Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

TÌNH YÊU VỤNG VỀ

Ôn Thư An là nhị thiếu gia ăn chơi khét tiếng ở kinh thành, còn tôi cũng là nhị tiểu thư nổi danh phóng túng.Vì vậy, khi chúng tôi kết hôn, mọi người cười nhạo gọi chúng tôi là cặp đôi “hai tay dở ẹc”.Sau đám cưới, chúng tôi thỏa thuận rõ ràng: mỗi người sống cuộc đời riêng, không can thiệp vào nhau.Thế nhưng, một lần tình cờ, tôi lại làm anh ấy ngã, và chuyện không ngờ đã xảy ra trong một đêm hoang đường.Sau hôm đó, cả hai rơi vào im lặng khó xử.Anh lạnh nhạt mở lời:“Không phải em có kinh nghiệm đầy mình sao? Sao kỹ thuật hôn lại tệ thế?”Tôi không chịu thua, cười khẩy đáp lại:“Không phải anh là tay chơi lão luyện sao? Sao ngay cả mở cúc áo cũng không biết làm?”Anh nghiến răng, mặt đỏ tía tai:“Tôi còn chưa từng nắm tay cô gái nào!”Tôi ngỡ ngàng: “???”

CHÚC DƯ CẬN BẠCH

Sau khi một lần nữa lên tiếng phủ nhận tin đồn yêu đương với kẻ thù không đội trời chung, tay săn ảnh thường xuyên bám theo tôi bỗng nhiên mất hút.Tôi nhắn tin hỏi hắn.【Hôm nay anh không đến à?】Hắn trả lời:【Chụp cô chán lắm, chẳng có gì hay ho để dựng chuyện, tôi đổi sang người khác rồi.】Thế mà chưa được bao lâu, hắn đã tung ra một đoạn video quay cảnh kẻ thù của tôi đi xem phim tôi đóng.Video bùng nổ.Hashtag #Giang Cận Bạch thầm yêu Chúc Dư nhảy thẳng lên top 1 hot search.Tôi lập tức tìm WeChat của tay săn ảnh, mỉa mai:【Ai bảo không dựng chuyện được? Cái này dễ quá mà.】Hắn đáp ngay không chớp mắt:【Tôi đâu có dựng, cậu ta đúng là thích cô mà.】Tôi: ?

CHỈ CẦN TÌNH YÊU CỦA EM LÀ ĐỦ

Tại buổi tiệc cưới.Lương Quan liếc nhìn bàn tay tôi đang khoác lên cánh tay anh ấy.Giọng anh lạnh lùng: “Chỉ là liên hôn thôi, đừng giả bộ tình cảm.”Tôi không buông ra mà siết chặt hơn, giọng nhẹ nhàng:“Diễn thì diễn cho trót.”Nghe vậy, anh hất tay tôi ra, đầy vẻ chán ghét mà chỉnh lại tay áo.“Minh Thu, đã bốn năm rồi, đừng tưởng tôi còn chưa quên cô. Đừng có mơ nữa!”Về sau, khi tôi vật vã đau đớn trong phòng sinh,Y tá nói rằng người nhà đứng bên ngoài khóc đến mức thảm thiết, suýt ngất xỉu mấy lần rồi.

Nghe Xem Trời Sắp Mưa

Nghe Xem Trời Sắp Mưa Người yêu online của tôi là thái tử nổi tiếng ăn chơi ở thành phố A. Đêm trước hôm offline gặp nhau, tôi vô tình nghe hắn nói chuyện với bạn: “Chỉ chơi đùa chút thôi, đừng nhắc tới cái hạng vừa nghèo vừa ngu đó.” “Hẹn offline? Tôi không đi đâu. Mấy người ai rảnh đi giúp tôi cái đi, đuổi cổ nhỏ đó là được.” Tôi không làm lớn chuyện, ngày hôm sau vẫn xuất hiện ở chỗ hẹn như thường. Còn chủ động ôm tay người tới. Người nọ nhìn tôi chăm chú, không từ chối. Đêm đó, thái tử gọi đến, cung kính hỏi: “Anh Văn, đuổi đi rồi à?” Văn Tuần ngắm người đang cưỡi trên người anh là tôi, khàn khàn nói: “…Ừ, đi rồi.”

