Danh sách truyện đã hoàn thành
Món Quà Định Mệnh Ngày thi đại học, chiếc kẹp tóc trên đầu tôi đột nhiên nhấp nháy hai lần. Tôi bị coi là gian lận, nguồn tín hiệu được giấu trong chiếc kẹp tóc. Tôi không vào được đại học, thậm chí cao đẳng cũng không. Mà chiếc kẹp tóc đó là do thần tượng tôi thầm thương trộm nhớ ba năm tặng. Cậu ta vào trường y tốt nhất, còn tôi bưng bê đĩa suốt bốn năm.
Món Quà Định Mệnh
Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau Ta cùng bạn thân cùng nhau xuyên không. Nàng xuyên thành Thái tử. Còn ta… cũng không khác là bao, ta xuyên thành… thái giám. Nàng vung tay hào sảng, nói sau này sẽ cùng ta hưởng vinh hoa phú quý. Ta thì chẳng ham vinh hoa, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta muốn đến Dạng Cực Điện làm việc.” Bạn thân lập tức đồng ý. Ba ngày sau, ta bị thống lĩnh cấm quân mặt đỏ tía tai xách cổ áo lôi đến trước mặt bạn thân. Nàng đen mặt chất vấn ta: “Ngươi không nói cho ta biết Dạng Cực Điện là phòng tắm lớn trong cung à?!”
Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau
Hào Quang Tôi nhặt được một anh bạn trai bị điếc. Lừa anh ta rằng tôi làm ba công việc một ngày để kiếm tiền chữa trị cho anh ta. Thực tế, tôi chỉ lang thang bên ngoài cả ngày rồi về nhà. Dù sao thì tôi cũng chỉ mê vẻ ngoài của anh ta, không cần phải thật sự chịu khổ. Lúc đến câu lạc bộ, tôi bất ngờ nhìn thấy anh ta ngồi trong phòng bao. Chú cún đáng thương ngày nào bỗng chốc hóa thành cậu ấm giới nhà giàu. Có người bên cạnh hỏi anh ta định diễn trò này đến bao giờ. Anh ta cười nhạt, hờ hững đáp: “Đợi Mạn Mạn về nước, cô ta tự nhiên sẽ biến mất.” “Cùng lắm thì cho cô ta mấy triệu xem như bồi thường.” Đến lúc đó tôi mới biết, hóa ra tôi chỉ là người thay thế cho bạch nguyệt quang trong lòng anh ta. Tôi đau đớn muốn rời đi. Nhưng vừa xoay người, người anh trai còn đẹp trai hơn của anh ta lạnh lùng cười một tiếng: “Giả vờ gì chứ? Khóe miệng cô sắp kéo tới tận mang tai rồi kìa.”
Hào Quang
Yêu Thầm Thầy Châu Tôi kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học. Nửa tháng sau khi kết hôn, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi hối hận rồi. Cắn răng đề nghị ly hôn: “Tôi cảm thấy… chúng ta không hợp…” Anh ta lại lạnh mặt, ép tôi xuống dưới thân, giọng khàn khàn: “Chưa thử mà đã biết không hợp sao?”
