Danh sách truyện đã hoàn thành
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Diệt Cả Làng
Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…
Cố Ý Dụ Dỗ
Bình Minh Thuộc Về Tôi Sau khi mẹ tôi ly hôn với ba, bà tái hôn chóng vánh với người giàu nhất nước. Tòa án phán quyết chị gái tôi sẽ sống với mẹ, nhưng tại hiện trường, chị phát đ//iên lên, lớn tiếng chửi mẹ tôi là đồ đê tiện, nhất quyết không chịu đi cùng bà. Nhìn chị với đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ bướng bỉnh không chịu khuất phục. Tôi lập tức lao đến ôm chặt lấy mẹ mình: “Mẹ ơi, con không nỡ rời xa mẹ, mẹ có thể dẫn con đi không?” Rồi không hề do dự, tôi đổi họ, trở thành thiên kim tiểu thư của gia tộc giàu có nhất, nhà họ Diệp. Từ đó, tôi đứng trên đỉnh cao, dõi theo cảnh cha con kẻ đã hại tôi thê th//ảm ở kiếp trước từng bước ngã khỏi ngai vàng, rơi vào đường cùng.
Bình Minh Thuộc Về Tôi
Hotboy Và Bạn Cùng Phòng Bạn cùng phòng là hot boy trường vừa có bạn gái mới, lớn hơn cậu ấy mười tuổi. Cậu ấy sợ gia đình không chấp nhận, bèn quyết định dẫn tôi – một người đàn ông – về nhà trước, giả vờ là yêu đương đồng tính để giảm bớt tiêu chuẩn của bố mẹ. Kết quả khi vừa vào nhà: Mẹ cậu ấy: “Con thích nam thì cứ nam đi, miễn là con vui vẻ là được.” Bố cậu ấy: “Được, đã ở bên nhau thì sống với nhau cho tốt là được.” Tôi: “?” Cái này cũng chấp nhận được sao? Thế giới này điên rồi à? —
Hotboy Và Bạn Cùng Phòng
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Cố Ý Dụ Dỗ 1
Nhân Duyên Trong Gió Ta nhặt được Lục Nghiễn Tu mất trí nhớ, mang hắn về nuôi bên mình. Ngày hắn khôi phục trí nhớ và rời đi, hắn vung tay áo, biến ra một đống trân châu. “Đếm cho đủ xem có bao nhiêu hạt, đếm đúng rồi, ta sẽ trở lại.” Nói xong, hắn quay lưng bước đi, không mang theo chút lưu luyến nào. Ngày đầu tiên, ta đếm được ba mươi hai hạt. Cảm thấy hơi đói, ta đứng dậy đi ăn cơm. Ngày thứ hai, vất vả lắm ta mới đếm được một trăm hạt. Có chút buồn ngủ, ngả đầu liền thiếp đi. Ngày thứ mười, ta không đếm nữa, mà cẩn thận nhét số trân châu đó vào người, bước ra ngoài cửa. Sáu năm sau, Lục Nghiễn Tu đi ngang qua đây, thấy ta gục trên bàn đá đang đếm trân châu, không nỡ lòng nên tiến lại gần. “Đã nhiều năm trôi qua, nàng đã đếm rõ ràng chưa?” “Chỉ còn năm mươi ba hạt.” Ta trả lời. Lục Nghiễn Tu chau mày, ánh mắt đầy phiền muộn nhìn ta: “Ngốc nghếch! Đếm sai rồi!” Không sai mà, sáu năm nay, ta đã dùng số trân châu đó để mua đàn ông, mua nhà, mua đất. Cuối cùng, chỉ còn lại năm mươi ba hạt này.
Nhân Duyên Trong Gió
Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương Bạn trai cũ của tôi chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi sắp tốt nghiệp cần tìm công ty để thực tập, cuối cùng tôi đành phải gửi sơ yếu lý lịch cho bạn trai cũ. Bạn trai cũ: [?] Tôi: [Đến chỗ anh làm hai tháng.] Anh: [Công ty của tôi không phải là nơi chứa chấp chó mèo đâu.] Tôi: [Vậy quên đi.] Sau đó tôi bỏ điện thoại xuống, đi tắm rửa. Lúc quay lại mới phát hiện điện thoại di động đã nhận được một đống tin nhắn. …
Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương
Cố Ý Dụ Dỗ 2: Câu chuyện của Hồ Lệ Tĩnh Tôi là Hồ Lệ Tĩnh! Sau khi chồng hy sinh, tôi trở thành một quả phụ. Lúc còn có chồng, tôi chưa từng thấy cuộc sống khó khăn. Chỉ đến khi chồng mất, tôi mới nhận ra, sống thật khó, làm việc thật mệt! Mọi chuyện chỉ thay đổi khi tôi gặp Lương Khoan.
Cố Ý Dụ Dỗ 2
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Màu Hạnh Phúc
Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.
Ái Tình Và Hận Ý
Hữu Nữ Khương Dụ Quốc sư từng tiên đoán, mười năm sau sẽ có một tai tinh giáng họa xuống Khương gia. Trong mười năm này, nếu Khương gia sinh con trai, tất cả đều bình an vô sự. Nhưng nếu sinh con gái, ắt phải xử tử nàng bằng hình phạt ngàn đao, mới có thể bảo toàn thái bình cho Đại Diễn. Khi ta cất tiếng khóc chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã bưng một khay lớn đứng chờ ngay trước sân. Bên trái khay, đặt con dao phi lê sắc bén nhất được rèn từ đá bay. Bên phải khay, là một chiếc khóa trường mệnh lấp lánh ánh vàng. “Đại phu nhân, người hãy xem xét rõ ràng, đây là phúc hay là họa?” Gương mặt đại phu nhân thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng vẫn nghiến răng đáp: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, ánh mắt dò xét chuyển sang phía cung nhân đứng cạnh. Lão ma ma nắm chặt thỏi vàng trong tay áo, cất giọng: “Chúc mừng Khương đại nhân, hỷ sự lâm môn, có được quý tử!”
Hữu Nữ Khương Dụ
Trúc Mã Bị Mất Trí Nhớ Trúc mã kiêm kẻ thù không đội trời chung của tôi bị mất trí nhớ. Cậu chỉ vào tôi: “Cô là ai?” Tôi nhập vai ngay lập tức, giọng điệu nũng nịu: “Tôi là bạn gái cậu mà!” Kể từ đó, cậu trở nên rất kỳ lạ. Nói cách khác – biến thành kẻ si tình. Sau đó, tôi phải lòng bạn cùng phòng hotboy của cậu. Lục Trì khôi phục trí nhớ, không còn chế giễu tôi nữa. Cậu chặn tôi lại, nghiến răng nghiến lợi: “Bạn gái, định đá tôi à?”