Ngược Dòng

Ngược Dòng Ta vô cùng căm ghét vị hôn phu què chân của mình. Chỉ vì hắn, ta luôn bị đám quan quyến cười chê, dẫu cho hắn là một vị Hầu gia tôn quý. Sau này, dưới sự hậu thuẫn của di nương, ta gom hết can đảm tư thông với một thư sinh nghèo, rồi cùng hắn bỏ trốn. Nhưng ta lại gửi nhầm chân tình. Thư sinh ấy thi rớt xong liền ngày ngày đánh đập ta. Sau khi bị hắn đánh ch,t, hắn còn xé rách xiêm y của ta, bịa đặt rằng ta th/ông d/âm với người khác rồi ch.t. Người nhà xem ta như nỗi ô nhục, để mặc t/hi t/hể ta bị vứt nơi hoang dã. Cuối cùng, chính vị hôn phu mà ta đã ruồng bỏ lại đứng ra thu nhặt xá/c ta. Là hắn, ép người nhà ta tổ chức tang lễ cho ta. Là hắn, không tiếc chống lại thánh chỉ, rời khỏi kinh thành, bắt được tên thư sinh bạc bẽo kia, thay ta b/áo thù. Hắn nói: “Nàng là thê tử của ta.” Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về thời điểm còn bị đám quan quyến châm chọc, muốn hủy hôn. Lần này, ta cười lạnh bước ra: “Ngồi xe lăn thì sao chứ? Chàng vẫn là vị Hầu gia cao cao tại thượng. Sau này ta sẽ là Hầu phu nhân tôn quý. Còn các ngươi, lại là thân phận gì?” Người vốn luôn cúi đầu kia, bỗng ngẩng lên nhìn ta, trong mắt là ánh sáng chưa từng có.

Ngược Dòng

Chương 3
197
Cổ Đại
Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ

Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.

Tình Thoại Tai Trái

Tình Thoại Tai Trái Sau khi liên hôn với cậu bạn thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tình trong oán hận. Không có tình cảm, chỉ toàn kỹ xảo. Năm năm vừa tròn, vốn định lập tức chấm dứt thỏa thuận. Nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh dù anh không nghe thấy gì vẫn cố chạy đi mua hồ lô đường cho tôi, suýt nữa bị xe đâm, khiến lòng tôi mềm nhũn. Cho đến khi tôi định bàn với anh xem có nên tiếp tục sống như vậy không, thì lại nghe tiếng trêu chọc của bạn anh vọng ra từ hành lang: “Ông bạn đóng vai người điếc đến nghiện rồi à?” Phía bên kia tường, Bùi Việt xoay xoay cái máy trợ thính trong tay, tựa vào tường, khóe môi cong lên, cười khẽ: “Chỉ khi tôi giả điếc, cô ấy mới có thể tự do là chính mình.” Tôi ở bên kia bức tường, sững người. Vậy mấy câu bậy bạ tôi nói trên giường… chẳng phải là anh nghe hết rồi sao?

Điều Ước Thứ Ba

Điều Ước Thứ Ba Vì cảm thấy áy náy, Thẩm Hồi từng đồng ý với bạn gái cũ ba điều ước. Chỉ cần cô ấy nói ra, anh nhất định sẽ làm được. Hai điều ước đầu, cô ấy chỉ nhờ những chuyện nhỏ nhặt. Cho đến đêm trước ngày tôi và Thẩm Hồi kết hôn, cô ấy nói ra điều ước thứ ba: “Thẩm Hồi, em muốn có một đứa con thuộc về anh và em.” Thẩm Hồi nghe xong, khựng lại. Sau đó quay đầu nhìn tôi. “Anh phải giúp cô ấy thực hiện điều ước này.”

