Danh sách truyện đã hoàn thành
Hai Lạng Mực, Một Giấc Hoàng Lương Vân Trúc, một họa sĩ ẩn dật, mang trong lòng nỗi day dứt về những mối tình đã qua. Cuộc đời hắn gắn liền với những bức họa của người đã khuất, nhưng bức họa mà hắn trân trọng nhất lại là những bức họa không bao giờ hoàn thiện. Một đêm, hắn mơ thấy Liễu Diêu, một linh hồn lạc lối từ cõi mộng, đến nhờ hắn vẽ lại gương mặt mình bằng “hai lạng mực” từ nhân gian. Nàng hứa đổi lại giúp hắn hoàn thiện bức họa cuối cùng chứa đựng mọi nỗi tương tư.
Hai Lạng Mực, Một Giấc Hoàng Lương
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Gió Ngừng Trời Sáng
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân Nữ nhân xuyên không mới tới rất thích tự chuốc khổ vào thân. Nàng cùng các hoàng tử xung quanh kết nghĩa huynh đệ, thân thiết đến mức có thể cùng mặc chung một cái quần. Thế nhưng, khi Hoàng thượng tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, nàng lại thề chết chống lại thánh chỉ. Hoàng đế nổi giận, đày nàng đến Hoán Y Cục, ngày ngày cọ rửa thùng vệ sinh. Tám năm sau, các vị hoàng tử mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nàng. Tứ hoàng tử thương cảm, định lập nàng làm trắc phi. Nàng lại vênh mặt nói: “Ta muốn làm Tứ hoàng phi. Nếu không được, thì thôi vậy.” Cuối cùng, nàng chẳng có danh phận gì, vẫn bám theo Tứ hoàng tử. Bọn hạ nhân len lén chế nhạo nàng, nói nàng không biết liêm sỉ, đến cả thị thiếp thấp hèn nhất cũng chẳng bằng. Nàng nghe xong, giận đến mức dùng một bát thuốc độc, độc câm ta: “Làm nha hoàn thiếp thân của ta, đã không biết khuyên can chủ tử, thì từ nay cứ câm miệng đi.” Thuốc kia độc tính quá nặng, ta bị sốt cao mà chết. Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi chải chuốt, ta quyết định dổi một chủ tử khác.
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân
Thiên Mệnh Uyên Uơng Nửa đêm, khi ta chuẩn bị “hồng hạnh xuất tường” cùng biểu ca, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ lạ. “Thật kích thích, nữ phụ sắp bị phản diện điên cuồng giam lại rồi.” “Chỉ cần nữ phụ biết làm nũng với phu quân, chắc cũng không đến nỗi bị nhốt vào mật thất rồi biến thành búp bê hình người.” “Đây là kết cục khi bị một kẻ u ám điên cuồng yêu thương. Không cầu được, hắn chỉ biết phát điên thôi.” “Nếu nữ phụ biết phu quân bệnh tật của mình là hoàng tử, tương lai sẽ là Nhiếp Chính Vương, chắc hẳn đã không ghét bỏ hắn đến vậy.” “Chỉ có nữ chính trọng sinh mới dám liều lĩnh lấy lòng phản diện để tăng độ hảo cảm.” Ta giật mình, lập tức đẩy biểu ca ra, nghiêm giọng nói: “Huynh đừng quấy rầy ta nữa!” “Ta một lòng yêu thương phu quân, dù chàng có ch*t ta cũng sẽ thủ tiết cả đời!” “Nữ phụ sao tự nhiên thông minh lên thế này.” “Phản diện cười rồi, vậy là dỗ được rồi à?”
Thiên Mệnh Uyên Uơng
Đáng Tiếc Lúc Ấy Đã Bỏ Lỡ Ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã không tham dự buổi cầu hôn được Thẩm Gia Dục tỉ mỉ chuẩn bị cho tôi. Thẩm Gia Dục nhắn cho tôi rất nhiều tin. “Tần Sơ Nghi, em định đá tôi thật sao?” “Có người nhìn thấy em cùng người khác vào khách sạn, trước sau cách nhau không xa.” Anh không biết, tôi bị người ta đẩy từ trên tầng cao xuống, hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Nhìn đôi chân cụt nửa bên của mình, tôi gõ vài chữ trên màn hình. “Đúng thế, bị anh phát hiện rồi, chia tay đi.” ….
