Danh sách truyện hot gần đây
Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”
Khi Đàn Ông Mang Bầu Người tôi thầm mến là một tên mọt sách ngây ngô, không hiểu chuyện đời. Để trêu chọc cậu ấy, vào một đêm hè cúp điện năm lớp 12, tôi đã thua trò chơi đại mạo hiểm và phải hôn cậu ấy. Ngày hôm sau, cậu ấy đỏ mắt chặn tôi trên đường tan học: “Bạn học Hứa, tớ, tớ bị cậu hôn đến mang thai rồi.” Tôi muốn nói hôn môi sẽ không mang thai, đàn ông không thể mang thai. Nhưng Thời Diên lại nắm tay tôi rồi đặt lên bụng cậu ấy, nơi đó đang động đậy. “Cậu sờ xem… Em bé đang đá chúng ta.”
Cậu Bé Mất Tích
Cầu Vồng Sau Mưa Kiếp trước khi tham gia show giải trí trao đổi vị trí nhà giàu và nhà nghèo. Em gái đã lựa chọn trao đổi với Vệ Hoành, đi đến thành phố. Nhưng kết quả sau khi đổi về em gái lại không thích ứng được với cuộc sống nơi thôn quê, ngày ngày làm loạn đòi người mẹ ở thành phố của nó. Con bé luôn có thành tích xuất sắc, nhưng lại nhất quyết bỏ học để ra ngoài làm việc. Còn tôi nhờ sự giúp đỡ của gia đình Vệ Hoành, đã vào đại học. Em gái bởi vì ra ngoài làm việc từ sớm, dưới áp lực của cuộc sống đã dần trở thành người bình thường như bao người khác. Sau đó, trong lễ cưới của tôi và Vệ Hành, em gái đã dùng d ao gọt trái cây đ âm vào cổ tôi. Nó gào thét chất vấn tôi. Nó hận tại sao người đi hoán đổi không phải là tôi, và người bỏ học không phải là tôi. Khi mở mắt ra, tôi và em gái đều quay trở lại ngày hoán đổi.
Chân Tướng Cuối Cùng Ở trường đại học, các thầy cô không mấy quan tâm đến việc bạn trượt môn, bỏ học, hay đi chơi đêm. Điều duy nhất họ để tâm là liệu bạn có gặp nguy hiểm đến tính m//ạng trong khuôn viên trường hay không. Rất nhiều trường đại học nhìn bề ngoài có vẻ bình yên, nhưng bên trong lại che giấu những điều không thể nói ra. Tại một trường truyền thông ở vùng trung và hạ lưu sông Trường Giang, đã từng xảy ra chuyện một sinh viên qua đời ngay tại trường. Không thể nói rõ trường nào vì chúng tôi đã nhận tiền để giữ im lặng, và còn bị đe dọa rằng nếu tiết lộ sẽ không được tốt nghiệp suôn sẻ. Giờ đây, sau nhiều năm tốt nghiệp, tôi chỉ muốn kể lại câu chuyện này, không mang theo cảm tính, chỉ nói về những gì tôi đã tận mắt chứng kiến. Tôi và người đã khuất có mối quan hệ khá tốt, chúng tôi thường cùng nhau làm nhiều việc. Tôi muốn kể lại sự thật vì câu chuyện này có hai phiên bản. Phiên bản vẫn đang lưu truyền trong trường chỉ là một phần không trọn vẹn. Các tên nhân vật sau đây đều là tên giả, không cần tra cứu cũng không cần truy cứu.
