Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi Trở Thành Nữ Chính Của Cuộc Đời Mình Tôi xuyên vào sách, trở thành nữ phụ ác độc xinh đẹp lộng lẫy. Không chỉ có một gương mặt quyến rũ, mà còn sở hữu khối tài sản kếch xù hàng tỷ. Lúc nhìn nữ chính trước mặt đang khóc lóc đáng thương, tôi thản nhiên mang giày cao gót tám phân, vung tay tát thẳng một cái. “Cút.” Vị hôn phu chạy tới đòi một lời giải thích, tôi cũng chẳng nể nang, thêm một cái tát nữa. “Anh cũng cút luôn cho bà.”
Tôi Trở Thành Nữ Chính Của Cuộc Đời Mình
Anh Ấy Không Phải Nam Chính Tôi vẫn luôn nghĩ rằng nam chính có hai nhân cách. Ban ngày thì cấm dục, ban đêm thì ham muốn mãnh liệt. Cho đến khi tôi ăn sạch hắn rồi mà tiến độ công lược vẫn dừng ở mức 0, lúc đó mới nhận ra có gì đó không ổn. Hệ thống online: “Ký chủ ngốc nghếch chạy mau đi, đây là thằng em trai sinh đôi của nam chính mắc bệnh yandere đó!” Hôm sau tôi định bỏ trốn, nhưng lại gặp nam chính. Hắn cầm theo xiềng xích, từng bước tiến lại gần, ánh mắt tối sầm: “Em có biết sinh đôi có thể cảm nhận lẫn nhau không? Kích thích lắm đó bé yêu.”
Anh Ấy Không Phải Nam Chính
Chồng Câm Kết hôn với ông chồng câm ba năm, vậy mà hắn vẫn chưa thèm động vào tôi. Nhìn chiếc váy ngủ ren mỏng trên người, rồi lại nhìn bóng lưng hắn rời đi không chút do dự, tôi quyết định không nhẫn nhịn nữa, trả hắn tự do. Sáng hôm sau, khi đang chuẩn bị lấy ra tờ đơn ly hôn, bỗng nhiên trong đầu vang lên một giọng nói lạ hoắc: 【 Vợ sao còn chưa thay váy ngủ? 】 Tôi sững người, ánh mắt lập tức dừng lại trên người đàn ông đang ngồi nghiêm chỉnh ở bàn ăn đối diện. Đầu tai Cố Yến Bạch dần đỏ lên, nhưng tiếng lòng của hắn thì vẫn cứ vang dội không kiêng nể: 【 Hình như vợ đang nhìn mình? 】 【 Trời ạ, sao mà vợ đáng yêu thế này, thật muốn hôn một cái, rồi lại làm cái này cái kia với ẻm… 】 【 Nhưng mà mình có xứng với cô ấy không? Không được, chết tiệt, nhịn không nổi nữa ——】 Ngay giây tiếp theo, trong không khí bỗng vang lên âm thanh… khoá quần bị kéo xuống.
Chồng Câm
Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.
Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ
Ly Hôn Phát Tài Một vụ tai nạn xe hơi, chồng tôi và tiểu tam bị thanh sắt đâm xuyên qua người. Cảnh sát hỏi tôi: “Cứu ai trước?” Tôi vung tay dứt khoát: “Hả? Chôn cất hay hỏa táng?”
Ly Hôn Phát Tài
Thanh Điểu Ta là thứ nữ nhỏ nhất của nhà họ Lư ở Phạm Dương, suốt ngày yếu đuối than vãn, ra vẻ thanh cao. Đại tỷ nói ta không có tài học, dạy thơ ca suốt ba tháng đến mức tức giận đau đầu. Nhị tỷ mắng ta không có phong thái đoan trang, quản thúc quy củ suốt một tháng rồi khóc lóc đi cáo trạng. Tam tỷ bảo ta học võ để phòng thân, cuối cùng ta một quyền đánh đổ cây liễu lớn trong vườn. Về sau, cha bị oan khuất, nhà họ Lư bị xét nhà diệt tộc, ba tỷ tỷ đều bị hôn quân hành hạ đến chết. Ta khoác lên mình chiếc váy lụa đỏ như máu, nhờ một điệu múa mê hoặc mà được phong làm Hoàng quý phi. “Tỷ tỷ, muội sinh ra chính là tai họa, chính là để lật đổ triều đại này báo thù cho các tỷ!”
