phiên bản sống. Vì cái danh “con gái phá làng phá xóm” của tôi, ba mẹ không dám về quê mười mấy năm trời. Mãi đến năm tôi tốt nghiệp đại học, điện thoại của bác cả vang lên, mở màn một vở hài kịch đỉnh cao: “Nhà tụi bây không có con trai là tuyệt hậu đó nghen. Bây giờ phải bàn lại chuyện thừa kế.” “Tao kiếm cho con nhỏ nhà bây một mối rồi. Gả nó đi đổi 50 vạn tiền cưới cho con trai tao lấy vợ.” “Đất đai tài sản kiểm kê hết lại, để hết cho thằng cháu tao làm của hồi môn.” “Nghe theo tao, mai mốt tụi bây còn được chôn ở tổ phần tổ tiên.” Ủa? Nhà tôi có mồ tổ hồi nào vậy? Sao không nói sớm? Tôi còn chưa từng đào mộ ai mà!

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan Ngày mồng Một Tết, ông bác họ xa đến nhà tôi chúc Tết, tiện tay đưa cho tôi một phong bao lì xì. Tiễn bác ra cửa xong, mẹ tôi liền gọi tôi lại, bảo: “Đưa phong bao đây.” Tôi không hề giữ riêng, chỉ đặt nó ngay trên bàn. Trong đó có đúng một trăm tệ。 Mẹ cau mày, giọng nghi ngờ: “Chỉ một trăm? Mày giấu bao nhiêu rồi?” Tôi nói thật: “Con không giấu.” Cơn giận trong mắt bà lập tức bốc lên như lửa: “Không giấu thì sao chỉ có một trăm? Ai đi chúc Tết lại chỉ cho từng đó tiền?” Rõ ràng bà vừa thấy tôi nhận phong bao xong đã đặt ngay lên bàn, không hề động vào. Nhưng bà vẫn nhìn tôi như nhìn kẻ thù. “Lấy ra!” “Con không có gì để lấy.” Bà túm tóc tôi, giật mạnh về phía sau. Cơn đau xé toạc da đầu khiến tôi ngã bật ra sau, trán đập thẳng vào góc bàn. Trước mắt chỉ còn lại một mảng máu đỏ mờ mịt。 “Lấy ra!” “Con không giấu mà…” Bà buông tóc tôi ra, vơ lấy chiếc giẻ lau bàn còn ướt, vắt chặt lại, rồi quất mạnh lên mặt, lên cổ tôi。 Chiếc giẻ lạnh buốt, mỗi cú quất là một vệt đau rát, vừa như nước đá, vừa như dao cắt vào da thịt.

Xin Cho Phép Anh Xuất Hiện Lại Trong Cuộc Đời Em

Học sinh mới chuyển trường đến là con trai nhà họ Tạ – người ta gọi là Thái tử gia. Nghe nói cậu ta chẳng chịu học hành, lại còn kiêu ngạo và ngông cuồng vô cùng. Nhưng khi trở thành bạn cùng bàn của tôi, ngoài việc lạnh lùng, ít nói ra, anh ta chẳng hề đáng sợ như lời đồn. Cho đến khi, tôi nhận một bức thư tình ngay trước mặt anh. Khóe môi anh cong lên một đường nhẹ, giọng nói mang theo nguy hiểm: “Muốn chậm rãi ở bên em, giữ em lâu như vậy, mà em lại nhận thư tình của người khác, anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Trong căn phòng kín, toàn thân tôi trở nên nhạy cảm, muốn dừng lại. Tạ Mộc Dã giữ chặt cằm tôi: “Bảo bối, không dừng được nữa rồi.”

Giết cô gái câm điếc

Từ nhỏ tôi đã bị điếc và câm, cuộc sống có rất nhiều bất tiện. Ngay cả khi đi tắm mà quên mang đồ lót, tôi cũng chỉ có thể nhắn tin cho bạn trai. Khi đang gõ chữ, tôi vô tình bấm nhầm vào chế độ nhập giọng nói. Trong khung trò chuyện, lập tức hiện ra một loạt chữ. “… Người phụ nữ này thật xinh đẹp, chân thật dài, hôm nay phải cẩn thận, đừng để lại giết cô ta như lần trước…”

Giết cô gái câm điếc

3 chương
Kinh Dị
Em Đã Từng Yêu Anh Rất Lâu

Ở năm thứ ba sau khi tôi và chồng liên hôn dần dần sinh tình, tôi lại trọng sinh trở về thời học cấp ba. Khi tôi lấy hết dũng khí đi tìm anh để tỏ tình, lại phát hiện anh còn đang theo đuổi hoa khôi của trường. Thấy tôi đưa lá thư tình cho anh, anh chỉ nhướng mày hỏi: “Phong thư này mua ở đâu thế, tôi cũng phải viết một lá cho cô ấy.” Lúc ấy tôi mới hiểu, thì ra người chồng luôn lạnh nhạt, điềm tĩnh của tôi cũng từng mãnh liệt yêu một người đến vậy. Sau đó. Các trưởng bối trong nhà lại giống y như đời trước, đề nghị tôi và anh kết liên hôn. Bùi Ứng Thần im lặng, không hề từ chối. Nhưng lần này, tôi mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu ông ạ, cháu đã có người mình thích rồi.”

