Danh sách truyện đã hoàn thành
Chứng Khát Da Thịt Tôi là một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí với hình tượng trong sáng. Thế nhưng, tôi lại vô tình gửi nhầm số phòng, vốn dĩ định gửi cho trợ lý, lại gửi cho bạn trai cũ. Thái tử gia Bắc Kinh lập tức trả lời. ——”?” ——”Lão Mã còn không ăn cỏ gần hang nữa đấy! Đá tôi rồi lại mời tôi à?” ——”Cô nghĩ tôi là con chó mà cô gọi thì đến, đuổi thì đi chắc?” ——”Cô cho rằng chỉ cần gửi một tin nhắn, tôi sẽ vội vã chạy tới sao? Ông đây thấp hèn đến thế à?” ——”Nói đi. Rốt cuộc cô có ý gì?” ——”……” ——”Mấy giờ? Đợi tôi một tiếng được không? Tôi đang họp, chưa thể đi ngay.”
Chứng Khát Da Thịt
Lẩu Âm Dương Chào mừng quý khách đến với quán lẩu bên cạnh nhà tang lễ. – Xương trắng ninh nước trong, thịt luyện dầu đỏ. – Nồi lẩu uyên ương, bố cục âm dương. – Người qua đường hồn xiêu phách lạc. Tôi vô tình mở livestream của bà chủ quán lẩu xinh đẹp, chợt mắt sáng rực, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đại mỹ nhân nặng tử khí như thế.
Lẩu Âm Dương
Đừng Ăn Hàu Ba tôi nuôi hàu rất giỏi. Những con hàu ông nuôi có kích thước lớn, màu hồng nhạt, thịt tươi ngon, cắn một miếng là nước bắn ra. Rất nhiều khách tìm đến chỉ để được thưởng thức thịt hàu của ông. Nhưng mỗi lần có một đợt khách mới đến, sắc mặt mẹ tôi lại tái nhợt đi vài phần.
Đừng Ăn Hàu
Độc Phụ Dưỡng Thành Kế Hoa Ta là kẻ độc ác khét tiếng trong cung, nhìn ai không vừa mắt liền ban nhất trượng hồng. Những phi tần từng bị ta t//át có thể xếp thành ba vòng quanh hoàng thành. Ngay cả ch//ó trong cung thấy ta cũng phải né đường mà đi. Sau này, phi tần xung khắc nhất với ta – Hiền phi – qua đời. Công chúa Phúc An dưới gối nàng bỗng trở thành củ khoai nóng bỏng tay. Ta lạnh lùng nhìn họ đùn đẩy nhau, nghĩ rằng rắc rối này chắc chắn sẽ không rơi lên đầu mình. Nhưng không ngờ, vào một đêm tuyết rơi, Phúc An – khi ấy mới tám tuổi – lại gõ cửa cung của ta.
Độc Phụ Dưỡng Thành Kế Hoa
Thuần Phục Một Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Ban ngày, kẻ thù không đội trời chung đấu khẩu với tôi. Buổi tối, tôi đè ép con robot mô phỏng trông giống hắn như đúc, tát hắn một cái. “Còn dám cãi không?” Robot mô phỏng dốc sức ưỡn lên, dịu dàng hôn vào lòng bàn tay tôi: “Cún con không dám cãi, cún con chỉ biết hầu hạ chủ nhân…” Ngày hôm sau. Mặt kẻ thù vừa đỏ vừa sưng, tâm trạng tôi cực kỳ tốt, buông lời châm chọc. “Này! Cái miệng lanh chanh cuối cùng cũng bị ăn đòn rồi à?” Đôi tai kẻ thù đỏ ửng. Hắn cúi đầu, ghé sát tai tôi thì thầm: “Đây là phần thưởng mà ai đó dành cho cún con.”
Thuần Phục Một Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Mười Năm Phù Hoa Năm đó, khi tình cảm còn thuần khiết nhất, Kỷ Hoài Xuyên đã dùng tay không đào bới đống đổ nát để kéo tôi ra, cõng tôi chạy suốt tám cây số để tìm người cứu giúp. Chuyện này trở thành tấm bùa hộ mệnh của anh ấy trong tình yêu. Thế nhưng vào ngày kỷ niệm mười năm, tôi lại vô tình lướt thấy một bức ảnh thân mật của anh ôm người khác. Khung cảnh phía sau chính là cực quang Iceland mà anh không có thời gian cùng tôi đi ngắm. Cô gái nhỏ nép vào lòng anh, nụ cười rạng rỡ đầy tự do. “Anh bảo thích tấm này lắm, nên em đăng lên đây~”
Mười Năm Phù Hoa
Hy Vọng Cứu Rỗi Lúc đi đăng ký kết hôn với bạn trai, ngay khi chuẩn bị ký tên. Trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói. 【Chồng cô không chỉ giấu một người vợ ở quê, anh ta còn giấu cô chuyện có con riêng bên ngoài.】 【Đứa trẻ đó giờ đã hai tuổi rồi!】
Hy Vọng Cứu Rỗi
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.
