Danh sách truyện hot gần đây
Chim Hoàng Yến Trong Tim Kim Chủ Kim chủ dẫn tôi tham gia một buổi tiệc, tôi và ánh trăng sáng của anh ta đánh nhau một trận ra trò. Anh ta kéo tôi ra khỏi đám hỗn chiến. Tôi vén mái tóc rối bù nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Anh thiên vị à?” Anh ta im lặng không đáp. Tôi tháo xuống chiếc nhẫn ném thẳng vào mặt anh ta: “Là tôi chia tay anh.”
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.
Năm đó là năm tôi cảm thấy bản thân mình ngu ngốc nhất.Tôi giả làm chị gái, hẹn “trùm trường” Giang Hoài đến phòng dụng cụ thể thao.Lén lút giúp anh ấy điều trị chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.Thế nhưng trong không khí bỗng hiện lên một loạt bình luận:【Nữ chính này đúng là ngu ngốc, chẳng phải đang làm áo cưới cho người khác sao? Ngủ với nam chính xong anh ấy lại tưởng là chị cô, sau đó còn kéo theo cả hành trình hiểu lầm dài hơn một trăm tám mươi chương.】【Không thể chịu nổi, kiểu “văn học thế thân” ép buộc tình cảm này, làm ơn hãy cho một nữ chính có đầu óc được không?】【Được rồi, cứ hôn đi. Đợi chị cô đến, cô sẽ bị thế vai ngay thôi.】Tay tôi đang định tháo khuy áo sơ mi của Giang Hoài thì khựng lại.Nghĩ ngợi một chút, tôi vội vàng cài lại cho anh ấy.Sau đó ghé sát vào tai Giang Hoài, lớn giọng hỏi:“Anh biết tôi tên là gì không?”Bình luận: 【Tuyệt quá, cuối cùng nữ chính ngược tâm cũng thông minh ra rồi.】
Trong cuộc họp công ty, tôi buồn ngủ đến mức sắp gục.Vậy nên tôi lén mở điện thoại, nhắn tin trêu đùa anh chàng sáu múi trên TikTok.【Bé ơi, nhìn cơ thang của anh hơi có vấn đề, để em gác chân thử xem được không nha?【Nếu đồng ý thì bấm 1, không thì chuyển khoản em 50k.】Giây tiếp theo, đúng hai dòng tin nhắn đó hiện nguyên xi trên màn hình lớn trong phòng họp.Sếp lạnh lùng, mặt như núi băng, bình thản tắt chế độ trình chiếu, cầm điện thoại lên bấm vài số.【+¥50000.】【Đang họp, ra ngoài mà chơi.】Tôi: ????!!
Ngày mưa, tôi theo sếp đến chùa cầu phúc.Dập đầu ba cái xong, tôi ngẩng lên, dường như nghe thấy tiếng lòng của Phật Tổ.“Cô gái này lập hẳn một danh sách điều ước mà cầu xin ta đây à?”“Cậu trai này đầu óc có vấn đề không vậy? Cầu duyên trong điện Thần Tài?”
Ngôi sao hàng đầu kiêm thanh mai trúc mã của tôi nói rằng nhà anh ấy bị vỡ đường ống nước, nên chạy sang nhà tôi tắm.Kết quả là tôi vô tình nhận cuộc gọi video từ một nữ minh tinh đang livestream:“Anh đang làm gì vậy?”“Anh ấy đang tắm, hay là lát nữa cô gọi lại nhé?”Đúng lúc này, từ trong phòng tắm, trúc mã của tôi bỗng nhiên lớn giọng:“Lấy giúp anh cái khăn tắm với.”Chỉ một câu nói, cả mạng xã hội nổ tung—Hình tượng thanh cao cấm dục là giả, nuôi tình nhân trong nhà mới là thật!
Chó Nhà Tôi Là Sói Tôi nhặt được một con “chó bỏ đi” dạng thú nhân ở chợ đen về làm vệ sĩ. Bạn thân tôi tròn mắt: “Con mẹ nó, rõ ràng là sói mà!” Tôi không tin. Cho đến khi quân đoàn thú nhân lục soát đến tận nhà. “Lão đại nhà bọn tôi có ở đây không?” “Thuần huyết lang nhân, giết người không chớp mắt.” Tôi vô tội đáp: “Nhà tôi chỉ nuôi một con chó thôi mà.” Nói rồi tôi còn xoa đầu anh ta: “Cún con ngoan~” Anh ta đeo rọ mõm, gầm gừ trong cổ họng vài tiếng trầm thấp. Và rồi… trước mặt bao nhiêu thú nhân, lại lắc lắc cái đuôi phía sau. Cả đám đứng hình. “Lão đại, bọn tôi tìm anh nửa năm rồi.” “Kết quả anh trốn ở đây… làm chó nhà người ta?”
Một Đời Chỉ Vì Nàng Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.
Anh hàng xóm nhà bên là một người vừa đẹp trai lại rất nam tính, kiểu đàn ông phong trần, mạnh mẽ.Tôi phải vắt óc suy nghĩ một hồi mới nghĩ ra cách bắt chuyện.“Ống nước nhà em bị vỡ, anh có thể giúp em được không?”Anh ấy im lặng một lúc, rồi từ tốn nói: “Hôm qua, đèn nhà em cũng hỏng rồi.”Tôi vừa định lên tiếng phản bác thì anh ấy tiếp tục: “Hôm kia, ống xả nhà em cũng hỏng luôn.”Anh ấy liếc tôi một cái, mặt không cảm xúc.Tôi chỉ biết im lặng.Tôi gật đầu, ra vẻ nghiêm túc: “Gần đây thật sự xui xẻo quá đi.”
Tại bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu Bắc Kinh, vị thái tử nổi tiếng là phong lưu và phóng túng của Bắc Kinh đã cầu hôn tôi. Anh ta lấy tên tôi đặt cho chiếc du thuyền trị giá lên đến hàng tỷ đồng của mình. Dùng hàng ngàn chiếc máy bay ánh sáng để tỏ tình với tôi giữa màn đêm. Nhưng vào đêm trước ngày cưới, tôi đã vô tình nghe thấy lời anh ta nói với bạn mình: “Du Hoan ngày nào cũng tiếp xúc với người chết, người toàn mùi xác chết, tôi thấy rất ghê tởm, thậm chí còn chẳng muốn hôn cô ta. Cô ta bám theo tôi suốt bảy năm trời, đến ngày cưới nếu mà tôi bỏ trốn cùng người khác, lúc đó cảnh cô ta bị bỏ rơi chắc là trông thảm thương lắm nhỉ?” Mọi người đều cười phá lên cùng anh ta. Đêm đó trời đổ mưa tầm tã ở Bắc Kinh, tôi đã lái xe suốt ba tiếng trong mưa gió, toàn thân ướt đẫm để đến gõ cửa nhà người đàn ông quyền lực nhất Bắc Kinh. Với đôi mắt đỏ hoe, tôi ấm ức nói: “Anh từng nói muốn cưới em, điều đó còn tính không?” Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một lát rồi ôm lấy tôi vào lòng: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh đã từng nói rồi, nếu em lấy anh thì sẽ không được hối hận, cả đời này em sẽ phải ở bên anh, chúng ta sẽ không ly hôn, cũng chỉ có cái chết mới có thể chia rẽ hai ta mà thôi.”