Danh sách truyện đã hoàn thành
Khi tôi còn nhỏ, trong làng có một người đàn ông què chân. Con trai hắn ch/ết. Trong sân nhà hắn treo đầy thịt hun khói. Người trong làng đều nói đứa bé là do hắn g/iết.
Thịt trắng trong quan tài
Sau khi chết mười năm, cuối cùng tôi cũng bốc trúng số được đi đầu thai. Nhưng quỷ sai lại chặn đơn xin của tôi lại: “Ở dương gian có một người tên Thẩm Lương Châu vẫn còn chấp niệm với cô.” Mười năm rồi, cơn gió hận tôi vẫn thổi tới tận địa phủ. Tôi theo đuổi Thẩm Lương Châu bao lâu, anh ta liền chán ghét tôi bấy lâu. Ngày tốt nghiệp hôm đó, trong cơn bốc đồng, tôi cưỡng ép anh ta. Nghe nói sau đó anh ta đi khắp nơi truy sát tôi. Nhưng tôi đã chết mười năm rồi, anh ta vẫn chưa hết giận sao? Vì muốn được giải thoát, tôi đành phải vào trong giấc mơ của anh ta để xin lỗi. Kết quả vừa nhìn thấy tôi, anh ta liền ôm chặt lấy tôi rồi hôn tới: “Vợ à, cuối cùng em cũng tới rồi.” Không phải chứ? Vợ? Là tôi sao???
Ninh Nguyệt Chi Châu
Tám năm đi dạy vùng cao, cuối cùng tôi cũng rời khỏi núi. Cả làng tiễn tôi. Lũ trẻ khóc nức nở, nhét vào tay tôi một chuỗi vòng hạt. Mang theo phần tình nghĩa nặng trĩu ấy, tôi đứng ở sân bay, chuẩn bị ôm lấy cuộc sống mới. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi bị năm cảnh sát áp giải thẳng vào phòng thẩm vấn. Họ ném mạnh một tập hồ sơ trước mặt tôi, giọng lạnh lẽo: “Ngôi làng cô nói tới – thôn Hướng Dương đã được đăng ký là làng hoang không người ở từ hai mươi năm trước.” Tôi chỉ vào chuỗi hạt trên cổ tay, hơi ấm dường như vẫn chưa tan: “Không thể nào! Hôm qua tôi vừa rời khỏi làng!”
Cô Giáo Bình Thường Hay Đồng Phạm Của Quỷ?
Tôi theo đuổi thiếu gia hào môn Lương Thừa thất bại, hệ thống trừng phạt tôi uống Vong Tình Thủy. Đồng thời xóa sạch toàn bộ ký ức của tôi liên quan đến anh. Gặp lại lần nữa, Lương Thừa cười tản mạn: “Lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo nhiều.” Tôi chỉ thấy khó hiểu: “Chúng ta không phải là bạn học cùng lớp sao?” “Ơ, nam sinh đứng bên cạnh cậu là ai vậy?” “Đẹp trai quá, sao trước giờ chưa từng thấy.” Lương Thừa lập tức sững người, lông mi khẽ run: “Cậu không nhớ cậu ta?” “Cậu ta cũng là học sinh trường chúng ta, từ nhỏ đã ở nhà bên cạnh nhà cậu.” “Cái gọi là thanh mai trúc mã.” Tôi nghi hoặc nhíu mày, lắc đầu. Mà thiếu niên lạnh lùng được gọi là thanh mai trúc mã đứng bên cạnh, vành mắt lại bỗng nhiên đỏ lên.
Thanh Mai Trúc Mã Đương Nhiên Hơn Hẳn Người Từ Trên Trời Rơi Xuống
Sau khi anh trai tôi ch/ết, mẹ tôi dùng bàn chải chà chị dâu từ trong ra ngoài một lượt. Sau đó đem chị dâu giao cho một đám lão lưu manh trong làng chơi bời. Chị dâu không chịu nổi, sau khi trở về liền mặc bộ hỉ phục ngày xuất giá rồi treo cổ tự t/ử. Âm Dương tiên sinh nói chị dâu tôi là hồng bạch xung sát, hung dữ vô cùng. Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đến để bắt quỷ trừ tà. Nhưng không ngờ, lúc tôi vừa quay người đi, ông ta khẽ nói với tôi: “Bạch Vô Thường, lâu rồi không gặp.”
Bạch Vô Thường, lâu rồi không gặp
Vì món lẩu cay xiên que ngon quá mức, tôi đã báo cảnh sát, triệt luôn một quán đen. Sau đó vì dầu lẩu có vị khé khé lạ, tôi lại tố giác một ổ làm dầu cống. Rồi một ngày, tôi lại xuất hiện ở đồn cảnh sát. Mấy anh cảnh sát đều bật cười: “Cô gái nhỏ, lần này lại định tố quán nào đây?” Tôi đáp: “Lần này không phải quán. Lần này tôi tố cáo bạn trai tôi.” Cảnh sát: “Cô dựa vào đâu mà nghi ngờ cậu ta? Có chứng cứ gì không?” Tôi nói: “Bởi vì… tôi không xứng với anh ấy.”