Hàn Hà
Ngọc Diện Tiểu Sinh Tương công dạo này tâm tình thất thường, đột nhiên đập vỡ miếng ngọc bội mà chàng yêu quý nhất. “Ta đã làm đến mức này, nàng vẫn muốn đi tìm hắn?” “Ta nguyện làm kẻ thay thế hắn, nhưng không có nghĩa là ta không có tính khí, Tần Hoài Tố, nàng đừng hòng đi đâu hết…” Không hiểu sao, ta bị giam lại. Bị trói ư? Hừm… có chút kích thích đây…
Ngọc Diện Tiểu Sinh
Bà Trùm Của Bọn Lắm Lông Tôi có một phòng khám thú y, thường xuyên cứu chữa động vật đi lạc. Vô tình lạc vào một diễn đàn bí ẩn, tôi phát hiện ra mình được chúng tôn làm “Bà Trùm Hắc Đạo”. Lãng Khách Dao Sẹo: 【Mẹ nuôi sắp tan làm, ai đi đón không?】 Võ Sĩ Meo Meo: 【Ngừng nhận kèo đánh hộ, tôi đi đón.】 Đại Sứ Cai “Bả”: 【Hủy tìm kho báu, tôi đi đón.】 Nếp Xanh Núi Nhỏ: “Dời hẹn hò, tôi đi đón.” Burger Phô Mai: “Bỏ săn chuột, tôi đi đón.” … Tôi nhìn ra ngoài cửa—mèo, chó, xếp hàng ngay ngắn. Bảo sao những đêm tan làm, tôi chưa bao giờ thấy cô đơn.
Bà Trùm Của Bọn Lắm Lông
Em Bé Búp Bê Nhặt được một con búp bê kinh dị, tôi mang về nhà thì những hiện tượng kỳ quái bắt đầu xuất hiện. Thế nhưng, vì tôi có thần kinh thép, nên khi nó đột nhiên xuất hiện bên đầu giường, nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt u ám, tôi chỉ xoa đầu nó đầy thương cảm: “Muốn ngủ cùng tôi à?” Nói xong, tôi mặc cho nó một chiếc váy hồng rồi nhét vào trong chăn. Sau này, khi gặp phản diện, tôi run rẩy tìm đường trốn. Hắn giữ chặt gáy tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Cái váy hồng mới này tôi tỉ mỉ làm suốt một tuần, tay còn bị kim đâm rách hết đây.” “Thế mà em lén lút đem mặc cho con chó?” “Vậy còn cái váy hồng của ông đây đâu!?”
Em Bé Búp Bê
Quả Báo Thượng Lưu Chị dâu của tôi là một mỹ nữ đần độn, chỉ biết cắn môi, chu miệng và khóc lóc. Ngày mở tiệc mừng tôi thi đậu đại học, chị ta nhầm nước tẩy bồn cầu với si-rô rồi cho nó vào nước trái cây của tôi. Khiến cổ họng tôi bị bỏng nặng, không bao giờ có thể hát được nữa. Vì thế tôi bị trường nhạc danh tiếng cho thôi học, tương lai một màu tăm tối. Tôi yêu cầu chị ta bồi thường. Chị ta chắp hai ngón trỏ, cúi đầu yếu ớt nói: “Chị chỉ là quá ngốc thôi, không phân biệt được nước tẩy bồn cầu với si-rô, chứ có phải chị cố ý đâu.” Anh trai bị vẻ đẹp thanh thuần của chị ta hấp dẫn, quay sang quát tôi. “Mày đâu phải không nói được, chỉ là không hát được thôi, có gì ghê gớm! Vợ anh nhát gan, nếu mày dọa cô ấysợ, anh sẽ không tha cho mày!” Tôi mất kiểm soát cảm xúc, lao lên đánh họ. Nhưng bị anh trai đá văng xuống lầu, đầu nát tơm. Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày mở tiệc mừng đỗ đại học.