Danh sách truyện đã hoàn thành
Trà Xanh Sao Phải Sợ? Tối sinh nhật của tôi, bạn trai nói hắn có việc phải tăng ca. Nhưng ngay lúc đó, cô bạn thanh mai trúc mã của hắn vừa đăng một bức ảnh selfie lên vòng bạn bè, khoác tay hắn một cách thân mật, kèm theo dòng trạng thái: “Dù là lúc nào, anh trai cũng sẽ bỏ hết mọi thứ để đến tìm em, yêu quá cơ hihi.” Tôi thấy mắt nóng lên, không kìm được mà để lại bình luận dưới bài đăng: “Mày hi hi cái đầu moẹ mày ấy?”
Trà Xanh Sao Phải Sợ?
Huyền Sư Thẩm Tuế: Phòng Quan Tài Trong một buổi livestream, tôi kết nối với chú Vương, đồng nghiệp cũ ở nhà xác bệnh viện. Chú nói rằng nhà hàng xóm lúc nào cũng ồn ào, nhưng người xung quanh lại khẳng định rằng chẳng có ai ở đó cả. Tôi nhận lời mời đến xem thử, định bụng điều tra ngọn ngành. Nhưng khi đến nơi, tôi mới phát hiện ra rằng trong cả tầng lầu gồm năm hộ gia đình, chỉ có mỗi nhà chú Vương là người sống. Còn lại, tất cả đều là… phòng quan tài!
Huyền Sư Thẩm Tuế: Phòng Quan Tài
Tường Đóng Kín Ta là một quả phụ thủ tiết. Tông tộc đã dùng gạch đá phong kín cửa sổ cùng cửa ra vào của ta, chỉ để lại một khe nhỏ để đưa cơm nước.Bọn họ muốn ta cô độc mà chết ở nơi này, sau đó dựng lên một tấm bia tiết hạnh.Nhưng ta không cam lòng.Ta muốn sống.
Tường Đóng Kín
Quán Lẩu Âm Dương Mẹ tôi mở một quán lẩu Âm Dương. Nghe đồn rằng đàn ông ăn vào thì cường tráng như hổ, phụ nữ ăn vào thì mềm mại như nước. Chuyện này cũng không hẳn là nói quá. Từ ngày quán khai trương, nam nữ quanh mấy con phố gần đó như phát điên, ngày nào cũng xếp hàng dài chờ ăn. Nhờ vậy mà gia đình tôi phất lên nhanh chóng, từ một căn nhà tập thể chật chội chuyển sang biệt thự khang trang. Thế nhưng, khi tôi ngỏ ý muốn tiếp quản quán lẩu, sắc mặt mẹ liền thay đổi hẳn.
Quán Lẩu Âm Dương
Tráo Con Biểu muội của phu quân đã thừa lúc ta hôn mê sau sinh muốn tráo đổi nữ nhi của ta. Ta lại thừa lúc nàng ta đắc ý ngủ say đổi trở lại. Nàng ta ngày ngày hành hạ chính nữ nhi mình, dồn hết tình thương cho nữ nhi của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, thật là một bi kịch nhân gian. Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Tráo Con
Yêu Em Vô Điều Kiện Về cơ bản thì là: [Chiều người yêu vô điều kiện công x Ngốc nghếch vô tâm vô tri thụ] Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh. Còn tôi thì khác. Tôi chẳng là cái gì cả! Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói. Bà ấy quá nông cạn rồi. Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn! Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng. Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng. Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối. Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!
Yêu Em Vô Điều Kiện
Ánh Trăng Sáng Của Phong Dương Anh trai của bạn thân tôi là một bác sĩ lạnh lùng, điển trai, mỗi lần gặp anh ấy tôi đều tim đập chân run. Cho đến một ngày, trong lúc ngồi ăn xiên nướng ở quán vỉa hè, tôi bị mất máu đến mức bất tỉnh, phải cấp tốc đưa vào bệnh viện. Kết quả… chính anh ấy là người thực hiện phẫu thuật trĩ cho tôi…
Ánh Trăng Sáng Của Phong Dương
Kiêu Ngạo Hạ Thời Nghiễn không yêu tôi, nhưng lại rất nuông chiều tôi. Vì vậy, tôi trở thành con chim hoàng yến kiêu ngạo nhất trong giới hào môn mà ai ai cũng e ngại. Cho đến khi mối tình đầu, bạch nguyệt quang của anh trở về nước. Chỉ trong một đêm, tôi trở thành chuột chạy qua đường. Tối hôm đó, trước khi rời đi với hành lý đã đóng gói, lẽ ra Hạ Thời Nghiễn nên xuất hiện trong lễ đính hôn cùng với bạch nguyệt quang kia, vậy mà anh lại có mặt ở nhà. Túi hàng hiệu tôi vừa nhét vào túi đựng đồ rơi vương vãi khắp sàn. Anh nhướng mày, giọng điệu nguy hiểm: “Không rơi lấy nổi một giọt nước mắt sao? Nuôi em bao lâu nay đúng là phí công, đồ vô tâm.”