Nhân viên lưu trữ có "mũi chó nghiệp vụ".
Đêm cha dượng lén mò vào phòng tôi, mẹ tôi đứng ngoài cửa canh chừng. Chị kế vốn luôn như nước với lửa với tôi lại đẩy mẹ tôi ra, đánh ngất chính cha ruột của mình, rồi từng bước cõng tôi rời khỏi ngôi nhà đó. Không ngờ mười năm sau, khi tôi gặp lại chị, lại là trong phòng bệnh phụ khoa. Còn mẹ tôi thì đang xem chị như món hàng, mặc cả giá với người khác.
Cha dượng lén mò vào phòng tôi
Sau khi mắc chứng đói khát da thịt, tôi đã cưỡng ép yêu trúc mã của mình. Ra lệnh cho anh mỗi ngày phải hôn hôn ôm ôm với tôi nửa tiếng. Mỗi lần vừa hết giờ, Tạ Hành luôn quay người bỏ đi ngay, còn phải tắm rất lâu. Tôi không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh, đang định đề nghị kết thúc thì trước mắt bỗng xuất hiện mấy hàng bình luận. 【Nhà ai cưỡng ép yêu mà chỉ hôn hôn ôm ôm vậy, ai vậy!!】 【Chịu luôn, Tạ Hành sắp nổ tung rồi, con gái cưng còn đứng đây mác ca ba ca.】 【Bé gái tưởng Tạ Hành ghét mình nên mới chạy, thật ra là nhịn đến hết cách rồi ha (cười khổ.jpg)】 【Cứu mạng ai quản cái quần của Tạ Hành đi… bé gái à em vào xem thử đi…】
Trúc Mã Khẩu Thị Tâm Phi
Chu Văn Giác đột nhiên muốn ly hôn với tôi. Lý do của anh ấy là: “Tôi cảm thấy giữa chúng ta không còn tình yêu nữa.” Tôi rất kinh ngạc: “Giữa chúng ta từng có tình yêu sao?” Anh ấy nổi giận: “Em không yêu tôi mà ngày nào cũng ngủ với tôi sao?” Tôi cảm thấy rất áy náy, bắt đầu ngủ riêng phòng với anh. Kết quả nửa đêm bị tiếng động anh thử cạy khóa làm tôi tỉnh giấc. Tôi mở cửa ra, anh đỏ mắt hỏi tôi: “Bây giờ ngay cả thân thể của tôi em cũng chán rồi sao?”
Chủ Đề Của Tình Yêu
Tôi Là Chỗ Dựa Cho Con Gái Con gái lần đầu đến nhà bạn trai, được tặng một vạn tệ làm quà ra mắt. Nó hí hửng khoe với tôi: “Mẹ ơi, mẹ thấy chưa, con nói đúng mà, nhà ảnh coi trọng con lắm!” Tôi chỉ cười: “Coi trọng con á? Thế sao không chuẩn bị tiền mặt mà chuyển khoản? Tại sao bạn trai con không đứng ra giúp thu tiền? Tin mẹ đi, giờ con ấn xác nhận nhận tiền xem, bạn trai con sẽ gọi ngay lập tức.” Con bé không tin, ấn xác nhận nhận tiền. Quả nhiên, điện thoại rung lên, đúng là bạn trai nó gọi tới.
Tôi Là Chỗ Dựa Cho Con Gái
Nhà tôi có một cách nói, gọi là “đè đầu giường”. Một cặp vợ chồng, nếu đứa con đầu lòng là con gái, sau đó sinh liền mấy đứa con trai, thì chứng tỏ cô con gái đó “rước em trai”. Cô bé đó ngủ trên giường nhà ai, nhà đó sẽ sinh liên tiếp con trai quý tử. Vì một quả trứng gà, tôi đã bị lừa đi đè đầu giường cho người ta.
Hoa hướng dương xanh trong vườn
Ngày tận thế vừa mới bắt đầu, Chu Dư Hoài đã biến thành zombie. Còn tôi thì thức tỉnh dị năng hệ lôi điện, đang đứng phóng điện khắp người anh. Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một loạt bình luận bay. 【Nữ phụ độc ác này dám điện nam chính? Cô ta tưởng đó là zombie bình thường sao? Đó là Vua Zombie tương lai đấy!】 【Nếu không phải vì cứu cô ta thì nam chính cũng chẳng bị zombie cắn. Chờ nữ phụ vứt bỏ nam chính đi, nữ chính sẽ nhặt được anh ta.】 【Nữ chính tự tay nuôi dưỡng nên một Vua Zombie, còn nữ phụ vì vứt bỏ nam chính nên cuối cùng bị zombie cắn chết, lúc đó nam chính còn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.】 Tôi sợ quá, tay run lên một cái. Chu Dư Hoài bò dậy, cả người bị điện cháy xém, nhìn tôi. Tiếng lòng của anh vang lên trong đầu tôi: 【Sao Kha Kha không gãi ngứa cho mình nữa?】