Danh sách truyện hot gần đây
Cố Chi Kinh dường như đã có nàng thơ mới. Người trước giờ chưa từng vẽ chân dung như anh ấy, nay lại bí mật giấu một bức tranh của cô gái đó trong phòng vẽ. Khi nhìn thấy bức tranh được che bằng tấm vải đỏ, tôi gọi cho hệ thống đã chờ đợi tôi suốt ba năm qua: “Tôi hối hận rồi, tôi muốn rời khỏi thế giới này.” Cố Chi Kinh nhiều lần khuyên tôi giao quyền đại diện của phòng tranh cho người mới đó. Anh ấy nói rằng sau khi giúp cô gái ấy vượt qua khó khăn này thì anh sẽ trả lại phòng tranh cho tôi. Tôi mỉm cười đồng ý và đưa ra một yêu cầu. Tôi muốn anh ấy vẽ cho tôi một bức chân dung. Cho đến khi tại buổi họp báo, phóng viên hỏi anh ấy nghĩ gì về cái chết đột ngột của tôi, lúc đó sắc mặt anh còn tệ hơn cả lúc tôi qua đời. Danh họa nổi tiếng trong và ngoài nước, từ khi nhìn thấy di ảnh của tôi tại tang lễ, từ đó không bao giờ nhắc đến việc cầm cọ lên nữa.
Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức Khi kết hôn với Thẩm Từ An, cô 22 tuổi, còn anh 32. Anh không chỉ lớn hơn về tuổi tác, mà những phương diện khác… cũng “lớn” hơn. Ba năm kết hôn, anh dành cho cô sự dịu dàng không bao giờ cạn. Muốn gì cho nấy, nói hái sao là hái sao, nói lấy trăng là lấy trăng, chiều chuộng cô như bảo vật. Chỉ trừ mỗi đêm khuya, khi anh đòi hỏi đến mức cô khóc lóc van xin vẫn bị anh mỉm cười nhẹ nhàng mà không tha. Cô biết, người đàn ông này có rất nhiều tiền, rất nhiều tình yêu, và tất cả đều thuộc về cô. Cho đến ngày cha cô qua đời, cô gọi cho anh 99 cuộc điện thoại, tất cả đều bị anh từ chối. Ngay sau đó, cô nhận được một bức ảnh từ bạn thân: “Hề Hề, đây là chú nhà cậu đúng không? Tớ thấy anh ta đang ôm một người phụ nữ trên phố Paris.” Cô mở ảnh ra nhìn, thấy hai người trong ảnh. Người đàn ông, chính là anh. Còn người phụ nữ, là dì ruột của cô. …
Trong cuộc họp công ty, tôi buồn ngủ đến mức sắp gục.Vậy nên tôi lén mở điện thoại, nhắn tin trêu đùa anh chàng sáu múi trên TikTok.【Bé ơi, nhìn cơ thang của anh hơi có vấn đề, để em gác chân thử xem được không nha?【Nếu đồng ý thì bấm 1, không thì chuyển khoản em 50k.】Giây tiếp theo, đúng hai dòng tin nhắn đó hiện nguyên xi trên màn hình lớn trong phòng họp.Sếp lạnh lùng, mặt như núi băng, bình thản tắt chế độ trình chiếu, cầm điện thoại lên bấm vài số.【+¥50000.】【Đang họp, ra ngoài mà chơi.】Tôi: ????!!
Cô bạn cùng phòng mới học nhiếp ảnh, kéo cả ký túc xá ra làm mẫu.Kết quả là ai cũng được chụp đẹp như minh tinh.Các bạn khác hào hứng khoe ảnh lên mạng, còn tôi thì chơi lớn hơn – dùng tài khoản phụ đăng thẳng ảnh mình lên tường tỏ tình.“Ad ơi, duyệt bài cho mình với. Nhắn cô ấy là tôi cao 1m85, có 8 múi, chơi bóng rổ giỏi, còn biết hát tình ca.”Năm phút sau, một bình luận mới xuất hiện:“Trùng hợp ghê, đây cũng là crush của tôi. Tôi cũng cao 1m85, cũng có 8 múi, cũng chơi bóng rổ giỏi, cũng biết hát tình ca.Chiều thứ ba tuần sau, 5h30, sân bóng rổ tòa Yifu, solo một trận. Thua thì tránh xa crush của tôi ra!.”
