Danh sách truyện đã hoàn thành
Cô Ấy Tựa Như Mặt Trời Kiêu Hãnh Tôi biết Tạ Tư Niên sau khi phá sản có một bạch nguyệt quang. Vậy mà tôi vẫn ỷ vào gia thế của mình, ép anh kết hôn với tôi. Ngày nào tôi cũng thay đổi đủ kiểu để hành hạ anh. Sau khi anh lại một lần nữa bị tôi vắt kiệt trong nhục nhã, tôi đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, tôi là thiên kim giả, còn thiên kim thật chính là bạch nguyệt quang của anh. Rồi sẽ có một ngày, tôi chết dưới tay bọn họ. Sau khi tỉnh dậy, tôi hỏi anh: “Anh có yêu tôi không?” Anh cười, nói ra câu mà tôi ghét nghe nhất: “Cả đời này tôi không thể nào yêu em.” Quả nhiên là vậy mà! Thế nên để thay đổi số phận thảm chết của mình, tôi ký vào thỏa thuận ly hôn rồi biến mất không còn tăm hơi. Nhiều năm sau, tôi ở một làng chài nhỏ, dẫn theo con, vẽ tranh cho người ta. Tạ Tư Niên xuất hiện trước mặt tôi. Hai mắt anh đỏ ngầu, ép hỏi tôi: “Thẩm Thính Vãn, sao em có thể nhẫn tâm như vậy, nói không cần tôi là không cần nữa sao?”
Cô Ấy Tựa Như Mặt Trời Kiêu Hãnh
Chơi trò mạo hiểm bị thua, tôi bị phạt ra phố ngẫu nhiên túm một người rồi nói: “Tôi là hung thủ.” Tôi tìm một anh chàng đẹp trai, vẻ mặt lạnh nhạt, trông như chẳng bao giờ lo chuyện bao đồng, cắn răng mở miệng: “Người là tôi giết… tôi chính là hung thủ.” Anh chàng lạnh lùng nhìn tôi hai giây, từ tốn rút ra bộ đàm: “Hung thủ tự thú rồi, thu đội.” Tôi: Hả??
Dưới Ánh Sáng Ban Ngày
Bạch Nguyệt Quang Hắc Hóa Vì Tôiiiiiiiiiiiiiiii Sau khi tôi bao nuôi bạch nguyệt quang của thiên kim giả, anh ta đã hắc hóa. Vì để trả thù Giang Minh Châu – thiên kim giả, tôi bao nuôi bạch nguyệt quang của cô ta. Tôi trăm bề hành hạ anh ta, nhìn anh ta tức đến phát điên: “Giang An, cô cũng chỉ có mấy thủ đoạn hạ lưu này thôi.” Tôi càng thêm hưng phấn, vắt kiệt anh ta hết lần này đến lần khác. Cho đến khi trước mắt xuất hiện một hàng đạn mạc: 【Nữ phụ đúng là đang tự tìm đường chết.】 【Tạ Chỉ là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tạ – gia tộc giàu nhất, đến ngày anh ta quay về nhà họ Tạ chính là ngày chết của cô ta.】 Tôi sợ đến mức cả người ngồi phịch xuống người Tạ Chỉ. “Hừm.” Nghe tiếng rên đau đè nén của người đàn ông, tôi không ngoảnh đầu lại mà trực tiếp hất anh ta ra. Cho đến ngày tôi về nước liên hôn, Tạ Chỉ lạnh mặt nói: “Không phải cô rất giỏi sao?”
Bạch Nguyệt Quang Hắc Hóa Vì Tôi
Ôn lại một năm, cuối cùng tôi cũng thi đậu vào trường đại học của crush. Chỉ là bây giờ anh đã trở thành đàn anh của tôi, tồn tại ở cấp bậc nam thần học đường, nhân vật phong vân trong trường. Gặp lại trong buổi tiệc, tôi bị mọi người hò hét đẩy đến trước mặt anh, tôi căng thẳng mở miệng: “Giang, Giang Khâm Dã, cho hỏi có thể thêm bạn bè không ạ?” Anh uống rượu, thái độ xa cách, ánh mắt không dành cho tôi dù chỉ nửa phần: “Không hứng thú, không thêm bạn.” Nhưng sau đó, trước gương, chân tôi mềm nhũn đến mức suýt không đứng vững. “Ngoan, cố nhịn thêm chút nữa.”
