Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

LỤC TỔNG NHÀ TÔI GHEN RỒI

Tôi theo trend lấy ảnh của mình cho AI tạo một bức ảnh mẹ con rồi đăng lên story.Người chồng Tổng tài bí mật của tôi thấy vậy, lập tức đăng Weibo: 【Vợ tôi và người yêu cũ có một đứa con riêng khoảng 2 tuổi, tôi có nên rộng lượng chấp nhận không?】Kết quả, người yêu cũ – tân ảnh đế cũng nhảy vào góp vui: 【Bạn gái cũ sinh cho tôi một cô con gái đáng yêu, tôi chính thức lên chức bố, mọi người để lại bình luận, tôi chọn 10 fan tặng xe ăn mừng.】Cư dân mạng nổ tung:【Hai người này cùng lúc đăng Weibo, đừng nói vợ của tổng tài Lục chính là người yêu cũ của ảnh đế nhé?】【Ủng hộ tổng tài Lục ly hôn.】【Ủng hộ ảnh đế tái hợp với tình cũ.】Tối hôm đó, tổng tài lạnh lùng rơi nước mắt trên livestream, nghẹn ngào nói: “Tôi không ly hôn đâu, cùng lắm đón đứa bé về, ba chúng ta sống tốt với nhau còn hơn tất cả.”

TÔI LẤY XE MAYBACH CỦA CHỒNG TÔNG VÀO MỘT CHIẾC PORSCHE

Tôi gây họa rồi, trộm lấy chiếc Maybach của chồng tôi tông phải một chiếc Porsche.Lúc để anh ấy phải giải quyết đống rắc rối cho tôi, tôi tự giác phạt đứng bên góc tường.Anh gỡ kính mắt xuống, xoa mi tâm: “Dù có là con nít thì làm sai cũng phải chịu phạt.”Trái tim của tôi nhảy lên “thình thịch”.Mỗi lần anh ấy lấy kính xuống, tôi biết là anh muốn hôn tôi.Nhưng lúc anh bắt đầu gỡ đồng hồ đeo tay, tôi biết là mình xong đời rồi…Giờ tôi bỏ chạy thì có kịp nữa không? 

GHÉP TÔI VỚI THÁI TỬ GIA LẠNH LÙNG

Tham gia chương trình hẹn hò trực tuyến, tổ chương trình ghép đôi cho tôi với một “Thái tử gia” mặt lạnh như tiền.Tôi tức giận gào lên:“Ai cơ?!“Thái tử gia á?“Tổ chương trình, các người dám thật đấy!”

Không Tha Thứ

Không Tha Thứ Tôi phải lòng Lâm Tự Nam, bạn thân của anh trai tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi từng nghĩ anh sẽ từ chối vì khoảng cách mười tuổi giữa chúng tôi, nhưng không, vào sinh nhật tuổi 22, anh không giữ lại chút nào mà chiếm lấy tôi. Tôi ở bên anh 5 năm. Khi tôi dè dặt hỏi: “Chúng ta có thể công khai không?”, anh lại mỉm cười… đưa tôi đến một viện điều dưỡng. Trong căn phòng đơn cao cấp ấy, là người con gái xinh đẹp, mong manh Bạch Nguyệt Quang của anh: Tống Chi. “Trì Ngư,” “Anh có thể ở bên em bao lâu cũng được, nhưng người vợ của anh… chỉ có thể là cô ấy.” Kiếp trước, tôi không tin tình cảm 5 năm chỉ là mây khói. Tôi nổi điên, nhất quyết không chia tay, làm ầm chuyện giữa hai chúng tôi đến mức ai ai cũng biết. Tống Chi nghe tin thì tr.ầ /m c/ả m 44, Lâm Tự Nam hận tôi thấu xương. Sau đó, khi tôi bị b.ắt c/ óc, anh cắt đứt cuộc gọi cầu cứu mà tôi định gọi về nhà, đứng nhìn tôi bị thủ tiêu, ch .t không ai đoái hoài giữa núi rừng hoang vu. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày anh đưa tôi đến viện điều dưỡng ấy. Lần này, tôi mỉm cười chúc phúc, lặng lẽ đặt vé máy bay sang nước ngoài.

