Danh sách truyện đã hoàn thành
Khi Tình Yêu Chỉ Là Vỏ Bọc Sáng sớm tỉnh giấc, tôi nhìn thấy một vệt m/á/u mờ trên ga trải giường.Tim lập tức nhói lên, tôi khẽ lay người chồng đang ngủ say bên cạnh.“Bảo bối à, dì cả của em lúc nào cũng đúng hẹn nhỉ, lần nào cũng là sáng 24.”Anh hôn nhẹ lên trán tôi, dịu dàng gom ga giường lại.“Để anh giặt cho, em nằm nghỉ đi. Lát nữa anh pha nước đường đỏ để trên bàn cho em nhé.”Tôi khẽ cười gật đầu, vờ như không có chuyện gì.Nhưng vừa quay lưng đi, tôi lập tức gọi cho luật sư.“Hạ Lâm Xuyên có khả năng đang ngoạ//i tì/nh. Tôi muốn ly h/ô.n, và bắt anh ta rời khỏi cuộc hôn nhân này tay trắng.”Bởi vì…Dì cả của tôi thực sự luôn đến đúng ngày, chưa từng lệch — duy chỉ lần này là… không thể đến.Vì tôi… đã mang thai.
Khi Tình Yêu Chỉ Là Vỏ Bọc
Nghịch Lưu Vào ngày tôi về nước, Hoắc Quyết đã bỏ lại người vợ Tang Vãn Vãn đang lâm bệnh nằm liệt trên giường để đến đón tôi. Tại sân bay, ánh mắt anh ta sâu thẳm, nét mày như chứa đựng vô vàn tình ý. Còn cậu con trai Hoắc Tư Hàng ngước khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ non nớt: “Dì thật xinh đẹp, dì làm mẹ con nhé?” Phía sau bọn họ, Tang Vãn Vãn với khuôn mặt xanh xao, biểu cảm hoang mang, thân hình chao đảo như sắp đổ gục. Tôi nhếch mép cười mà như không cười, cúi người xuống: “Nhưng nhóc con à, cô thích mẹ con, để cô làm bố con được không?”
Nghịch Lưu
Bán Đậu Hũ Thối, Dắt Luôn Tướng Quân Về Nhà Ta chỉ là một kẻ bán đậu hũ thối, lại còn là nam nhân. Thế mà lại bị một vị tiên tử bắt về, làm ra chuyện hoan ái kia. Một đêm mây mưa, nàng chẳng ghét bỏ ta quê mùa thô lỗ, thậm chí còn nói muốn làm thê tử của ta. Ta biết rõ mình không xứng với nàng, nhưng tim vẫn không khỏi gợn sóng, rung động. Dốc lòng đối tốt với nàng, chỉ mong nàng vui vẻ. Tưởng đâu đời này sẽ cứ thế mà bình yên trôi qua. Cho đến một ngày, ta nghe thấy nàng nói chuyện với hạ nhân. “Công tử, nếu hắn phát hiện ngài là nam giả nữ thì sao?” “Có làm sao đâu,” hắn cười nhạt. “Được làm vật chứa giải độc cho ta, là phúc phận của hắn.” “Thế còn Quận chúa…?” “Thanh Nhi sẽ không thèm chấp một tên dân quê đâu.” Lòng ta chấn động, nhưng nhiều hơn là đau. Hắn đã có vị hôn thê, vậy cớ gì còn trêu chọc ta? Hắn là nam nhân, ta cũng là nam nhân. Chợt nhớ lại những ngày qua, tất cả đều là hắn lừa ta… Nước mắt không kìm được nữa, lặng lẽ lăn dài. Rốt cuộc là ta đã vọng tưởng rồi. Ta thu dọn chút đồ đạc, trong đêm tối rời đi. Hắn cưỡi ngựa chặn ta ở cổng thành: “Ngươi bước thêm một bước, từ đây chúng ta cắt đứt.” “Ngươi cũng đừng mong gặp lại ta!” Ta cười khổ: “Ta cũng không muốn gặp lại ngươi, càng không mong có tương lai gì với ngươi.”
