Danh sách truyện đã hoàn thành
Đừng Phụ Chính Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”
Đừng Phụ Chính Mình
Không Bỏ Lỡ Hệ thống bắt tôi cứu vớt người chồng trầm cảm, tôi say “No!”. Anh định dùng dao rạch tay, tôi thản nhiên làm ngơ, còn tiện tay mở cửa sổ ban công hét to: “Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn vừa mới mua đã gãy gót, trời ơi, tôi không sống nổi nữa!” Chồng tôi sợ làm phiền hàng xóm, đành hạ dao xuống đến dỗ tôi: “Đừng khóc nữa, chúng ta đi mua đôi mới nhé.” Nửa đêm, anh muốn lẻn ra đường ray tàu vắng vẻ để “yên nghỉ” một mình, tôi lập tức nhét đôi chân lạnh ngắt vào lòng anh: “Em lạnh chết đi được, mau sưởi ấm cho em đi.” Anh bị lạnh đến run rẩy, nhíu mày ôm lấy chân tôi, chỉ còn cách kéo chăn đắp chặt hơn. Sau một thời gian dài chung sống, anh vẫn muốn cht, còn tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. “Vậy trước khi anh cht, chúng ta ly hôn trước đi.” Chồng tôi sững sờ: “Muốn cht thì nhất định phải ly hôn sao?” Tôi trợn mắt: “Chứ còn gì nữa! Chỉ khi ly hôn em mới thoát khỏi nơi quỷ quái này chứ!” Anh bỗng ôm chặt tôi, hoảng hốt nói: “Vậy anh không cht nữa, anh không muốn ly hôn.”
Không Bỏ Lỡ
Diều Giấy Tôi từng yêu một cậu sinh viên đại học lạnh lùng, sống dựa vào trợ cấp. Tôi đã tiêu rất nhiều tiền vào cậu, làm đủ mọi chuyện điên rồ. Nhưng trong lòng cậu, luôn có hình bóng một cô gái khác. Không cam tâm, tôi đã “chiếm đoạt” cậu rồi biến mất. Không ngờ, hai năm sau. Cậu sinh viên nghèo khó năm xưa đã trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn, và cậu xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của tôi. Cậu lạnh lùng, quý phái, cao ngạo đến mức không thể với tới. Tôi giả vờ không quen biết, quay lưng bỏ đi. Nhưng cậu đã giữ chặt tay tôi lại. “Chị ơi, chạy đi đâu vậy?” “Ngủ với tôi rồi mà chị định không nhận người nữa sao?”
Diều Giấy
Ôm Chặt Đùi Vàng Của Phu Nhân Ta là tiểu thiếp mà Tướng quân mua về từ Kim Ngọc Lâu. Sớm đã nghe đồn Ngụy Tướng quân sợ vợ, nhưng Tướng quân lại cố ý dẫn ta đến phòng Phu nhân diễu võ dương oai. Phu nhân quát lớn một tiếng: “Quỳ xuống!” Ta run rẩy, vừa toan quỳ thì “phịch” một tiếng, Tướng quân đã quỳ xuống trước. Ấy… ta tựa hồ đã biết cần ôm chặt đùi của ai rồi.
Ôm Chặt Đùi Vàng Của Phu Nhân
Trừng Phạt Kẻ Bắt Nạt Ngày tôi xuất viện, em gái sinh đôi đã tự sát. Trong di động chỉ để lại một tin nhắn cuối cùng: “Cứu em với.” Con bé bị xa lánh, bị bắt nạt ở trường, không còn nơi nào để trốn thoát. Một tháng sau, tôi nhập học với khuôn mặt giống hệt em gái mình. Kẻ bắt nạt phấn khích vô cùng. Tôi cũng rất phấn khích. Bởi vì tôi bị rối loạn nhân cách bẩm sinh. Mối liên hệ duy nhất giữa tôi và nhân loại chỉ có em gái.
Trừng Phạt Kẻ Bắt Nạt
Nữ Tướng Tư Quân Kiếp trước, khi đích tỷ của ta vào cung làm hoàng hậu, nàng đã cúi đầu dạy bảo ta rằng: “A Đinh, khi ta không còn nữa, muội phải tự bảo vệ mình.” Ta hàm lệ đồng ý. Năm năm sau, hoàng hậu thất sủng, bị kẻ gian hãm hại mất trinh tiết, đêm đó đã treo cổ tự vẫn. Thiên tử hạ lệnh, phế truất hoàng hậu Mạnh thị vì vô đức, toàn thành không được mặc đồ tang. Ta thay Mạnh gia nhận tội, vì dung mạo khuynh thành nên được bệ hạ đưa vào cung, được sủng ái hơn cả sáu cung. Ngày ta cùng thiên tử chôn thây trong biển lửa, hắn giận dữ bóp cổ ta: “Trẫm đã không bạc đãi Mạnh gia của ngươi, vì ngươi mà trẫm không truy cứu hoàng hậu mất trinh tiết bị phế truất kia!” Ta mặc cho ngọn lửa thiêu đốt toàn thân, như không hề hay biết: “Nhưng ta truy cứu.” Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đích tỷ vào cung. Nàng vuốt đầu ta, quay đầu bước vào hoàng cung ăn thịt người. Ta cởi bỏ xiêm y, trang sức, quay đầu bước vào doanh trại đầy máu tanh. —— Ta muốn xem, khi ta dẫn quân vây quanh hoàng thành, tên hoàng đế chó má đó còn dám nói bốn chữ “Hoàng hậu phế truất” không?