Em Theo Đuổi Anh Suốt Một Thời Thanh Xuân
Sau khi tỉnh lại sau tai nạn xe, tôi bị mất trí nhớ. Có một anh đẹp trai ngực rất lớn luôn canh trước giường bệnh, chạy trước chạy sau vì tôi, còn chủ động làm “cún con” cho tôi. Anh nói anh là chồng tôi: “Chúng ta kết hôn bốn năm rồi, tình cảm sâu đậm, quấn quýt không rời.” Cho đến một ngày, tôi phát hiện trong thư phòng có một bản thỏa thuận ly hôn với anh, cùng những đoạn tin nhắn trước đây. “Quá không đứng đắn rồi, tôi không thể nào làm loại chuyện đó.” “……Tôi đã thấy em và người đàn ông đó rồi, em thích kiểu như vậy, đúng không?” “Nếu tôi cũng trở thành như vậy, em có thể đừng ly hôn không?”
Tình Yêu Sau Thỏa Thuận Ly Hôn
Gió Mùa Lướt Qua Băng Nguyên Anh trai nói. Đối tốt với Lục Chỉ, là chuyện vô ích nhất trên đời. Tôi không tin, theo đuổi anh hai tháng. Quả nhiên là kẻ không sao sưởi ấm nổi. Cho đến đêm trước khi tôi xuất ngoại. Tôi kiễng chân, cũng chỉ miễn cưỡng chạm tới cằm anh. Nhỏ giọng oán trách: “Lục Chỉ, anh thích tôi một chút thì sẽ thế nào chứ?” Yết hầu Lục Chỉ khẽ lăn. Đột nhiên anh siết lấy eo sau của tôi, bế tôi lên. Anh ngửa đầu, nụ hôn rơi xuống cằm tôi. “Không phải một chút, mà là tất cả những lần sau này.”
Gió Mùa Lướt Qua Băng Nguyên
Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Sống Lại Rồi Khi Thẩm Ngạn đưa Liễu Như Yên xông vào viện của ta khi ta đang cài hoa lên chiếc trâm vàng mới mua. Trâm mã não đỏ, vô cùng rực rỡ. Sắc mặt hắn xanh mét, nắm chặt lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh như muốn b/óp n/át x/ương c/ốt. “Tô Vãn! Ngươi dám hạ đ/ộc Như Yên?!” Cổ tay đau đến tận x/ương t/ủy nhưng ta lại mỉm cười, ngước mắt nhìn mỹ nhân sắc mặt trắng bệch, lung lay sắp đổ đứng sau lưng hắn. “Hạ đ/ộc? Lời này của phu quân từ đâu mà ra?” Liễu Như Yên ôm lấy ngực, giọng nói thều thào, nước mắt chực trào: “Tỷ tỷ… Muội biết tỷ oán muội, nhưng… nhưng sao tỷ lại hạ thuốc tuyệt tự vào bát yến của muội? Muội… muội chẳng qua chỉ muốn… hầu hạ phu quân thật tốt, khai chi tán diệp cho Thẩm gia mà thôi…” Ả mềm nhũn thân người, ngã nhào vào lòng Thẩm Ngạn. Thẩm Ngạn lập tức xót xa ôm lấy ả, ánh mắt nhìn ta như d/ao tẩm đ/ộc. “Tang chứng vật chứng rành rành! Nha hoàn Tiểu Thúy trong phòng ngươi đã khai rồi, chính ngươi chỉ thị nó động tay chân vào thuốc bổ của Như Yên! Tô Vãn, ngươi thật là lòng dạ rắn rết!” Ồ, hóa ra là chờ ta ở đây!
Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Sống Lại Rồi
Chị gái ngây dại của tôi m/ang t/hai. Cha vui mừng khôn xiết, kể từ ngày đó không còn đ/ánh chị nữa. Thế nhưng mười tháng sau, chị bỗng thốt ra một câu khiến cha không thể cười nổi: “Tôi không sinh, tôi muốn để em bé lớn lên trong bụng…” Và chị thực sự đã làm được điều đó.
Mang thai hộ
Khi được nhà họ Thẩm nhận lại, dung mạo ta đã bị h//ủy ho//ại, thân phận cũng chỉ là kỹ nữ hạ đẳng nơi thanh lâu. Cha mẹ thương xót cảnh ngộ của ta, dốc hết sức bù đắp. Muội muội nuôi dưỡng cũng đối đãi với ta chân thành, quan tâm từng li từng tí. Vị hôn phu Tần Chiêu càng kiên quyết giữ trọn hôn ước. Mười năm thành thân, tuy tính tình hắn lạnh nhạt, song vẫn cùng ta kính trọng như khách. Ta từng nghĩ, dẫu tiền bán sinh long đong khổ ải, nửa đời sau cũng coi như viên mãn an ổn. Cho đến khi bệnh cũ năm xưa phát tác, đại phu nói ta mệnh chẳng còn bao lâu. Trước lúc lâm chung, Tần Chiêu lộ ra vẻ lãnh đạm ta chưa từng thấy qua. “Thẩm Âm, vì ngươi mà ta không thể cùng người mình yêu bên nhau. Mỗi một ngày ở cạnh ngươi, với ta đều dài như một năm. Nay ngươi chết rồi, ta cuối cùng cũng được giải thoát.” “Nếu có kiếp sau, mong ngươi đừng cứu ta nữa. Ân tình ấy… quá nặng.” Nước mắt lạnh buốt thấm ướt cả gương mặt. Ta suýt nữa đã quên — năm đó, chính vì cứu hắn, ta mới bị bắt cóc. Được. Nếu có kiếp sau, ta sẽ không cứu hắn nữa. Mở mắt ra lần nữa, ta quả thật đã chờ được kiếp sau.