Bán Đậu Hũ Thối, Dắt Luôn Tướng Quân Về Nhà
Gả cho người nâng niu ta như trân bảo Đêm thành thân, biểu muội của phu quân tìm đến ta. Nàng ta với đôi mắt ửng đỏ, khẩn cầu: “Thiếp đã mang thai cốt nhục của biểu ca, cầu xin tẩu tẩu cứu mang.” Phu quân ta giận đến mức muốn rút đao, muốn chém nàng ta tại chỗ. “Mắt mở mà nói lời điêu ngoa, không biết xấu hổ, đầu óc cũng không dùng được, vậy thì giữ làm gì nữa!”
Gả cho người nâng niu ta như trân bảo
Con Chúc Người Bình An Mãi Mãi Mẫu thân ta vốn là tiểu công chúa được đương kim Thái hậu thương yêu nhất. Nhưng lại bị bọn sơn tặc hung ác cướp về sơn trại, ngày đêm chịu nhục nhã giày vò. Trước khi gặp nạ/n, người từng muốn đến Thiếu Hoa Tự – ngôi chùa hương khói thịnh nhất – để cầu phúc cho phò mã. Về sau, phụ thân vì cứu mạng tộc trưởng sơn trại mà lấy cái ch .t đổi được ân tình, mới cưới được mẫu thân và sinh ra ta. Phụ thân nghĩ rằng, như vậy có thể đưa mẫu thân thoát khỏi biển khổ. Đáng tiếc, số mệnh vẫn không cho người bình yên. Năm ta năm tuổi, phụ thân trong tuyệt vọng đã dâng tấu cáo lên triều đình. Ngày được cứu ra khỏi nơi ấy, sơn trại lửa cháy ngút trời, không một tên tặc sống sót. Phụ thân bước thẳng vào biển lửa trước mắt mọi người, ánh mắt không nỡ rời ta, lặng lẽ dặn dò: “Chăm sóc tốt cho nương con…” Mẫu thân chỉ lặng lẽ nhìn phụ thân dần bị biển lửa nuốt trọn. Lúc ấy, phò mã đang ôm chặt lấy mẫu thân, khẽ cau mày nói: “Công chúa, còn đứa nhỏ này… xử trí thế nào?” Mới bảy tuổi, thế tử liền đưa tay chỉ thẳng vào ta, gương mặt đầy chán ghét: “Gi .t nó đi! Không thể để nó sống!”
Con Chúc Người Bình An Mãi Mãi
Nghiệt Duyên Ngày cưới hôm ấy, khi thợ trang điểm nhìn thấy chúng tôi tổ chức ở khách sạn hạng sang, cô ta bỗng thay đổi hoàn toàn phong cách trang điểm mà tôi đã bàn kỹ từ trước. Chồng tôi cười trêu: “Em tính để anh kết hôn với… Crayon Shin-chan à?” Thì ra thợ trang điểm đắt tiền mà tôi thuê chính là người yêu cũ của anh ta. Nhìn cách hai người họ thân mật trò chuyện, tôi lập tức tẩy trang, hủy hôn. Cố Thâm vừa định kéo tôi lại thì cô nàng kia bất ngờ nhón chân hôn anh ta. Lúc ấy tôi mới nhận ra, dưới lớp khẩu trang, cô ta đã trang điểm kỹ lưỡng từ lâu. Hóa ra — là đang định giành chú rể. Tôi nhướn mày cười lạnh — Giành chồng thôi chưa đủ đâu, 70 vạn tiền đặt tiệc hạng sang này bên nhà gái chi hết đấy. Hy vọng cô ta cũng sẵn lòng “gánh tiếp” luôn.