Đáng Tiếc Lúc Ấy Đã Bỏ Lỡ
Điểm Khởi Đầu Giấc Mơ Năm thứ ba làm trợ thủ cho Phó Tầm, thanh mai trúc mã của anh ta đã trở về. Anh ta bảo tôi nhường vị trí cho cô ấy và khuyên tôi rằng: “Ý thức chơi game của em quá kém, vẫn là Nhiễm Nhiễm hợp với anh hơn.” Mọi người đều nói, nếu không nhờ Phó Tầm, với trình độ như tôi thì không thể nào chen chân vào đội tuyển chuyên nghiệp được, chính tôi là người kéo chân anh ta. Còn Lục Nhiễm, mới là người có thể giúp anh ta giành được chức vô địch. Vì vậy, vào ngày tôi rời đi, bạn bè hỏi anh ta: “Không đuổi theo à?” Phó Tầm chỉ cười, không để tâm: “Để cô ấy nhận bài học đi.” Cho đến một ngày sau đó, có người đùa cợt hùa theo, muốn nghe trực tiếp tôi xin lỗi anh ta. Không ngờ, Phó Tầm lần này lại phá lệ đồng ý. Thế nhưng, khi điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lười nhác, trầm thấp của một người đàn ông: “Cô ấy đang tắm.” “Trong… phòng của tôi.” Nghe đồn hôm đó, Phó Tầm bóp vỡ ly rượu ngay tại chỗ, điên cuồng lao ra khỏi bữa tiệc.
Điểm Khởi Đầu Giấc Mơ
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình
Tình Thương Méo Mó Mẹ tôi phát điên lên bắt chị tôi đang là nghiên cứu sinh từ bỏ công việc lương cao về quê thi làm giáo viên, bàmuốn mọi chuyện theo mong muốn của bà nên đã đến công ty chị tôi làm loạn. Lại ép chị tôi chia tay bạn trai ưu tú, giới thiệu cho một người đàn ông cao 1m65 “biết sống ngày này qua tháng nọ”. Chị tôi khóc lóc phản đối, cuối cùng không chống lại được câu “đều là muốn tốt con” của bà, chị tôi đã nghe theo. Chị tôi từ mức lương cao ngất ngưởng giờ trở thành lương bốn nghìn một tháng, còn lấy một ông chồng vô dụng, thậm chí còn mất luôn cả sức khỏe. Nhưng mẹ tôi lại đi khắp nơi khoe khoang chị tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sau khi sắp đặt xong cho chị tôi, mẹ tôi lại để mắt đến tôi vừa mới vào đại học. Mẹ tôi nghĩ rằng tôi sẽ là con rối mới của bà ta. Nhưng tôi sẽ buông bỏ nhân phẩm. Tận hưởng cuộc sống thiếu đức.
Tình Thương Méo Mó
Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.
Nhẫn Quấn Xác
Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang Ba năm làm chim hoàng yến được bao nuôi của cậu ấm giới Bắc Kinh, tôi muốn chạy trốn. Ban đầu chẳng ai nói với tôi rằng dục vọng của Hoắc Kinh Triệt mạnh đến vậy. Ba năm rồi mà anh vẫn chưa chán tôi, eo tôi sắp bị anh hành hạ đến gãy mất. “Người trưởng thành thì phải tình nguyện cả hai bên, còn tôi, vẫn thích mấy em trai trẻ trung hoang dã hơn.” Sau khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, tôi không chút do dự cuỗm tiền bỏ trốn. Không ngờ cậu ấm giới Bắc Kinh lại là một kẻ điên cuồng. Sau đó, tôi bị bắt về, đêm khuya tôi bị anh đè xuống, đổi đủ mọi tư thế. “Thích hoang dã à?” Anh mặc kệ tôi cầu xin, anh mạnh mẽ ra vào. “Bây giờ, đủ hoang dã chưa?”
Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang
Nhất Kiến Sơ Tâm Tôi là một cô hồn dã quỷ đang làm thuê ở nhân gian, gần đây tôi phát hiện một ngôi nhà tốt để ở nhờ. Nhà đó không có môn thần cũng chẳng có gia tiên. Mỗi ngày, tôi đều lẻn vào nhà, ăn trộm cơm canh, dùng nhà tắm, ngủ trên giường của người ta. Dù sao thì người ta cũng không thể nhìn thấy tôi. Nhưng cho đến một ngày, tôi dẫn một người bạn ma đến “ăn ké”. Không ngờ, người bạn này nhìn thấy gia chủ, lại bị dọa sợ đến hét toáng lên rồi chạy mất.
Nhất Kiến Sơ Tâm
Thái Hậu Hoài Thai Ta là vị Thái Hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Cảnh triều. Năm mười sáu tuổi, ta được lão Hoàng đế chọn vào cung. Năm mười bảy tuổi, lão băng hà, ta trở thành Thái Hậu. Năm hai mươi tuổi, tại tiệc mừng sinh thần, ta bất ngờ nôn nghén trước mặt toàn thể văn võ bá quan. Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của họ, ta thản nhiên phẩy tay: “Sao vậy? Chưa từng thấy ai ăn quá no mà buồn nôn sao?”