Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Tôi Là Chỗ Dựa Cho Con Gái

Tôi Là Chỗ Dựa Cho Con Gái Con gái lần đầu đến nhà bạn trai, được tặng một vạn tệ làm quà ra mắt. Nó hí hửng khoe với tôi: “Mẹ ơi, mẹ thấy chưa, con nói đúng mà, nhà ảnh coi trọng con lắm!” Tôi chỉ cười: “Coi trọng con á? Thế sao không chuẩn bị tiền mặt mà chuyển khoản? Tại sao bạn trai con không đứng ra giúp thu tiền? Tin mẹ đi, giờ con ấn xác nhận nhận tiền xem, bạn trai con sẽ gọi ngay lập tức.” Con bé không tin, ấn xác nhận nhận tiền. Quả nhiên, điện thoại rung lên, đúng là bạn trai nó gọi tới.

Tôi Là Chỗ Dựa Cho Con Gái

3 chương
Hiện đại
Hoa hướng dương xanh trong vườn

Nhà tôi có một cách nói, gọi là “đè đầu giường”. Một cặp vợ chồng, nếu đứa con đầu lòng là con gái, sau đó sinh liền mấy đứa con trai, thì chứng tỏ cô con gái đó “rước em trai”. Cô bé đó ngủ trên giường nhà ai, nhà đó sẽ sinh liên tiếp con trai quý tử. Vì một quả trứng gà, tôi đã bị lừa đi đè đầu giường cho người ta.

Cứu Mạng! Chồng Zombie Của Tôi Là Một Diễn Sâu

Ngày tận thế vừa mới bắt đầu, Chu Dư Hoài đã biến thành zombie. Còn tôi thì thức tỉnh dị năng hệ lôi điện, đang đứng phóng điện khắp người anh. Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một loạt bình luận bay. 【Nữ phụ độc ác này dám điện nam chính? Cô ta tưởng đó là zombie bình thường sao? Đó là Vua Zombie tương lai đấy!】 【Nếu không phải vì cứu cô ta thì nam chính cũng chẳng bị zombie cắn. Chờ nữ phụ vứt bỏ nam chính đi, nữ chính sẽ nhặt được anh ta.】 【Nữ chính tự tay nuôi dưỡng nên một Vua Zombie, còn nữ phụ vì vứt bỏ nam chính nên cuối cùng bị zombie cắn chết, lúc đó nam chính còn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.】 Tôi sợ quá, tay run lên một cái. Chu Dư Hoài bò dậy, cả người bị điện cháy xém, nhìn tôi. Tiếng lòng của anh vang lên trong đầu tôi: 【Sao Kha Kha không gãi ngứa cho mình nữa?】

Cô Ấy Là Ánh Trăng Của Tôi

Tôi được gia đình nuông chiều hư hỏng, từ trước đến nay chưa từng coi vị hôn phu của mình ra gì. Anh chỉ cần nói chuyện với tôi hơi hung một chút tôi liền khóc, anh không báo cáo đúng giờ với tôi tôi cũng khóc, anh làm chuyện đó quá dữ tôi vẫn khóc. Cho đến một ngày nọ, tôi nhìn thấy từng dòng từng dòng bình luận trôi nổi. 【Nam chính chẳng phải thích kiểu tiểu bạch hoa kiên cường sao, ghét nhất là loại tiểu thư làm trời làm đất, sao có thể chịu đựng nữ phụ lâu như vậy chứ?】 【Chết tiệt, tôi thật sự không ưa nổi nữ phụ, đến bao giờ nam chính mới vì nữ chính mà làm cho nhà nữ phụ phá sản đây!】 【Tôi thật sự rất muốn xem tiểu thư làm màu kia biến thành ăn mày nha~ ha ha ha.】 Phá sản? Làm ăn mày? Không được không được. Dọa tôi từ đó không dám động một chút là khóc lóc gây chuyện với anh nữa, còn chủ động giữ khoảng cách với anh. Nhưng anh lại bắt đầu đa nghi, lúc nào cũng cảm thấy bên ngoài có chó hoang muốn quyến rũ tôi. Thỉnh thoảng còn pua tôi: “Những tên đàn ông hoang bên ngoài chỉ ham tiền của em, ham em xinh đẹp.” “Chỉ có tôi, người cũng chỉ cho em ngủ, tiền kiếm được cũng chỉ cho em tiêu.”

Cô Ấy Là Ánh Trăng Của Tôi

4 chương
Hiện đại
Lời Tỏ Tình Của Hoa Hồng

Thái tử gia Kinh vòng Hứa Châu Diễn, nổi tiếng là một kẻ đào hoa. Người ta đoán rằng việc anh ta hẹn hò với tôi, có lẽ cũng chỉ là chơi cho vui. Có tiền, có nhan sắc, còn có… cơ bụng. Không sao cả, dù sao tôi cũng không thiệt, ngược lại còn thêm vài phần hứng thú. Thời cơ đến, sau khi tôi đề nghị chia tay, anh chạy vào căn hộ của tôi, vòng tay ôm chặt lấy tôi, trong mắt phủ một tầng sương nước, kéo tay tôi dò dẫm: “Cho em sờ… không được chia tay.” ??