Nghiệt Duyên
“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?! Khi quay show truyền hình thực tế kiểu “chậm mà chắc”, em gái tôi uất ức kể lể: “Hồi nhỏ mẹ thiên vị chị tôi, chị được ăn kẹo, còn tôi thì không.” “Có lần tôi ăn lén một viên kẹo, chị lập tức móc ra khỏi miệng tôi rồi vứt đi, mẹ còn đá/nh tôi một trận.” Tôi nghe xong chỉ biết nhìn nó với vẻ mặt khó tả: “Em ăn nhầm th/u0^c diệ/t chu ộ.t đấy.” Nó hậm hực nhét hai quả dâu tây vào miệng, tiếp tục tranh luận: “Vậy còn dâu tây thì sao? Mẹ cũng chỉ cho chị ăn, đến đụng em còn không cho đụng, không phải thiên vị là gì?” Tôi hoảng hồn trợn mắt: “Em bị dị ứng dâu tây!” Khoảnh khắc ấy, toàn bộ netizen đang “bênh vực công lý” cho nó liền im bặt. 【Chị gái ơi chị…】 【Hạ Ninh: Làm ơn, ông trời hãy phân rõ phải trái! Tôi không phải chị gái độc ác!】 【Thẩm Mộng chỉ nhớ những tổn thương mình nhận từ gia đình, chẳng hề nhắc đến những tổn thương chính cô ta gây ra.】
“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?!
Đêm Ấy Trong Tủ Quần Áo Sau khi cả nhà bị cướp đột nhập, chúng tôi trốn trong tủ quần áo chờ cảnh sát đến. Cô con gái nuôi mà ba mẹ nhận từ trại trẻ mồ côi bỗng dưng ho khẽ một tiếng. Ba mẹ hoảng hốt, vội vàng đẩy tôi ra ngoài. “Ba ơi, mẹ ơi!” Tôi sợ hãi bật khóc, nhưng mẹ lại tức giận quát lên: “Khóc cái gì mà khóc! Lát nữa bọn cướp nghe thấy thì cả nhà c/h/ế/t hết bây giờ!” Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Tâm Nguyệt đang nép trong lòng mẹ, lập tức nín khóc. Ba có chút áy náy dỗ dành tôi: “A Noãn, mấy chú kia là bạn của ba mẹ, con ra chơi với họ một lát nhé, lát nữa ba mẹ sẽ ra đón con.” “Ba Giang à… nhưng mà mấy người đó có mang theo dao…” Lời còn chưa kịp nói hết, ánh mắt của ba khiến Thẩm Tâm Nguyệt sợ đến mức im bặt. Lúc đó tôi mới hiểu, ba mẹ đã chọn con bé, và bỏ rơi tôi. Thế nhưng về sau, người có thể khiến cả hắc bạch lưỡng đạo phải chấn động chỉ bằng một cái phất tay, lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng dỗ dành. Còn ba mẹ thì khóc lóc xin tôi quay về. Giáo phụ hỏi: “Con muốn đi với họ không?” Tôi lắc đầu: “Con đã có ba mới rồi, con không cần họ nữa!”
Đêm Ấy Trong Tủ Quần Áo
Sau khi cả nhà bị cư//ớp đột nhập, chúng tôi trốn trong tủ quần áo, nín thở chờ cảnh sát tới. Đột nhiên, cô con gái nuôi mà ba mẹ mang về từ trại mồ côi khẽ ho khan một tiếng. Ba mẹ biến sắc. Rồi họ vội vàng đẩy tôi ra ngoài. “Ba, mẹ!” Tôi bật khóc vì sợ hãi, giọng run rẩy. Mẹ lại tức giận quát: “Khóc cái gì mà khóc! Mày muốn bọn cư//ớp nghe thấy rồi cả nhà cùng ch//ết à?” Tôi ngẩn ngơ nhìn cô gái trong vòng tay mẹ — Thẩm Tâm Duyệt, người đang được mẹ ôm chặt, run rẩy như một chú thỏ con. Nhưng ngay khi ánh mắt cô ta chạm vào tôi, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười rất nhỏ — nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi còn chưa kịp kêu cứu thì giọng ba đã vang lên trong tủ, đè nén, khàn đặc: “Đại… đại ca, lấy nó đi.Dùng con bé đó… để trừ nợ.” Từng chữ như một lư//ỡi da//o, cắ//m sâu vào ti//m tôi. Thì ra… đây không phải là vụ cư//ớp gì cả. Tôi chỉ là một món hàng được đem ra gán nợ.