Ương Minh Xuân Truyện

Ương Minh Xuân Truyện Phế Thái tử suy vong, chỉ có ta nguyện theo hắn lưu đày sáu năm. Sau khi hắn đông sơn tái khởi, lại đuổi ta ra khỏi kinh thành. “Thân phận nàng thấp kém, không thích hợp làm phi.” Thái tử ban cho ta một rương vàng, thần sắc cao ngạo lạnh lùng. “Đừng đi quá xa, cứ ở lại vùng ngoại thành. Nếu Cô có rảnh, có lẽ sẽ tới thăm nàng.” Ta không nghe lời hắn, vòng qua vùng ngoại thành, một đường trở về cố hương Giang Nam cách xa ngàn dặm. Đẩy cửa tòa tổ trạch đã bỏ hoang nhiều năm. Không ngờ vị trượng phu nuôi từ nhỏ năm xưa lưu lạc trong loạn thế lại còn sống. Hắn đứng thẳng thân hình cao lớn rắn rỏi, vành mắt đỏ ửng, quăng cái cuốc trong tay xuống đất. “Đồ ch.t giẫm! Cuối cùng nàng cũng biết đường mà quay về rồi hả! Ta đợi nàng đến hoa cũng tàn, rụng cả rồi đó!”

Bánh Bao Máu

Bánh Bao Máu Kiếp trước tôi vì mang thai long phụng mà bị cô hàng xóm hiếm muộn căm ghét. Cô ta cho thu/ốc d/iệt c/ỏ vào món thịt kho, đ/ầu đ/ộc tôi đến ch/ế/t, một x/á/c ba mạ/ng. Trước khi chế/t, tôi thấy cô ta điên cuồng đạp mạnh vào bụng bầu của tôi, miệng cười man dại: “Ha ha, để xem cô còn dám khoe nữa không!” “Có bầu thì ngon lắm hả? Mang thai long phụng thì sao? Tôi cho cô không sinh nổi con luôn!” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mình vừa phát hiện mang thai. Trong thang máy, chồng tôi – Cố Minh – đang cẩn thận đỡ tôi: “Giờ cơ thể em yếu lắm, phải chú ý đấy.” Tôi ngoảnh lại, thấy ngay sau lưng mình là Hà Thúy Phương – và trong tay cô ta là một hộp bưu phẩm đã bị bóc ra, bên trong rõ ràng là một chai thuốc trừ sâu. Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt âm u rợn người.

Bán Kho Lương Thực, Mua Lại Cuộc Đời

Bán Kho Lương Thực, Mua Lại Cuộc Đời 1970 năm, Công xã Hồng Dương. Tôi cùng con gái lê lết khắp núi để đào rau dại ăn cho đỡ đói. Người chồng làm việc trong kho lương thực, kế thừa công việc của cha tôi, lại lén lút cầm phiếu lương thực đem cho nữ thanh niên trí thức. Con gái ốm, tôi đi vay họ hàng bên ngoại mười cân phiếu lương thực. Vừa quay lưng, chồng tôi đã trộm lấy, đem tặng nữ thanh niên trí thức mừng sinh nhật. Tôi khóc lóc cầu xin anh ta đòi lại phiếu lương thực, nếu con bé không ăn cơm, nó sẽ ch.t đói mất! Nhưng anh ta lại mắng tôi, bảo tôi phải học theo nữ thanh niên trí thức, dù có ch.t đói cũng không thể đánh mất thể diện. Sau này, tôi bán mất công việc trong kho lương thực. Chồng tôi khóc lóc cầu xin tôi vay tiền giúp anh ta mua gạo. Tôi mỉm cười nói: “Vì thể diện, anh cứ nhịn đói đi thì hơn!”