Em Đã Từng Yêu Anh Rất Lâu

4 chương
Hiện đại
Tôi là ma quỷ

Tôi mang trong người dòng máu ma quỷ ngay từ lúc chào đời. Lên ba tuổi đã gi/ết h/ại động vật, đến bảy tuổi thì ra tay gi/ết người. Gia đình khiếp sợ, đưa tôi giam trong trại tâm thần. Mười hai năm trôi qua, người anh trai hiền lành và trung hậu của tôi đã t/ự s/át. Mẹ đến đón tôi rời khỏi trại, vừa bước ra ngoài, bà nhìn tôi với ánh mắt căm phẫn rồi nói: “Nếu mày thật sự là ma quỷ, hãy gi/ết sạch những kẻ từng bắt nạt anh trai mày.”

Tôi là ma quỷ

3 chương
Kinh Dị
Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ

Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ Tôi là đinh hộ cứng nhất khu này, chủ đầu tư giằng co với tôi suốt ba năm, hễ thấy tôi là như thấy qu//ỷ. Cho đến hôm nay, trong buổi đàm phán, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng. 【Đúng là kích thích thật, ngay dưới mí mắt của vợ mà còn cùng thanh mai trúc mã diễn cảnh nóng trong tầng hầm, ghê gớm ghê ha.】 【Lý Vũ Hân – con rùa đội mũ xanh ng//u ng//ốc này, có đòi thêm bao nhiêu tiền đền bù đi nữa thì cuối cùng cũng vẫn bị chồng ăn sạch, rồi chôn x//ác oan uổng dưới tầng hầm thôi.】 Lý Vũ Hân, chính là tên tôi. Tôi tức đến mức hai mắt đỏ ngầu. Lập tức chộp lấy cây bút, ký thẳng tên mình vào bản thỏa thuận giải tỏa. Chỉ thêm một điều kiện kèm theo. “Bây giờ, ngay lập tức, san bằng căn nhà này cho tôi.”

Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ

4 chương
Hiện đại
Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân

Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân Bà nội tổ chức tiệc mừng thọ 99 tuổi, đích thân phát bao lì xì cho từng đứa cháu trước mặt mọi người. Cháu trai cả: “Bà thương con, tặng 88.000 tệ!” Cháu trai thứ hai: “Bà yêu con, tặng 88.000 tệ!” Cháu út: “Bà cưng con, tặng 88.000 tệ!” Đến lượt tôi: “Ôi chao, quên chuẩn bị của con mất rồi.” Cả sảnh cười ồ lên. Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi bàn tiệc. Trong thang máy, tôi gửi một tin nhắn: Hủy bỏ tư cách VIP trọn đời của bà nội tại bệnh viện Hiệp Hòa, ngừng toàn bộ khoản chi trả tạm ứng viện phí. Ba phút sau, bác cả hốt hoảng chạy theo giữ tôi lại: “Cháu dám cắt đường sống của bà, cháu còn là người nữa không?” Tôi bật cười lạnh: “Tôi đã chi ba triệu cho bà chữa bệnh, để rồi nhận lại một màn sỉ nhục giữa bàn tiệc. Vậy thì ai mới không phải là người?”

Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân

4 chương
Hiện đại
Khi Thiếu Gia Giả Nghèo

  Tôi là sinh viên nghèo, bạn trai còn nghèo hơn cả tôi. Anh nói nhà anh ở nhà cấp bốn, bố mẹ ra ngoài làm thuê, tiền sinh hoạt phí còn không đủ mua cho anh một đôi giày. Tôi không đành lòng, bẻ nửa cái bánh bao cho anh. Cho đến khi tôi đến nhà anh… Cái gọi là nhà cấp bốn ấy hóa ra là tứ hợp viện gia truyền, bố mẹ làm ăn xuất nhập khẩu ở nước ngoài. Còn đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà thiếu gia vòng Kinh thành như anh để mắt tới, tôi có gom cả một năm tiền sinh hoạt cũng không mua nổi. Tôi trầm ngâm một lát, lấy sợi dây chuyền “hàng vỉa hè” anh tặng tôi ra, hỏi anh: “Anh nói thật đi, cái này thật sự mua có tám mươi tệ à?” “Tám mươi vạn.”

Khi Thiếu Gia Giả Nghèo

6 chương
Hiện đại
Sau Cơn Đắm Tàu, Là Anh

  Tháng thứ hai theo đuổi Lục Trình Trạch. Người đàn ông khẽ cười nói: “Cô nghĩ tôi sẽ cần một người phụ nữ đã từng kết hôn sao.” Sau đó. Anh hỏi: “Mấy ngày nay ngủ có hài lòng không.” Tôi nói: “Không tệ, khá hài lòng.” Lục Trình Trạch tức đến bật cười: “Đã để tôi làm cô hài lòng rồi, quay đầu đi xem mắt là có ý gì?” “Rốt cuộc cô muốn một cơ hội, hay muốn một câu trả lời?” “Tôi mẹ nó muốn cô.”

Sau Cơn Đắm Tàu, Là Anh

6 chương
Hiện đại
Ca trực đêm ở lăng hoàng đế: 1300 tệ và những vị khách không mời

Kỳ nghỉ đông sắp đến, tôi kiếm được một công việc làm thêm đúng kiểu “thần tiên”. Trực đêm ở khu lăng mộ hoàng gia, 1.300 tệ một ngày! Chỉ nghĩ đến việc nghỉ đông có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt cho nửa năm là tôi đã cười đến tận trong mơ. Hoàn toàn không để ý ánh mắt muốn nói lại thôi của đồng nghiệp ca ngày. Cho đến nửa đêm, có người gõ cửa. Tôi vừa ngáp vừa đứng dậy, lúc đó mới chợt nhớ ra câu dặn dò kỳ lạ trước khi họ tan ca: “Ban đêm, bất kể là thứ gì gõ cửa, cũng tuyệt đối không được mở.”