Danh sách truyện đã hoàn thành
Nhạc Vô Cữu Tỷ tỷ ta để lại hai đứa con nhỏ, rồi qua đời. Mẹ cầu xin ta gả cho tỷ phu để nối dõi. Ta không vòng vo, nói thẳng: “Cháu trai quý giá, nếu không nghe lời, có thể đánh không?” Mẹ gật đầu liên tục: “Đương nhiên là được.” “Cháu gái yếu đuối, nếu phạm lỗi, có thể mắng không?” “Không thành vấn đề.” Cuối cùng, ta hỏi: “Còn tỷ phu thì sao? Từ lâu đã thấy không ưa rồi, có thể đánh không?” Mẹ lau mồ hôi: “Cái này phải hỏi mẹ chồng con, dù gì nó cũng không phải do ta sinh ra…”
Nhạc Vô Cữu
Nữ Tể Tướng Lúc Phương Hạc Hiên đến đòi bạc, ta vừa mới trọng sinh trở về. Tỳ nữ Đào Chi tức giận vô cùng: “Tiểu thư âu cũng là tuyệt sắc giai nhân, thế mà cũng gặp phải gã bạc tình, gã họ Phương đó chẳng lẽ não bị lừa đá sao?” “Nô tỳ chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy, ở ngoài chơi gái điếm hết tiền rồi còn đến tìm vị hôn thê đòi bạc, đúng là mở rộng tầm mắt!” Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng, cười rồi lại khóc. Đào Chi hoảng hốt, giọng mềm mỏng dỗ dành ta: “Tiểu thư sao lại khóc? Đều tại Đào Chi không tốt, là Đào Chi nói bậy.” “Tiểu thư đừng buồn, lão gia chắc chắn sẽ làm chủ cho tiểu thư.” Ta ôm lấy nàng khóc nức nở. Đào Chi là người tự bán mình vào nhà ta làm tỳ nữ. Nàng có năm muội muội, một đệ đệ, gia cảnh nghèo khó không đủ ăn, phụ mẫu nàng muốn gả nàng cho một lão già què đổi lấy tiền sính lễ, nàng không cam chịu số phận, lấy hết can đảm chặn xe ta lại, hỏi ta có nguyện ý mua nàng làm tỳ nữ hay không: “Chỉ cần ba lượng bạc, ta sẽ làm trâu làm ngựa cho tiểu thư, cả đời báo đáp ân tình của tiểu thư.” Sau khi Phương Hạc Hiên nắm đại quyền, hắn đã bán ta với Đào Chi vào lầu xanh, để ngăn những tên khách làng chơi làm nhục ta, nàng đã liều mạng tiếp khách, cuối cùng bị đánh chết ngay trên giường.
Nữ Tể Tướng
Giang Ly Bán Hạ Tôi là nhân vật phản diện đ//ộc á//c trong tiểu thuyết. Theo kịch bản, tôi phải hôn nam chính khi đèn trong lớp học tắt. Nhưng không ngờ lại hôn nhầm nữ chính. Khi đèn sáng lên, mọi người nhìn thấy tôi và nữ chính hôn nhau say đắm, không rời. Cả lớp im lặng. Bó hoa hồng nam chính chuẩn bị để tỏ tình với nữ chính lập tức rơi xuống đất. Nụ cười của anh ta dần biến mất: “???”
Giang Ly Bán Hạ
Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”
Túi Hương Gửi Tình Lang
Danh Sách Của Con Gái Cũ Kỳ thi đại học kết thúc, con gái đưa cho tôi một “danh sách báo đáp”: “Vất vả ba năm rồi, đây là những gì con xứng đáng được hưởng!” Tôi nhìn vào, một chiếc điện thoại 8 nghìn tệ, một chiếc máy tính 20 nghìn tệ và 10 nghìn tệ năm tiền mặt tự do chi tiêu. Những thứ đó cũng tạm chấp nhận được, điều vô lý là trong danh sách lại có một chiếc túi xách Chanel trị giá 38 nghìn tệ! Về việc này, con gái tôi thản nhiên nói: “Bạn trai con là một phú nhị đại, không mang túi xách xịn thì làm sao con giữ được vị trí chính chủ?” Sau khi tôi từ chối, con gái tôi đột nhiên cười lạnh nói: “Vừa già vừa keo kiệt, chẳng trách bố con phải tìm phụ nữ bên ngoài!”