Hoa Hồng Đen Trong Tủ Quần Áo
Lời Nguyền Phủ Tướng Quân Phủ Tướng quân vì trúng lờ/i nguyề/n của nữ vu. Nam đinh trong phủ, đến năm mười tám tuổi, nếu không thể tìm được nữ tử mang thể chất cực dương để kết phòng, ắt sẽ âm dương đảo loạn, hóa thành nữ thân. Đời trước, ta vì được Đại tướng quân đích thân tới cầu thân, nên gả cho Đại công tử Phó Lẫm. Nào ngờ ngày đại hôn, nữ đạo sĩ từng ngày đêm bày trận vì Phó Lẫm đột nhiên phát cuồng, cắ//n lưỡ//i t//ự tậ//n. Sáng sớm hôm sau, Phó Lẫm mắt đỏ ngầu, cưỡng ép ta uống hết bát linh phù hòa độ//c, nghiến răng quát: “Không có ngươi chen chân, Vân Cảnh sao nỡ tuyệt tình bỏ ta mà đi!” “Rõ ràng là trận pháp của Vân Cảnh giúp ta giải chú, ngươi lại dùng thể chất cực dương để lừa gạt!” Hắn giật lấy dải lụa hồng nơi đầu giường, quấ/n chặ/t cổ ta, lực siết mạnh mẽ, mặt mày dữ tợn: “Ngươi hãy xuống dưới bồi táng cho Vân Cảnh đi!” Sau khi ta chế//t, th/i th/ể bị vứt vào cổ lâm Mân Cương, vạn trùng rỉa xác, hài cốt chẳng còn. Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày Đại tướng quân đến phủ cầu thân cho nhi tử. Ta thong thả nhấp một ngụm Bích Loa Xuân, điềm nhiên nói: “Thần nữ bất quá chỉ là một nữ tử tầm thường, những lời kia đều là lời đồn đãi, Đại công tử giờ học đức – ngôn – dung – công, vẫn còn kịp.”
Lời Nguyền Phủ Tướng Quân
Nửa đêm mười một giờ rưỡi, tôi ở nhà một mình và gọi một phần đồ ăn ngoài. Trên bản đồ hiển thị người giao hàng chỉ còn cách tôi 0 mét, thì anh ta gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Nhưng sau khi tôi bắt máy, đầu dây bên kia lại im lặng không nói một lời, tĩnh mịch đến rợn người. Tôi mất kiên nhẫn cúp máy, thì người giao hàng gửi tin nhắn riêng cho tôi: [Xin lỗi, tôi là người câm điếc, gọi cho cô chỉ để báo ngay khi đến nơi, không thể giải thích qua điện thoại, thật sự xin lỗi.] [Chắc cô đợi lâu rồi, đồ ăn tôi đã để ở cửa, làm ơn ra lấy sớm nhé.] Tôi vừa định đi mở cửa, thì trước mắt đột nhiên hiện ra vài dòng chữ trôi nổi. [Đừng mở cửa! Người ngoài đó không phải nhân viên giao hàng đâu, là kẻ giết người đấy!] [Hắn gọi điện cho cô chỉ để xác nhận qua tiếng động xem cô có phải phụ nữ sống một mình không!] [Trời ơi, sao mỗi lần đọc truyện kinh dị nhân vật chính đều ngu thế, tên giao hàng đó rõ ràng có vấn đề mà vẫn định mở cửa.]
Dựa vào bình luận thoát nạn
Hàng xóm mang cho tôi một đĩa thịt hầm, trong đó có một miếng thịt có hình xăm. Tôi gom tất cả thịt lại, ráp thành một hình xăm cá chép bướm. Hình xăm này, tôi từng thấy trên người con dâu của bà hàng xóm. Sau khi báo cảnh sát và bà ta bị bắt, vì bà ấy bị suy tim nên nhận được sự tha thứ từ phía gia đình nạn nhân. “Bà ấy chỉ mê tín, tưởng làm thế có thể chữa bệnh.” Còn tổn thương mà 50 hộ dân trong khu này phải chịu thì không ai quan tâm sao? Bà ta thậm chí còn nói: “Mấy người sao mà nhạy cảm quá vậy?” …Bà ta tưởng cả khu này chỉ có mỗi mình bà là điên chắc?