Không Tha Thứ

Chương 1
193
Hiện đại
Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”

Sống Trong Ảo Mộng

Sống Trong Ảo Mộng Bạn cùng phòng của tôi mắc bệnh ảo tưởng có người theo đuổi, cứ tưởng ai cũng thích cô ta. Hè đó cô ta theo tôi về nhà chơi, ba mẹ tôi ra tận cửa đón. Mới nhìn một cái, cô ta đã chắc nịch: “Ba mày có tình ý với tao.” Ba tôi chẳng buồn đáp, vậy mà cô ta lại ngượng ngùng cười: “Ba mày chắc đau lòng vì tao chịu thiệt khi làm người thứ ba.” Sau đó chắc vì không muốn để ba tôi phải đau lòng, nên tôi với mẹ bị bọn bắt cóc tống thẳng vào máy xay thịt. Đầu lìa khỏi cổ, mắt tôi vẫn nhìn chằm chằm về phía bạn cùng phòng. Rồi tôi mở mắt ra, lại quay về chuyến xe khách hè đó, lúc đang trên đường về nhà.

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay Bảy năm ngày cưới, chồng tôi nắm tay con gái của người giúp việc trong nhà, nói với tôi rằng, cô ta có thai. Đứa trẻ là của anh ta. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có phần áy náy nhưng chẳng bao nhiêu. “Chúng ta ly hôn đi.” “Chi Chi đang mang thai, con bé vừa tốt nghiệp đại học, tương lai còn đang rộng mở. Anh không thể để người khác chỉ trỏ sau lưng cô ấy được, anh phải cho cô ấy một danh phận.” Tôi vung tay tát thẳng vào mặt cô gái kia, giận dữ gằn hỏi: “Tại sao? Trên đời này thiếu gì đàn ông…” Mặt cô ta đỏ bừng lên, nhưng giọng nói lại chẳng hề sợ hãi: “Chị à, gia đình chị đã giúp đỡ em nhiều năm, em luôn biết ơn. Nhưng tình yêu là ích kỷ. Em không thể vì lòng biết ơn mà từ bỏ tình yêu của mình.” “Huống chi, chị và anh Yến Huy đã kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa có con. Cả cơ nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ không có người kế thừa?” Tôi bật cười khẩy. Nếu cô ta thích nhặt rác đến vậy, tôi tất nhiên sẽ thành toàn cho họ. Chỉ là cơ nghiệp này… e là đứa con trong bụng cô ta còn chưa đủ tư cách để thừa kế.

Giấc Mộng Không Tên

Giấc Mộng Không Tên Tôi có ba anh trai. Bọn họ chẳng thèm để mắt đến tôi, nhưng lại cưng chiều thiên kim giả lên tận mây xanh. 【Anh cả đúng chuẩn tổng tài bá đạo, vừa đẹp trai vừa giàu có, chỉ tiếc cuối cùng công ty phá sản, ảnh thì vô tù.】 【Anh hai là ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, đáng tiếc tai nạn xe làm hủy dung, trầm cảm mà qua đời.】 【Anh ba là người tôi thích nhất, từng là quán quân e-sports, ai dè… câu lạc bộ giải tán, ảnh cũng mất luôn một chân.】 Rồi một ngày đẹp trời, thiên kim giả bỗng hết được sủng. Anh cả đưa tôi đi chọn trang sức đấu giá. Anh hai chuyển tiền tiêu vặt cho tôi không chớp mắt. Anh ba thì trực tiếp… nhét bạn thân ảnh vào phòng tôi. Tôi: “???” Anh ba: “Em chẳng bảo cậu ta đẹp trai, em muốn ngủ một đêm à?”

Màu Ngụy Trang Nguy Hiểm Nhất

Màu Ngụy Trang Nguy Hiểm Nhất Tôi bị tai nạn phải nhập viện, cái thai ba tháng trong bụng cũng không giữ được. Gọi cho chồng thì không liên lạc được, anh ta không nghe máy, cũng không trả lời tin nhắn. Tôi gọi cho trợ lý của anh ta. “Giám đốc Tần đi công tác nước ngoài rồi, nửa tháng nữa mới về.” Mãi đến mấy ngày sau, tôi mới biết. Chồng tôi bị uy hiếp, phải lựa chọn giữa hai điều. Tôi… và đứa con trong bụng, chính là lựa chọn bị vứt bỏ. Anh ta đã chọn Bạch Nguyệt Quang. Không nói một lời từ biệt, liền bay ra nước ngoài để ở bên người đó chờ sinh.

Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng

Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng Vào ngày kỷ niệm mười bảy năm kết hôn, chồng tôi đang cùng tình nhân mới đi khám thai. Tôi đã cùng anh ta trải qua mọi gian khổ trong những năm đầu lập nghiệp, để rồi khi cuộc sống cuối cùng cũng khởi sắc, người anh ta chọn để sẻ ngọt lại không phải tôi. Có lẽ anh ta nghĩ tôi đã có tuổi, lại không có lấy một đứa con, rời khỏi anh ta sẽ chẳng thể tìm được ai tốt hơn, nên mới càng lúc càng trắng trợn, không kiêng nể gì nữa. Anh ta không chỉ có gia đình bên ngoài, có cả con riêng, mà đứa trẻ đó lại có quyền thừa kế hợp pháp tài sản của anh ta. Lúc mối quan hệ giữa hai chúng tôi căng thẳng đến tột độ, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, buông một câu đầy lý lẽ: “Quy tắc tồn tại tức là hợp lý.” Phải thôi, luật pháp chỉ ràng buộc được người có đạo đức. Mà trên đời này, không thiếu kẻ bỉ ổi đến mức chẳng còn chút đạo đức nào để mà ràng buộc. Vậy thì tôi sẽ dùng quy tắc để đánh bại quy tắc. Dùng “hợp lý” để lật đổ cái gọi là “hợp lý” của anh ta. Dù sao thì, một tờ giấy đăng ký kết hôn, người bị trói đâu phải chỉ có một mình tôi. Tôi chẳng vướng bận gì, từ trước đến nay chưa từng sợ “cá chết lưới rách”. Người nên sợ, vốn không phải là tôi.

Trăng Thu Mấy Độ

Trăng Thu Mấy Độ Từ nhỏ ta đã hiểu rõ, tâm phải đủ độc, thủ đoạn phải đủ tàn nhẫn, mới có thể bảo toàn mạng sống trong thời loạn thế. Năm đó, ta trọng bệnh gần như hấp hối trong ngôi miếu đổ nát, lỡ mất chuyến bố thí của tiểu thư Giang gia. Nàng đã lục tung cả thành, cuối cùng cứu được ta khi ta chỉ còn thoi thóp một hơi thở. Ta thề sẽ bảo vệ nàng cả đời. Một gã thư sinh nghèo hèn muốn leo cao, liền giở trò bịa đặt, vu hãm rằng mình có tư tình với tiểu thư. Tiểu thư chỉ biết khóc thút thít kêu oan, chẳng thể tự bảo vệ chính mình. Ta nhìn gã thư sinh ấy, khẽ thở dài. Sống chẳng phải rất tốt hay sao? Cớ gì lại cứ nhất quyết muốn ch.t như vậy?

Thanh Hà

Thanh Hà Khi ta và Chu Phù Nghiễn đính hôn năm thứ bảy, cuối cùng hắn cũng đỗ Tam giáp Thám hoa. Còn ta cũng đã chắt chiu dành dụm được trăm lượng bạc làm của hồi môn. Ta nấu một bàn đầy món ngon, lòng ngập tràn vui mừng, tay cầm đèn lồng đi tìm hắn. Tưởng rằng ước nguyện bao năm rốt cuộc cũng có thể thành toàn, được gả cho người mình mong. Nào ngờ lại nghe thấy hắn nói với bằng hữu: “Phận hèn như Hứa Thanh Hà, xuất thân từ nhà chài lưới, vốn là thấp kém nhất.” “Đừng nói là trăm lượng, cho dù nàng ta dành dụm được cả ngàn lượng bạc, ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.” Đúng lúc đó, gió lạnh lướt qua, cơn mưa dầm rơi ướt cả người ta. Ta lặng lẽ xoay người, tay cầm đèn lồng đã bị gió thổi tắt, từng bước lui ra khỏi nơi ấy. Từ đó về sau, cả nửa đời còn lại, ta chưa từng quay đầu nhìn lại lần nào nữa. Chu Phù Nghiễn… vốn không xứng.

Thanh Hà

Chương 2
193
Báo Thù