Lời Tỏ Tình Của Hoa Hồng

3 chương
Hiện đại
Phu Quân Bại Trận, Ta Tại Kinh Thành Nghịch Thiên Cải Mệnh

Bảy tuổi sờ bàn tính, hạt châu vừa vang lên, ta đã biết số đúng hay sai. Mười bốn tuổi quản một cửa tiệm của hồi môn mẹ để lại. Ba năm sau, lợi nhuận tăng gấp đôi. Cha vỗ vào quyển sổ thu chi của ta, thở dài với các tộc lão: “Đáng tiếc lại là thân con gái.” “Thông minh quá thì dễ tổn phúc, tính toán quá giỏi, e là mệnh bạc.” Ta còn nhớ lúc ông nói câu ấy, ngoài cửa sổ, kế mẫu đang dỗ đệ đệ ăn quýt mật mới tiến cống. Hương quýt ngọt ngào bay vào phòng. Ta khép sổ sách lại, khẽ cười. Phúc mỏng hay dày, phải tính mới biết. Vì vậy, khi cha quyết định gả ta cho Hoắc Hành — người vừa thua trận ở Tây Bắc, bị tước tước vị, lăn về kinh thành chờ thiên hạ giẫm xuống bùn — ta gẩy bàn tính suốt một đêm. Trời vừa sáng, ta đã cho câu trả lời: “Gả.”

Bảy tuổi ta đã chạm vào bàn tính

Bảy tuổi ta đã chạm vào bàn tính, hạt châu vừa vang lên một tiếng, ta liền biết con số đó đúng hay sai. Mười bốn tuổi ta quản lý cửa tiệm của hồi môn do mẹ để lại. Ba năm sau, lợi nhuận tăng lên gấp đôi. Cha vỗ lên quyển sổ thu chi của ta rồi thở dài trước mặt các tộc lão. “Đáng tiếc lại là thân con gái.” “Người quá thông minh thường dễ tổn phúc, tính toán quá giỏi, e rằng mệnh bạc.” Ta vẫn nhớ khi ông nói câu ấy. Bên ngoài cửa sổ, kế mẫu đang dỗ đệ đệ ăn những quả quýt mật vừa được tiến cống. Hương quýt ngọt lịm theo gió bay vào phòng. Ta khép sổ sách lại rồi khẽ mỉm cười. Phúc dày hay mỏng, phải tính toán mới rõ. Vì thế khi cha quyết định gả ta cho Hoắc Hành, người vừa thua trận ở Tây Bắc, bị tước tước vị, lặng lẽ quay về kinh thành chờ thiên hạ giẫm xuống bùn. Ta gẩy bàn tính suốt cả một đêm. Đến khi trời vừa sáng, ta đã đưa ra câu trả lời. “Gả.”

Bà nội 70 tuổi quyết định tái giá với Thái tử gia

Ngày cháu gái tôi đi liên hôn, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng giữa không trung: 【Công cụ nữ phụ cuối cùng cũng online rồi. Thái tử gia Bắc Kinh sắp giao con gái của mình và bạch nguyệt quang – chị dâu – cho nữ phụ nuôi đó~】 【Để bạch nguyệt quang không buồn, thái tử gia còn chẳng thèm lộ mặt, chỉ cho luật sư mang hợp đồng tiền hôn nhân đến. Đợi nữ phụ nuôi lớn con gái, lại chuyển hết cổ phần trong tay cho con bé xong, nữ phụ và anh trai sẽ chết chung trong một vụ tai nạn xe.】 【Đến lúc đó bạch nguyệt quang có thể thuận lợi gả cho thái tử gia, cả nhà đoàn viên hạnh phúc~】 【Dù nữ phụ có hơi đáng thương, nhưng cũng hết cách. Cốt truyện đã định, hai nhà bắt buộc phải liên hôn. Nhà họ Tống chỉ có mỗi nữ phụ là con gái độc nhất, không gả cũng phải gả!】 Tay tôi đang tháo hàm răng giả bỗng khựng lại. Nếu liên hôn giữa hai nhà là chuyện bắt buộc… Vậy thì tôi – bà lão góa chồng nhà họ Tống đã ba năm – tái giá với thái tử gia, cũng không quá đáng đâu nhỉ?

Em Đến Để Tranh Gia Sản, Ai Ngờ Được Cưng Như Cưng Trứng!