Yêu Thầm Thầy Châu
Lừa Yêu Cậu bạn trai nhỏ không ai yêu của tôi với anh trai cậu ta đã bị bắt cóc cùng lúc. Cả gia đình đều chọn cứu anh trai cậu ta. Không muốn cứu cậu ta. Nhưng tôi muốn. Tôi đã bán ngôi nhà tổ mà bà ngoại để lại cho tôi, đi làm đồ chơi dùng một lần cho cô tiểu thư nhà giàu nọ. Cuối cùng tôi đã góp đủ 500.000 để đi chuộc cậu ta về. “Đừng sợ, có chị ở đây mà.” Tôi vẫn nhớ, bạn trai nhỏ thích gọi tôi là chị. Nếu không phải sau đó tôi phát hiện ra vụ bắt cóc này chẳng qua chỉ là một trò chơi mà cậu ta chơi trong giới thượng lưu lúc cậu ta nhàm chán. Khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi bị cậu ta phóng to trong nhóm chat: 【Trông có giống chúa hề không?】 【Nhìn bà chị già đó thấy ngại dùm thiệt chứ, tôi thậm chí chả muốn diễn tiếp nữa.】
Lừa Yêu
Yêu Sau Khi Kết Hôn Tôi kết hôn chớp nhoáng với nam thần lạnh lùng năm đó. Đêm tân hôn, tôi vòng tay ôm lấy eo anh ta, anh ta nói anh ta mệt rồi. Ngày thứ hai, tôi thay một bộ nội y mát mẻ, anh ta bảo tôi ngủ sớm đi. Tôi không nhịn được nữa, chuẩn bị ra tay, vậy mà anh ta lại tự nhốt mình trong phòng ngủ phụ, nhắc nhở tôi: “Thẩm Từ, em bình tĩnh chút, dưa hái ép không ngọt.” Tôi không thể bình tĩnh nổi: “Tôi không quan tâm ngọt hay không, chỉ cần giải khát là được!” Ngày thứ ba, anh ta chạy mất. Sau đó, tôi tức giận ném cho anh ta một tờ đơn ly hôn, anh ta lại trực tiếp vác tôi lên vai, ném lên giường. Tôi run rẩy nhắc nhở: “Lục Cảnh Châu, dưa hái ép không ngọt…” Anh ta khẽ cười: “Ngọt hay không, phải thử mới biết.”
Yêu Sau Khi Kết Hôn
Tiệm Cầm Đồ Thu Thập Tà Vật Ban ngày, hắn chỉ là một nhân viên nhỏ bé trong tiệm cầm đồ, nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn lại là một Tiểu Minh Vương nắm giữ Mười Hai Âm Hành. Vì báo thù cho cha mẹ, vì chứng minh bản thân, vì người hắn yêu, mà dốc hết tất cả để thăm dò, để chống lại, để chiến đấu… Bị một sợi tơ đỏ quỷ dị chi phối sinh tử, bị một bàn tay vô hình thao túng cả cuộc đời… Độ dài: 140 chương.
Tiệm Cầm Đồ Thu Thập Tà Vật
Chàng Trúc Mã Của Tôi [Trúc mã size gap cực đại x Thanh mai nhỏ xinh yếu ớt] Tôi nắm chặt tay thanh mai trúc mã của mình, đầy tâm sự: “Tôi muốn tỏ tình với Sầm Duật, cậu thấy tôi nên làm thế nào?” Thanh mai trúc mã của tôi – Sầm Duật – chỉ vào mình: “Cậu hỏi tôi á?” Hắn “chậc” một tiếng, mặt đỏ lên: “Tôi khuyên cậu nói thẳng luôn đi.”
Chàng Trúc Mã Của Tôi
Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh Sau khi bỏ thuốc Chu Khí Dã, bỗng nhiên tôi lại thức tỉnh cốt truyện của nữ phụ ác độc. Thì ra, Chu Khí Dã là nam phụ si tình trong một cuốn sách tổng tài. Sau khi bị tôi bỏ thuốc, hắn buộc phải từ bỏ nữ chính. Từ đó trở đi, hắn hận tôi thấu xương, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay đẩy tôi vào ngục. Cốt truyện đột ngột xuất hiện trong đầu khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vừa chạm vào thắt lưng hắn như bị bỏng, tôi vội vã lăn xuống giường mà bỏ chạy. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị người đàn ông phía sau ôm chặt vào lòng. Đôi mắt Chu Khí Dã vương sắc đỏ, y phục xộc xệch, trên gương mặt lạnh lùng mang chút bất cần khi xưa giờ lại ngập tràn dục vọng chưa được thỏa mãn. “Hửm? Sao không tiếp tục nữa?”
Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh
Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.
Mưu Kiều Kế
Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.
Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia
Tình Mưu Đã Lâu Tôi mất trí nhớ. Bệnh viện tra thông tin lưu trữ rồi gọi cho người thân. Người đó ăn mặc chỉnh tề, khí chất ngời ngời, đẹp trai hút hồn. Hắc. Chẳng phải đây chính là chồng tôi sao?