Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Kế Hoạch Trả Thù Của Công Chúa

Kế Hoạch Trả Thù Của Công Chúa Sau khi ta mất trí nhớ, ta được một nhà nông phu “tốt bụng” cưu mang. Tháng đầu tiên được cưu mang, bụng ta đã lớn. Sau đó, quan binh tìm đến, nói rằng họ bắt cóc nữ tử lương thiện để làm vợ lẽ. Nông phu nói: “Ta chỉ tốt bụng cưu mang, nếu không thì ả đàn bà này đã chết cóng ngoài kia rồi!” Tỷ tỷ hắn nói: “Nàng ta chỉ là một kẻ ngốc, chẳng có ích gì cho giang sơn xã tắc! Sinh con trai cho ca ca ta là mục đích duy nhất để nàng ta tồn tại trên cõi đời này!” Họ đều nghĩ rằng quan binh chỉ đến hỏi thăm theo lệ, chỉ cần qua loa cho xong là được. Nhưng họ không ngờ rằng, lần này đến là Cấm vệ quân. Ta nhớ ra rồi, trước khi mất trí nhớ, ta chính là công chúa tôn quý nhất. Lúc này, đứa con trai mười hai tuổi nắm lấy tayta: “Mẫu thân, người đừng nghĩ đến chuyện rời chồng bỏ con! Người phải ở lại đây chăm sóc con với đệ đệ cả đời! Đừng hòng bỏ trốn!” Ta xoa đầu đứa con bất hiếu, làm ra vẻ không nỡ: “Phụ thân con đã cưu mang mẫu thân nhiều năm, ta sớm đã coi mọingười như người nhà.” Ta nhìn quanh đám súc sinh trong nhà, cười nói: “Hay là, các ngươi theo ta về kinh thành hưởng vinh hoa phú quý đi?”

Phong Lưu Lang Tuyết

Phong Lưu Lang Tuyết Trong tu chân giới, vị đại sư huynh nổi danh nhất lại trở thành một phế nhân. Không chỉ tay chân không còn sức lực, ngay cả đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta nhận lệnh sư phụ, chăm sóc cho vị “phế nhân” đại sư huynh này. Ngày thứ nhất, nửa đêm huynh ấy đi vệ sinh, vô tình đè lên người ta. “Thật xin lỗi muội, ta không thấy đường.” Ngày thứ hai, huynh ấy tắm rửa, kéo ta ngã vào trong thùng nước. “Thật ngại quá, chân tay ta không còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị bọn hái hoa tặc hạ xuân dược với liều lượng cực mạnh. “Thật xin lỗi muội, mau rời đi! Để ta nghịch chuyển khí huyết, tự mình chớt đi mà thôi!”

Phong Lưu Lang Tuyết

4 chương
Cổ Đại
Tình Yêu Sách Giáo Khoa

Tình Yêu Sách Giáo Khoa Sau khi ảnh hôn nhau của Tống Kỳ và cô em khóa dưới bị tung lên mạng, anh ta chẳng hề quan tâm mà giải thích với tôi một cách thờ ơ: “Chỉ là trò chơi ở bar thôi mà, em cứ nhất thiết phải làm lớn chuyện thì anh cũng chẳng biết phải làm sao.” Sau đó, tôi không còn hỏi về những tin đồn của anh ta nữa. Cho đến khi chuyện anh ta và cô em khóa dưới vào khách sạn bị phanh phui, anh ta mới chủ động gọi điện cho tôi để giải thích. Lúc đó, tôi đang ngồi trên đùi anh trai anh ta và hôn nhau. Người đàn ông vuốt cằm tôi, mỉm cười dịu dàng: “Bây giờ cậu ta tìm em, là muốn anh giết chết cậu ta à?” Tống Kỳ lập tức tức giận: “Mẹ kiếp, em đang ở với thằng đàn ông nào vậy?!” Ờ… Đang ở với anh trai anh…

Tình Yêu Sách Giáo Khoa

4 chương
Hiện đại
Nuôi 100.000 Con Bò

Nuôi 100.000 Con Bò Khi kết hôn, mẹ chồng khinh thường vì nhà tôi làm nghề nuôi bò. Không những yêu cầu phải ký hợp đồng tài sản trước hôn nhân, bà còn nói mọi chi tiêu sau kết hôn phải chia đôi. Tuyệt đối không để con trai bà “làm từ thiện”. Nhưng bà không biết rằng, nhà tôi nuôi đến 100.000 con bò.

Nuôi 100.000 Con Bò

5 chương
Hài Hước
Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn

Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cổ hủ, trầm ổn, đoan chính. Vì thế mà ta không thích chàng. Để có thể từ hôn với chàng, ta đã gây chuyện ầm ĩ suốt từ năm mười lăm tuổi đến mười bảy tuổi, cuối cùng chuốc họa, suýt nữa thì mất mạng nơi tái bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ giữ lễ ấy, đã không quản ngàn dặm xa xôi, chuộc ta về từ tay bọn thổ phỉ. Ta hối hận rồi, muốn ở bên chàng thật tốt. Nhưng chàng vừa hồi kinh thì bệnh đến thuốc thang cũng không cứu nổi, câu cuối cùng chàng để lại cho ta là mong ta tự biết trân trọng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về năm mười lăm tuổi. Khi ta ở dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, công khai sỉ nhục, rồi từ hôn với chàng.