Mười Kiếp Theo Đuổi Chàng Vì lỡ ăn lầm nhân duyên quả của Thượng thần Cẩn Tu, Nguyệt Lão nói, ta phải dây dưa với hắn mười kiếp, đời đời mong mà không được. Đời thứ nhất, ta thành mẹ kế của hắn, trăm phương nghìn kế lấy lòng, hắn vì tránh hiềm nghi, trực tiếp xuất gia làm Phật tử. Nửa đêm ta phá giới của hắn, vậy mà hắn đập đầu chết ngay trước tượng Phật. Sau đó mỗi một thế, hắn đều kiên trinh bất khuất, mà ta rút đao liền chém. Dù sao còn có chín kiếp cơ hội làm lại cơ mà. Cho đến kiếp cuối cùng, ta trực tiếp xuống tóc làm ni cô, buông xuôi. Hắn lại nửa đêm gõ cửa chùa mà đến: “Thế nào? Không đuổi được nữa sao?”
Tô Miêu Miêu Chồng sắp cưới của tôi là Yến Triều – là người sói khiến ai nghe tên cũng sợ phát khiếp. Anh ta lúc nào cũng tỏ ra yêu mến người khác nhưng lại cực kỳ ghét tôi. “Vợ sắp cưới của tôi? Cô ta là loài người yếu ớt, khiến tôi cảm thấy rất ghê tởm.” Tôi mỉm cười yếu ớt. Mọi người đều cho rằng tôi là con chó của Yến Triều, nhưng anh ta là người sói, còn không phải là chó hay sao? Ngày giải trừ hôn ước, tôi cực kỳ vui vẻ, cuối cùng cũng được tự do. Nhưng Yến Triều đã phát điên. Mắt anh ta đỏ hoe và giọng nói run rẩy: “Xin đừng rời đi, anh sẽ trao cho em mạng sống của anh, được không?”
Thời Vi Quyết định hòa ly với Thẩm Tịch là vào một ngày bình thường.Hôm đó, hắn từ Bắc Cương trở về kinh phục mệnh, cả phủ vui mừng khôn xiết.Ta trong phủ bày tiệc khoản đãi đồng liêu và thuộc hạ của hắn, lại còn mời các phu nhân thế gia trong kinh đến để xem mắt cho tiểu cô.Trên dưới trong phủ, từ gia đinh đến nha hoàn, ai nhìn vào cũng đều thấy ta và Thẩm Tịch là một đôi phu thê hòa thuận.Nhưng đêm đến, khi hắn tắm rửa xong, cúi xuống định cởi thắt lưng ta, ta lại rút ra từ dưới gối một tờ hòa ly thư.Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước.Thẩm Tịch nhìn chằm chằm tờ hòa ly thư đã cũ kỹ, ố vàng vì năm tháng, thoáng ngẩn người.Hồi lâu sau, giọng hắn run rẩy hỏi ta:“… Vì sao?”Ánh nến bập bùng, soi bóng trên chân mày hắn, khiến ta thoáng nhớ đến năm năm trước.Nhưng vết sẹo quanh cổ tay lại nhắc nhở ta rằng, giữa ta và hắn, sớm đã không còn như xưa nữa.Ta vén màn, đứng dậy xuống giường.Giọng nói bình thản, ôn hòa: “Thư.”“Bởi vì những bức thư ta đã viết cho chàng.”Thẩm Tịch hoàn toàn sững sờ.
A Lê Phu quân nuôi ngoại thất, thậm chí còn có hai hài tử, duy chỉ giấu ta. Hắn giấu giếm khéo léo như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn bị ta phát giác. Ngày ta phát hiện, hắn đang cùng ngoại thất triền miên hoan lạc giữa gấm chăn. Nực cười thay, ngày ấy lại chính là sinh thần của ta. Hắn nói, hắn chỉ yêu duy nhất mình ta. Nhưng ta lại cảm thấy mọi thứ chẳng khác gì một trò cười. Một tấm chân tình của ta, lại đặt sai chốn. Thật bẩn thỉu. Ta khẽ chỉnh lại y phục trên người, lặng lẽ trở về phủ. Mùa xuân thật đẹp, ta mang theo tất cả những gì thuộc về mình, lặng lẽ rời khỏi nơi ấy.