Nữ Tướng Tư Quân
Sự Tồn Tại Rực Rỡ Khi cùng chồng đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi, tôi bỗng nhìn thấy một hàng bình luận chạy ngang: 【Thật tuyệt vời, nữ chính cuối cùng cũng sắp có một gia đình thực sự rồi.】 【Nhưng cô bé nữ phụ độc ác đứng bên cạnh trông cũng thật đáng thương, nếu không phải vì không ai nhận nuôi, sau này cô ấy cũng sẽ không trở nên như vậy.】 【Đừng tỏ vẻ thánh mẫu nữa, chỉ cần nghĩ đến việc cô ta sau này sẽ đối xử thế nào với bảo bối đáng yêu của tôi, tôi đã thấy đau lòng rồi.】 Tôi sững người, nhìn sang cô bé đứng bên cạnh với ánh mắt tràn đầy khao khát nhưng lại đầy e dè. Tôi cúi xuống, dịu dàng nói: “Con cũng về nhà với cô, được không?”
Sự Tồn Tại Rực Rỡ
Người Đến Sau Là Anh Tôi đã thầm mến Trình Liễm mười năm. Vào ngày sinh nhật của anh ta, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm để gửi tin nhắn tỏ tình. Nhưng tôi đã vô tình đặt chế độ gửi hẹn giờ, và bỏ lỡ nó. Năm năm sau. Anh ta nhìn tin nhắn đến muộn màng đó, trong sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui: “Hóa ra, em cũng thích anh sao?” Em trai ruột của anh ta – Hạ Quy khóe miệng nhếch lên, nhưng tay thì không khách sáo mà ôm chặt lấy tôi. “Ồ, bạn gái tôi và anh trai tôi yêu nhau, vậy tôi là gì? “Kẻ thứ ba?”
Người Đến Sau Là Anh
Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt Năm thứ mười sau khi kết hôn, chồng tôi dắt tiểu tam về nhà, còn đứng ngay trước mặt tôi, xin mẹ chồng tác thành. Mẹ chồng gật đầu đồng ý cho tôi và chồng ly hôn. Bà nhận tôi làm con gái nuôi, rồi nắm chặt tay tiểu tam, thành khẩn nói: “Sau này chuyện trong nhà giao hết cho con.” Tiểu tam: “Con sẽ cố hết sức ạ.” Mẹ chồng: “Yên tâm, cũng không khó lắm đâu, mẹ sẽ dạy con.” Tiểu tam: “Con cần làm gì ạ?” Mẹ chồng: “ 5 giờ sáng dậy nấu bữa sáng, 7 giờ đưa hai đứa nhỏ đi học, 8 giờ dọn dẹp, 10 giờ đi chợ lo cơm trưa, buổi trưa tranh thủ giặt đồ, 2 giờ chiều chuẩn bị bữa xế…” Tiểu tam: “…”
Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt
Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.
Bánh Hoa Cao
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Sau Khi Chếc, Tôi Trở Thành “Chị Đại” Ở Sở Thú Sau khi tôi chết, linh hồn bám vào trên thân của một con khỉ cái trong vườn bách thú. Mỗi ngày, tôi chẳng làm gì ngoài việc bắt chấy và ăn chuối, cuộc sống này dễ chịu hơn nhiều so với việc làm một thiên kim nhà giàu. Dù sao đi nữa, giờ tôi cũng không còn phải chịu sự chán ghét của ba mẹ ruột. Cũng chẳng còn phải nghe anh trai ruột bảo tôi cắt cổ tay thì cắt sâu thêm một chút. Thôi thì làm khỉ cũng không tệ! Cho đến khi gia đình đó dẫn theo thiên kim giả đi vào vườn bách thú. “Ba, mẹ, anh trai, nhìn con khỉ này xấu xí quá kìa! Trông chẳng khác gì lúc chị chết.” Cả ba người đều khựng lại, còn tôi thì quay sang khu chuồng khỉ đột bên cạnh, hú lên hai tiếng. Con khỉ đột to khỏe, tên Đô Na Khỉ, ngay lập tức nhặt một cục phân và phóng thẳng về phía thiên kim giả, dính đầy mặt cô ta.