Kiêu Ngạo
Bảo Vệ Mẹ Tôi Ba tôi giấu kín đứa con riêng suốt tám năm, cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ thề sẽ đoạn tuyệt với ông ta, thậm chí sẵn sàng ra đi tay trắng. Lần này, tôi đã ngăn mẹ lại, bởi vì tôi đã trọng sinh. Ba tôi mắc bệnh nan y, sắp chết rồi, chỉ cần ông ta qua đời, tất cả tài sản đứng tên ông ta đều thuộc về tôi và mẹ.
Bảo Vệ Mẹ Tôi
Lựa Chọn Của Thiếu Gia Giả [Văn máo choá, không logic, kết mở 3v1.] Tôi là thiếu gia giả nhà hào môn, để không bị đuổi ra khỏi nhà, tôi ngủ với thiếu gia thật. Chủ yếu là tự xử lý nội bộ, giành không lại thì gia nhập. Ngày thân thế bị vạch trần, hắn ta quỳ trước mặt bố mẹ, vẻ mặt kiên quyết: “Nếu hai người không chấp nhận em ấy làm con dâu, thì cũng đừng nhận con là con trai!” Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện đã thành công như mong muốn thì anh trai ruột của thiếu gia thật lại đạp cho hắn ta một phát lăn quay: “Thằng chó, mày dám giành người với anh à!” Người bạn thanh mai trúc mã vốn nhìn tôi không vừa mắt từ nhỏ lập tức vác tôi lên chạy: “Đừng có mơ! Thu Thu là của tôi!” Đù mé! Không cẩn thận một chút mà đâm thẳng vào cái động gay rồi!
Lựa Chọn Của Thiếu Gia Giả
Nhặt Tiền Phải Cẩn Thận Hôm đó, sau khi tăng ca, tôi nhặt được 100 đồng trên con đường nhỏ cạnh khu chung cư. Nếu là mười năm trước, số tiền này đủ để tôi rủ bạn bè đi nhậu một chầu ra trò, nhưng đáng tiếc, với lạm phát ngày nay, 100 chỉ đủ trả tiền taxi vừa đi. Giờ đây, tiền mặt không còn phổ biến nữa, nhưng tờ tiền đỏ rực với ánh sáng lấp lánh ấy vẫn khơi gợi lòng tham nguyên thủy trong tôi. Tôi cẩn thận dùng chân đạp lên tờ tiền, cảnh giác nhìn xung quanh, đợi vài người đi ngang qua rồi nhanh chóng cúi xuống, nhặt tờ tiền nhét vào túi. Động tác thuần thục, mượt mà. Tuy nhiên, cảm giác tờ tiền có gì đó sai sai, dường như nó nặng hơn bình thường. Là một cái túi thơm…
Nhặt Tiền Phải Cẩn Thận
Quả Báo Tôi đã bán cơm hộp ở công trường suốt năm năm. Một phần cơm hộp có hai món mặn, hai món rau, tám tệ, chưa bao giờ tăng giá. Hôm đó, quản đốc đứng trước quầy của tôi chất vấn: “Cô bán một suất cơm hộp lời bao nhiêu từ bọn tôi? Quán bên cạnh chỉ bán có năm tệ một phần!” Tôi kiên nhẫn giải thích: “Thịt heo mười bảy tệ một cân, thịt đùi gà tám tệ một cân, thịt bò bốn mươi một tệ một cân. Một phần cơm hộp tôi còn chẳng lời nổi một tệ.” Nhưng công nhân vẫn cho rằng tôi nói dối, họ đập phá quầy hàng của tôi, bắt tôi mang cơm hộp về quê. Họ đâu biết rằng quán bán năm tệ một suất kia là quán của một người nổi tiếng trên mạng, cô ta đi khắp cả nước, mỗi nơi chỉ ở lại một tháng rồi đi. Khi sự thật phơi bày, họ quay lại cầu xin tôi bán cơm như trước. Nhưng tôi không còn là kẻ dễ bị lợi dụng nữa, mặc họ quỳ lạy, tôi vẫn dứt khoát từ chối. Không cam tâm, họ lao vào con đường tàn độc hơn bắt cóc và c/ư/ỡ/n/g h/i/ế/p con gái tôi, chỉ để trả thù.