Như Ý
Đại Tiểu Thư Của Riêng Anh Là tiểu thư giới Thượng Hải như tôi, sau khi kết hôn nửa năm, trời sập rồi. Tôi vậy mà lại là thiên kim giả bị bế nhầm? Càng thảm hơn là, ông chồng tôi cưỡng ép có được, ngày nào cũng nghĩ cách ly hôn với tôi. Anh ta cà khịa liên tục trong nhóm anh em: 【Sao tôi lại xui thế này, cưới phải một tổ tông sống thích khóc, yếu ớt muốn chết!】 【Nếu không phải cô ta cưỡng ép chiếm đoạt, ai thèm cưới cô ta! Ai thèm chiều cô ta!】 Tôi không còn gan tiếp tục làm loạn nữa, sợ anh ta thật sự ly hôn, nên bắt đầu trở nên cẩn thận từng chút. Vậy mà anh ta lại vỡ trận trong nhóm. 【Anh em ơi, vợ tôi đột nhiên không làm loạn nữa, có phải bên ngoài có người rồi không?】 【Tất cả lăn ra đây bày mưu cho tôi, tôi sắp điên mẹ rồi a a a!】 【Toang rồi, vợ tôi hình như thật sự bị chó hoang tha đi rồi……】
Đại Tiểu Thư Của Riêng Anh
Kiếp trước, tôi nuôi con gái mình thành một cô bé ngây thơ trong trẻo, một “bạch liên hoa” đúng nghĩa. Cho con mặc váy công chúa hồng phấn nhất, dựng cho con một tòa tháp ngà mềm mại nhất, và tôi đã từng tin rằng — đó chính là yêu thương. Kết quả là, trong chính đám cưới của người con rể do tôi tự tay lựa chọn, của người thừa kế mà tôi dốc lòng bồi dưỡng, hắn đã nổ súng bắn chết tôi ngay trước mặt toàn bộ khách khứa, miệng còn chửi con gái tôi là: “Đồ phế vật chỉ biết khóc.” Rồi ngay tại chỗ, đổi cô dâu. Con gái tôi phát điên. Cuối cùng, chết cóng bên đống rác ven đường, trong tay vẫn nắm chặt con búp bê Barbie mà tôi từng tặng con. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày sinh nhật ba tuổi của con bé. Lần này, khi người hầu đẩy vào một xe quà chất đầy búp bê ren và đồ công chúa, tôi giơ tay, hất đổ tất cả. Giữa những ánh mắt kinh hoàng xung quanh, tôi ngồi xổm xuống, đặt vào lòng bàn tay non nớt của con một khẩu súng nhỏ màu hồng được đặt làm riêng. “Du Du, từ hôm nay trở đi, ba sẽ dạy con một điều.” “Trên đời này, câu chuyện cổ tích đẹp nhất… là khi con có súng trong tay, và biết rõ khi nào nên bóp cò.”
Trọng Sinh: Nuôi Dạy Con Gái Thành Chiến Binh
Ngày sinh thần bốn mươi tám tuổi của ta, ta vượt ngàn dặm đến biên cương, định cho phu quân một niềm kinh hỷ. Không ngờ, kinh hỷ hóa thành kinh hãi. Vị đại tướng quân trấn thủ biên thùy suốt hai mươi sáu năm ở nơi biên tái xa xôi ấy, con cháu quây quần, lục tử lục tôn, cảnh nhà hòa thuận ấm êm. Con trai ruột của ta, đứng bên cạnh một người phụ nữ xa lạ, thân quen gọi nàng ta là “nương”. Nó quay đầu thấy ta, ánh mắt hoảng loạn, van xin: “Mẫu thân… xin người đừng làm ầm lên.” Ta không ầm ĩ. Ta chỉ lặng lẽ xoay người, trở về kinh thành. Đến khi hắn mang theo áy náy, chuẩn bị hồi triều để “bù đắp” cho ta, thì đón nhận là thánh chỉ hòa ly, do chính tay ta xin được.