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch Cha ta là một đại gian thần quyền khuynh triều dã. Ông ủng hộ tân đế khởi nghĩa lên ngôi, đổi lại, tân đế hứa gả ta làm Thái tử phi. Trong Đông cung chỉ có một mình Lục Lương Đệ, là thê tử của Thái tử. Đêm tân hôn, nàng lấy cớ đau bụng, gọi Thái tử rời đi. Ta ở một mình sợ hãi, nửa đêm ôm gối bò lên giường, ngủ giữa hai người họ. Lục Lương Đệ tức giận mắng chửi ầm ĩ, nhưng khi nhìn thấy ta thì bỗng nghẹn lời, không nói được gì. “Sao không ai nói với ta rằng Thái tử phi mới chỉ mười tuổi…”

Lộ Tòng Kim Dạ Bạch

5 chương
Cổ Đại
Gió Nghịch Mùa

Gió Nghịch Mùa Tôi, trong vai bà mẹ chồng ác độc, bị con trai lừa lên một chương trình hòa giải. Trên sân khấu, con dâu tôi, với cái bụng bầu lớn, kể lể bằng giọng nói chán chường, đầy tuyệt vọng về cách tôi đã hành hạ cô ấy: Khi mang thai, tôi không cho cô ấy ăn thịt; Trong thời tiết 40 độ, tôi cấm cô ấy bật điều hòa; Cô ấy tắm quá 5 phút, tôi liền tắt nước nóng; Tôi cố ý đầu độc con chó của cô ấy; Vì nghi ngờ đứa bé trong bụng là con gái, tôi ép cô ấy phá thai. Cô ấy vừa khóc nức nở, vừa kể, thu về trọn vẹn sự đồng cảm và ủng hộ từ khán giả. MC lên án tôi: “Chị cũng là phụ nữ, sao lại độc ác như thế với một người phụ nữ khác?” Khách mời là một người nổi tiếng mỉa mai: “Nhà chị có ngai vàng cần kế thừa chắc?” Giáo sư tâm lý học phân tích sắc bén, chỉ ra: “Đây là hội chứng yêu con trai thái quá.” Khán giả ai nấy đều phẫn nộ: “Kẻ ác chỉ càng già càng tệ hơn!” Ngay trước mặt tất cả, con trai tôi quỳ xuống, khóc lóc van xin: “Mẹ, vì hạnh phúc của con, vì đứa cháu chưa ra đời, mẹ hãy xin lỗi Viên Viên đi!” Giữa làn sóng chỉ trích, tôi bỗng nhiên thông suốt. Tôi quyết định, cả con trai lẫn con dâu, tôi đều không cần nữa.

Gió Nghịch Mùa

6 chương
Hiện đại
Nguyện Ước Hai Đời

Nguyện Ước Hai Đời Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Tính tình cứng nhắc, nghiêm cẩn, phong thái đoan chính. Cho nên ta không thích hắn. Vì để từ hôn với hắn, ta từ năm 15 tuổi đã gây chuyện ầm ĩ mãi đến năm 17 tuổi, rốt cuộc gây ra đại họa, suýt nữa chết tại Tây Bắc. Chính là vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ ấy, không quản ngàn dặm, chuộc ta ra từ tay bọn mã phỉ. Ta hối hận, nguyện ý cùng hắn sống một đời thật tốt. Nhưng hắn vừa hồi kinh liền lâm bệnh nặng, thuốc thang đều vô hiệu. Lời cuối cùng hắn để lại cho ta, là bảo ta hãy trân trọng. Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về năm 15 tuổi. Dưới sự xúi giục của mẫu thân và muội muội, ta giữa chốn đông người làm nhục hắn rồi từ hôn.  

Nguyện Ước Hai Đời

6 chương
Cổ Đại
Chiếc Bóng Của Quái Vật

Chiếc Bóng Của Quái Vật Tiến vào một trò chơi kinh dị, tôi vô tình công lược phải đại boss tính tình tàn bạo. Trong đêm lạnh lẽo, boss chậm rãi giam tôi trên chiếc ghế, cứ vậy cho đến tận khi ánh sáng yếu ớt ló rạng nơi chân trời. Hơi thở nóng rực của hắn ta áp sát bên tai tôi, giọng nói mang theo vẻ cưỡng ép. “Y tá nhỏ, tôi có làm em thấy vui vẻ không?”

Chiếc Bóng Của Quái Vật

4 chương
Hiện đại
Thiên Vị

Thiên Vị Ngày sinh nhật mẹ, tôi tặng mẹ một vạn tệ, em gái tặng mẹ một chiếc vòng tay vàng. Mẹ vờ vô tình nói một câu: “Vẫn là con gái út chu đáo, tặng mẹ chiếc vòng tay mẹ thích nhất.” Rõ ràng trước đó mẹ đã tự nói qua điện thoại: “Đừng mua đồ trang sức cho mẹ nữa, mẹ đeo không hết.” Tôi tưởng rằng sau bao năm, tôi đã quen với việc bị so sánh rồi bị hạ thấp nhưng không hiểu sao, lần này tôi không muốn nhịn nữa. Tôi giật phắt phong bao lì xì từ tay mẹ: “Nếu không thích thì đừng nhận. Sau này con cũng không tặng nữa.”

Thiên Vị

5 chương
Hiện đại
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ

9 chương
Báo Thù
Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”