Danh Sách Của Con Gái Cũ
Thanh Dã Mạn Mạn Đang nằm viện vì bệnh, bạn trai cùng em gái đến thăm tôi, nhưng lại ngay trong phòng bệnh của tôi mà ôm hôn nhau đến mức không thể tách rời. “Anh rể, lỡ chị em quay lại thì sao…” “Không cần để ý đến cô ta.” Vậy mà chỉ cách một bức tường gần nhà vệ sinh. Tôi cũng nhón chân, ghé sát hôn lên má bác sĩ điều trị chính của mình: “Bác sĩ Trần, hay là chúng ta thử xem sao?”
Thanh Dã Mạn Mạn
Cánh Chim Ngang Trời Kỳ thi đại học kết thúc, cậu ấy vì muốn ôm cô ấy, cũng tiện thể ôm luôn tôi. Không sao cả. Tôi cũng chỉ là vì muốn ôm, cái người đang bám trên người cậu ấy mà thôi.
Cánh Chim Ngang Trời
Nhiếp Chính Vương Nàng cung nữ nọ hạ độc vào rượu của Thái tử nhưng lại bị ta phát hiện ra. Để bảo toàn tiền đồ cho Thái tử, ta đã tráo cốc rượu. Sau đó nàng cung nữ nọ với thị vệ tư thông bị phát hiện, Hoàng hậu tức giận nên ban chết cho bọn họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Kẻ tiện tỳ không biết liêm sỉ, chết cũng đáng đời.” Nhưng sau khi đăng cơ, hắn lại ban thưởng ta – người đang mang thai, cho tên hoạn quan nô tài kia hành hạ đến chết. Lúc này ta mới biết, nàng cung nữ đã chết đó chính là bạch nguyệt quang mà hắn giấu trong lòng. Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn nàng cung nữ đó động tay động chân vào rượu.
Nhiếp Chính Vương
Sau Ba Lần Chạy Trốn Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho một ông trùm Thượng Hải. Tôi không thể chịu đựng được việc cứ phải đi nhổ cỏ ở Ai Cập nữa, nên quyết định trốn đi. Vừa cuốn hết tiền, kéo vali ra khỏi cửa thì đột nhiên có mấy dòng chữ hiện ra trước mắt: 【Cô gái, đừng bốc đồng nhé!】 【Đừng chạy nữa, chạy thì chỉ đến Bắc Cực thôi, đổi chỗ nhổ cỏ à?】 【Trong két sắt thư phòng còn đầy đồ chơi nhỏ, nếu cô chạy mất, anh ấy sẽ thoải mái dùng chúng để đối phó với cô đấy!】 Tôi không tin, vẫn tăng tốc chạy. Vừa đến sân bay thì đã bị kim chủ vội vã đuổi theo dùng cà vạt trói chặt hai tay. “Bảo bối, hôm nay chúng ta ở phòng làm việc nhé?”
Sau Ba Lần Chạy Trốn
Cựu Sơn Xuân Vị hôn phu của tôi đã hỗ trợ một nữ sinh sau lưng tôi. Khi tôi đi ngang qua trường của cô, phát hiện ra cô ấy đang kéo ống tay áo bạc màu của một thiếu niên, rụt rè gọi cậu ấy là “anh Từ”. Thiếu niên kia có đôi mày mắt thanh tú, vóc dáng cao ráo, khôi ngô như cây bạch dương. Tôi ra lệnh: “Dẫn cậu ấy qua đây.” “Tiểu thư?” Tôi ngẩng cằm lên, giọng điệu thờ ơ: “Không làm gì cả, chỉ là cũng muốn hỗ trợ một chút.”
Cựu Sơn Xuân
Nuông Chiều Khi tôi đến công trường tìm Tống Thần, đồng nghiệp của hắn đã hét lên: “Chị dâu đẹp quá”. Hắn phớt lờ những người xung quanh, đưa tôi về nhà thuê. Không lâu sau, nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi, giọng nói của tôi vỡ vụn. “Không, nóng quá…” “Ngoan, há miệng rộng ra nào.”
Nuông Chiều
Đóa Hồng Tự Tay Trồng Tôi được Lục Yến nuôi lớn, nhưng ngày tôi tỏ tình với anh, tôi lại bị đuổi ra khỏi nhà. Công khai tình cảm với đối tượng theo đuổi mình, rồi lại bị cậu ta đưa về nơi ở. Hơn chục vệ sĩ bao vây biệt thự, ném tôi vào phòng của Lục Yến. Lục Yến nới lỏng cà vạt, chống tay lên giường nhìn tôi, cúi đầu hôn lên nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh tôi: “Tự tay nuôi lớn, dĩ nhiên phải tự mình ăn sạch.”