Không Tha Thứ Tôi phải lòng Lâm Tự Nam, bạn thân của anh trai tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi từng nghĩ anh sẽ từ chối vì khoảng cách mười tuổi giữa chúng tôi, nhưng không, vào sinh nhật tuổi 22, anh không giữ lại chút nào mà chiếm lấy tôi. Tôi ở bên anh 5 năm. Khi tôi dè dặt hỏi: “Chúng ta có thể công khai không?”, anh lại mỉm cười… đưa tôi đến một viện điều dưỡng. Trong căn phòng đơn cao cấp ấy, là người con gái xinh đẹp, mong manh Bạch Nguyệt Quang của anh: Tống Chi. “Trì Ngư,” “Anh có thể ở bên em bao lâu cũng được, nhưng người vợ của anh… chỉ có thể là cô ấy.” Kiếp trước, tôi không tin tình cảm 5 năm chỉ là mây khói. Tôi nổi điên, nhất quyết không chia tay, làm ầm chuyện giữa hai chúng tôi đến mức ai ai cũng biết. Tống Chi nghe tin thì tr.ầ /m c/ả m 44, Lâm Tự Nam hận tôi thấu xương. Sau đó, khi tôi bị b.ắt c/ óc, anh cắt đứt cuộc gọi cầu cứu mà tôi định gọi về nhà, đứng nhìn tôi bị thủ tiêu, ch .t không ai đoái hoài giữa núi rừng hoang vu. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày anh đưa tôi đến viện điều dưỡng ấy. Lần này, tôi mỉm cười chúc phúc, lặng lẽ đặt vé máy bay sang nước ngoài.
Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Bao Nhiêu Là Đủ Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến. (Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.) Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực. “Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”
Cô Ấy Sẽ Không Chết Hai chiếc xe va chạm, tôi và một thai phụ khác được đưa vào phòng sinh cùng lúc. “Vị sản phụ này đã vỡ ối, cần cấp cứu ngay, mau tìm người nhà ký tên!” Ngay khi sắp được đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi nói với bác sĩ: “Chồng tôi bận lắm, tôi có thể tự ký!” Vừa dứt lời, chồng của thai phụ kia xông tới. “Cứu cô ấy trước, tình trạng cô ấy nghiêm trọng hơn, cô ấy bị bệnh tim!” Anh ta lo lắng đến mức máu me đầy mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta. Phó Thận, rõ ràng anh là chồng tôi mà, là chồng của tôi cơ mà. “Tôi là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Trung tâm, Phó Thận, mong mọi người tin tưởng vào phán đoán chuyên môn của tôi.” Tôi giơ tay định chạm vào anh ta, nhưng anh ta hất tay tôi ra không chút nương tình. “Nhưng bệnh nhân này đã vỡ ối rồi.” Phó Thận liếc tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Cô ấy không ch .t được. Tôi là chồng cô ấy, tôi có thể ký cam kết miễn trừ trách nhiệm.”
Tình Thâm Nơi Ngọc Môn Quan Vị hôn phu của ta trở về, mang theo một nữ nhân. Nữ nhân này giúp bọn họ đánh bại Hi tộc, hoàng đế muốn nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng nàng lại chỉ nguyện ý nhận cha ta làm nghĩa phụ và dọn vào ở trong nhà ta. Toàn phủ đem nàng so sánh với ta. Nàng võ nghệ cao cường, có thể giết giặc, còn ta chỉ biết làm nữ công. Cha mẹ và ca ca không ngoại lệ, đều thiên vị nàng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng không ngần ngại mà đề nghị từ hôn. Hắn nói hắn muốn một thê tử biết cầm đao, chứ không phải một người chỉ biết cầm kim chỉ.
Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”