Tôi là con của tiểu tam. Năm tôi mười bảy tuổi, bố ruột tôi chết. Trong tang lễ, mặc nguyên bộ đồng phục học sinh, tôi đứng trước một căn phòng đầy những ông trùm tài chính, nhà khoa học trẻ kiệt xuất và một ảnh hậu nổi tiếng… run lẩy bẩy nói: “Em… em đến để… tranh gia sản…” Lời còn chưa dứt, mấy người con chính thất đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Tôi sợ đến phát khóc. “Kh… không cho cũng được…” Ảnh hậu mắt sáng rực: “Em gái à? Em gái mềm mềm thế này sao?” Nhà khoa học đã bày sẵn giấy bút: “Lớp 12 rồi à? Lại đây giải thử bài vi tích phân xem trình độ thế nào.” Ông trùm tài chính rút ra một tấm thẻ đen: “Ông già để lại chút tiền đó có gì đáng nhớ. Gọi một tiếng anh trai, anh cho em gấp mười.”

Yêu Nhầm Qua Mạng, Nhưng Gả Đúng Người

Năm thứ ba yêu qua mạng. Hạ Tầm chê tôi dính người, nên ném tôi cho bạn cùng phòng của cậu ấy. Vì thế, tin nhắn của tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy trả lời. Quà sinh nhật của tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy chọn. Tôi hoàn toàn không hay biết, vẫn mong chờ cuộc gặp theo lời hẹn ba năm. Sau đó, bạn trai gặp ngoài đời cao lớn lại đẹp trai, thích nắm tay còn biết ngại. Tôi nhìn đi nhìn lại, hài lòng đến không chịu nổi. Chỉ là anh ấy không thích nói chuyện, đề phòng mấy nam sinh bên cạnh tôi y như phòng trộm. Tôi cười anh ấy chuyện bé xé ra to, tôi đâu phải bánh bao thơm gì. Cho đến hôm đó, một thiếu niên ngông nghênh chặn trước mặt chúng tôi. Ánh mắt cậu ta u ám, nhìn chằm chằm người bên cạnh tôi. “Tần Độ, bạn gái của cậu từ đâu ra vậy?”

Nằm yên mặc kệ đời, cả đời không lo

Trước khi về nhà nghỉ hè, tôi tự gieo cho mình một quẻ. Quẻ tượng chỉ ra: nằm yên mặc kệ đời, cả đời không lo. Được thôi, đúng ý tôi! Tuy vì bát tự đặc biệt nên tôi bị gửi nuôi ở đạo quán nhiều năm. Nhưng tôi thấy cũng không sao. Dù sao thì bao nhiêu năm nay số tiền nhang khói họ cúng vào đạo quán nhiều đến mức sư phụ cũng cảm thấy cầm mà nóng tay. Ai ngờ vừa mới về đến nhà, tôi vừa nằm dài trên sofa. Em trai Bạch Vũ đảo mắt một vòng, giả vờ chỉ vào tay chị Bạch Vi mà kêu lên: “Chị, nhẫn đính hôn của chị sao lại không thấy đâu nữa rồi? Đó là anh Tiêu Thuần tặng chị mà.” “Chị hai, chị xem có phải lúc nãy chị đi vệ sinh nên cầm nhầm không?” Ba mẹ đều lộ vẻ cạn lời, chị gái thì trợn mắt. Nhưng không phải trợn với tôi. Tôi không để ý, chỉ là đi đường xa hơi đói, muốn nhanh chóng ăn cơm. Tôi bấm tay tính một quẻ, giọng nói uể oải: “Trong hồ nước của đài phun nước ở vườn trước, chỗ lõm phía tây nam, đến đó tìm.” Cả nhà lộ ra biểu cảm như gặp ma. Đợi đến khi người hầu thật sự tìm thấy chiếc nhẫn đính hôn trong hồ phun nước, tôi đã nhìn chằm chằm các món ăn thơm phức trên bàn. “Tìm thấy rồi? Vậy có thể ăn cơm chưa?”

Ngôi Sao Tôi Theo Đuổi Năm Năm

Tôi theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường Trần Trục Tinh suốt năm năm, cuối cùng cũng kéo được anh xuống khỏi thần đàn. Ngày kết hôn, tôi khoác tay anh, khoe khoang chiến lợi phẩm của mình với tất cả mọi người. Chỉ có thanh mai trúc mã của anh khóc đỏ cả mắt trong hôn lễ của chúng tôi. Tôi không nhịn được mà khẽ mỉa mai: “Đừng trách anh ấy, dù sao thì, có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm.” Sau đó, gia đình phá sản, tôi trở thành trò cười trong giới danh viện. Trần Trục Tinh cầm bản thỏa thuận ly hôn trong tay, hỏi ngược lại tôi: “Kiều Tụng, tiền của cô, sao cũng có ngày không dùng được nữa?”

Ngôi Sao Tôi Theo Đuổi Năm Năm

5 chương
Hiện đại