Không Cưới Đàn Ông Đã Ly Hôn Năm thứ hai đính hôn với Lục Văn Cảnh, anh ta lén đăng ký kết hôn với thanh mai trúc mã. Khi tôi đến cục dân chính, hai người họ đang hôn nhau say đắm. Thấy tôi, Lục Văn Cảnh điềm nhiên giải thích: “Dao Dao tuần sau phải phẫu thuật tim, cô ấy muốn có một tờ giấy kết hôn.” Tôi bình tĩnh tháo nhẫn đính hôn, đi nghỉ lễ 1/5 với cô bạn thân. Bạn bè của anh ta khuyên anh ta nên đến xin lỗi tôi. Lục Văn Cảnh lạnh lùng cười nhạt: “Cô ấy đã từng đính hôn với tôi, ai còn muốn cưới nữa? Cứ chờ xem, vài hôm nữa kiểu gì cô ta cũng khóc lóc quay lại cầu xin tôi thôi.” Nhưng sau đó, khi thấy tôi đốt cuốn nhật ký ghi lại chuyện tình của hai đứa, anh ta như phát điên. Anh ta cầu hôn tôi công khai trên Weibo. Tôi nằm trong vòng tay người bạn thân nhất của anh ta, Chu Thần, đầu ngón tay còn tê rần – bình luận một câu: “Tôi không cưới đàn ông từng có vợ.” Lục Văn Cảnh tức đến nôn ra m áu, van xin tôi chỉ cần liếc nhìn anh ta một lần.
Bảo Mẫu Nhà Con Dâu Tôi Rất Kỳ Lạ Bảo mẫu nhà con dâu rất kỳ lạ. Rửa rau phải dùng nước Evian (nước khoáng từ núi Alpas), lau bàn phải dùng khăn ướt cho em bé, bật điều hòa thì mở toang cửa sổ, đi tắm phải mất hai giờ đồng hồ. Con dâu cứ hễ mở miệng nhắc nhở hai câu bảo mẫu lại nói giọng quái gở. “Nếu nghèo thì thuê bảo mẫu làm cái gì? Bảo mẫu đẳng cấp như tôi làm việc thế này đấy. Không chịu được thì thuê cái loại rẻ nhất ấy.” Con trai tôi đi làm vội vàng trở về, cũng chỉ biết bảo con dâu chịu một chút. Nhìn hóa đơn tiền điện nước cứ tăng vọt mà con dâu gửi tôi hoàn toàn không nhịn được nữa. Tôi thu dọn quần áo tới nhà con trai ở. Thằng con trai ngu xuẩn, con dâu da mặt mỏng chứ bà già này không phải loại dễ chọc.
Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Anh Thợ Sửa Xe Mặt Lạnh Để trốn hôn, tôi dọn đến ở nhờ nhà nam chính. Nửa đêm, tôi gõ cửa phòng anh ta. “Tôi muốn ngủ trên giường anh.” Thịnh Tiêu liếc qua vết hằn đỏ do ga trải giường rẻ tiền để lại trên da tôi, ánh mắt trầm xuống: “Đại tiểu thư à, trong nhà chỉ có hai cái giường, cô chắc chắn muốn ngủ phòng tôi?” Tôi vừa định gật đầu thì dòng bình luận hiện lên trước mắt: 【Nữ phụ đúng là phiền thật, suốt ngày gây rối cho nam chính. Sau này nam chính phát đạt, vừa gặp đã yêu nữ chính, còn nữ phụ thì hãm hại bất thành, bị ném vào núi rồi mới biết điều lại.】 Tôi nhếch môi, đối diện ánh mắt của Thịnh Tiêu: “Anh thấy… tôi đang gây rối cho anh à?” Anh bật cười khẽ: “Không có chuyện đó đâu.” Thế nhưng sau này… Cũng chính trên chiếc giường ấy. Thịnh Tiêu giữ chặt mắt cá chân tôi, kéo tôi vào lòng, hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt. “Đại tiểu thư, em thích bị tôi ‘gây rối’ như thế này không?”