Thanh Điểu
Hoa Nở Tự Tương Phùng Tin tốt: Tôi xuyên thành mối tình khắc cốt ghi tâm của một đại lão ngồi xe lăn. Tin xấu: Nguyên chủ vì trốn hôn mà chạy ra nước ngoài. Vì giữ mạng, tôi lập tức bắt chuyến bay đêm trở về, nắm lấy tay vị hôn phu cao quý lạnh lùng kia: “Bảo bối, em ra nước ngoài là để cầu Chúa phù hộ cho anh mà!”
Hoa Nở Tự Tương Phùng
Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Kẻ Vô Dụng Kế mẫu gả ta cho một kẻ vô dụng, còn mỹ danh nói rằng: “Đại tiểu thư nhà chúng ta tính tình nóng nảy, chỉ có gả cho loại người này mới có thể chịu đựng được cái tính xấu ấy.” Nhà chồng của ta, từ cha mẹ chồng đến đệ đệ chồng, đúng thật là một lũ vô dụng. Bị người ta bắt nạt đến tận cửa, vậy mà chỉ biết lặp đi lặp lại vài câu: “Được.” “Có thể.” “Cũng được.” Chỉ có với ta, mới chịu nói thêm vài chữ: “Nương tử nói phải.” “Tẩu tẩu nói gì thì là thế ấy.” “Con dâu muốn, thì lấy.” “Ai cũng không được bắt nạt con dâu.” Kẻ lưu manh dám trêu ghẹo ta bị đánh gãy chân, kẻ có ý đồ bất chính với ta thì mất mạng. Ta quay đầu nhìn cả Triệu gia. Không thể nào là bọn họ làm, đúng không?
Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Kẻ Vô Dụng
Đại Thức Yến Công lược thất bại, phản diện cuối cùng vẫn yêu nữ xuyên không. Nữ xuyên không cướp Cố Hựuyên của ta nở nụ cười đắc ý, khinh miệt liếc nhìn ta. Ta cũng cười. Xoay người lao thẳng vào lòng nam chính. Dù sao mục tiêu công lược của ta, ngay từ đầu vốn chẳng phải là phản diện.
Đại Thức Yến
Bạn Lữ Của Sói Vương Xuyên thành một con sói dưới đáy xã hội, để không bị đói, ta quẫy đuôi lấy lòng dưới chân Lang vương. Cho đến khi kỳ sinh sản đến, Lang vương đè ta trong ổ: “Là Lang hậu, ngươi nên thực hiện nghĩa vụ sinh sản đi thôi.” Ta run rẩy dưới thân Lang vương: “Nhưng … nhưng mà… ta là sói đực mà.”
Bạn Lữ Của Sói Vương
Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù Lúc bệnh tình dần biến chuyển nguy kịch, Chu Cẩn Diệc nhất quyết không cho tôi uống thuốc. Hắn nói bộ dáng giả bệnh của tôi khiến hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm. Hắn dung túng cô em gái không có quan hệ huyết thống kia ngược đãi tôi, còn ngủ cùng cô ta. Sau khi tôi chết, Chu Cẩn Diệc vô cùng hối hận, ngày ngày thắp hương bái Phật. Rốt cuộc hắn cũng được như ý nguyện trở lại năm 23 tuổi. Trở lại ngày tháng nghèo khó nhưng may mắn được tôi coi trọng. Hắn nắm chắc thắng lợi, muốn nối lại tiền duyên với tôi. Nhưng hắn không biết rằng tôi cũng trọng sinh.
Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù
Dưới Ánh Trắng, Người Ở Lại Ta là một nha đầu nhóm lửa, chỉ vì có thân thể trong sạch mà được giao nhiệm vụ giúp đại công tử của phủ tể tướng, người được ví như trích tiên, giải độc. Sau một đêm, hắn không chê ta thô kệch, còn giữ ta lại bên người để hầu hạ. Ta minh bạch chính mình cùng hắn khác nhau một trời một vực, nhưng vẫn không nhịn được mà sinh lòng ái mộ. Dốc hết sức lực để chiếu cố hắn, đối xử với hắn thật tốt. Cho đến một ngày, nghe được thị vệ hỏi hắn, sau khi hồi kinh và thành thân cùng Liên Hoa công chúa, sẽ xử trí ta như thế nào. Hắn chỉ cười nhạt, không thèm để ý: “Một nha đầu quê mùa vụng về, Hoa Nhi nhất định sẽ không để trong lòng.” Đến ngày hồi kinh, ta một mình cõng tay nải rời đi. Hắn giục ngựa đuổi theo, lạnh giọng nói: “Theo ta đi, nếu không sau này đừng hòng đến tìm ta nữa.” Ta cười lắc đầu: “Công tử yên tâm, ta cả đời này sẽ không đi tìm người.”