Danh sách truyện hot gần đây
Phá Giới Con gái tôi nửa đêm t/r/è/o l/ê/n gi/ư/ờ/ng t//r/ẻ c/o/n của con trai Ảnh đế, từ đó hot search nổ tung. Cư dân mạng mắng chửi con gái tôi không biết xấu hổ, mới /n//ă/m tuổi đã muốn bá//m ví/u nhà giàu. Bạn gái tin đồn của Ảnh đế còn lên Weibo bóc phốt: 【Hồi đó có người t/r/èo lê/n gi/ườ/ng Ảnh đế không thành, giờ đến con gái cũng bắt chước, còn làm con trai Ảnh đế bị thương, chờ ch .t đi là vừa!】 Ngay sau đó, Ảnh đế lập tức bay về nước, trước mặt bao người tháo chuỗi Phật châu trên cổ tay xuống, nói anh ta muốn “phá giới” vì tôi. Cả mạng xã hội đều tưởng anh ta định phá “s/á/t giới”. Nhưng thực ra, cái anh ta muốn phá… là d/ụ/c giới. Dù sao cặp sinh đôi long phụng này, cũng là anh ta từng quỳ xuống cầu tôi sinh cho.
Bạn Trai Cũ Là Đạo Sĩ Chia tay 5 năm rồi, gã bạn trai cũ từng bị tôi đá giờ lại mò về. Còn quay sang làm thầy phong thủy. Hắn đứng ngay trước cửa căn biệt thự mới tôi vừa mua, nói: “Tôi coi rồi, căn nhà này phong thủy có vấn đề.” Nghĩ đến địa vị của hắn trong giới huyền học, tôi ráng nhịn. Ai ngờ hắn lại nhìn sang đứa nhỏ đứng cạnh tôi. “Xem qua là biết, đứa này là con tôi.” Tôi sững người tại chỗ. Vãi thật! Cái này cũng tính ra được à?
Cô Ấy Không Muốn Chịu Khổ Một Mình Sinh viên được tài trợ ấy rất thích kéo mọi người cùng mình “chịu khổ “. Trời nắng nóng đổ lửa trong buổi huấn luyện quân sự, tôi tự bỏ tiền túi mua coca lạnh mời cả lớp uống giải nhiệt. Vậy mà cô ta lại đứng ra, mở miệng là bắt đầu giảng đạo lý: “Như Như, tôi biết gia đình bạn có điều kiện, nhưng tiền của chú bạn đâu phải từ trên trời rơi xuống. Bạn nên biết nghĩ cho cha mẹ, đừng tiêu xài phung phí như thế này.” “Chưa kể huấn luyện quân sự là để rèn luyện ý chí, hành động của bạn như vậy là phá vỡ trật tự.” Sau đó, khi trời nắng tới 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá, cùng bạn cùng phòng xem show giải trí. Cô ta chẳng thèm hỏi han gì, xông vào là tắt ngay điều hòa. “Tối nay cũng không nóng lắm. Hồi tôi còn ở quê, trời hơn ba mươi độ cũng không dám mở quạt. Các bạn là vì chưa từng chịu khổ, nên chẳng biết tiết kiệm là gì.” Nghe đến đó, tôi lập tức gọi điện cho ba, bảo dừng luôn việc tài trợ cho cô ta. Thích chịu khổ lắm đúng không? Từ nay trở đi, tôi để cô chịu khổ cho đủ!
Chị Tôi Nhất Quyết Muốn Nhận Con Nuôi Trước khi cưới, chị tôi mang thai ngoài ý muốn nhưng lại lừa tôi rằng mình không thể sinh con. Chị khóc lóc van xin, kéo tôi cùng đi đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi. Vì chị, tôi gật đầu đồng ý. Nhưng không ngờ, chị lại âm thầm đưa chính con ruột của mình vào trại trẻ, rồi để tôi nhận nuôi thay. Tôi nuôi dưỡng đứa bé ấy như con ruột, dạy dỗ từng li từng tí, xem nó là tất cả. Lớn lên, nó thành công rực rỡ, nhưng lại lạnh lùng đẩy tôi từ tầng cao xuống. “Mẹ à, mẹ thật lợi hại, bây giờ tài sản của dì đều là của con rồi.” Nhìn đứa con trai cười ngạo nghễ, cùng gương mặt mãn nguyện của chị gái, tôi uất nghẹn mà nhắm mắt xuôi tay. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày đi đến trại trẻ. Lần này, trước cảnh tượng quen thuộc, tôi thu tay lại giữa chừng, ánh mắt chuyển sang cô bé từng bị chị gái dắt về rồi hành hạ đủ đường ở kiếp trước. “Bé ngoan, theo dì đi nhé. Từ nay dì chính là mẹ của con.”
Tôi Trở Thành Hoàng Hậu Nhờ Ăn Cơm Trong Hậu Cung Ta xuyên không rồi, xuyên thành một tiểu đáp ứng vô danh tiểu tốt trong ba ngàn giai lệ của bạo quân. Vì để sống sót, ta giả vờ mắc bệnh kín, cam nguyện vào lãnh cung dưỡng bệnh, lặng lẽ cầm cự suốt ba năm. Đến thọ yến của Thái hậu, toàn bộ phi tần hậu cung đều phải tham dự. Nhìn một bàn đầy mỹ vị, ta – một đại tham ăn – lập tức đại khai ăn uống, đang ăn đến mức vui vẻ thỏa mãn. Ngay lúc ta ăn ngon lành nhất, bạo quân trên đài cao bỗng trước mặt toàn thể phi tần, vui vẻ dùng tay chỉ về phía ta. “Chỉ có Hân đáp ứng thôi, trong toàn trường chỉ nàng tham ăn nhất, ăn cũng ngon lành nhất.” “Phong nàng làm Hoàng hậu, giao tiểu Thái tử cho nàng, trẫm mới yên tâm được.”
Khi tôi du học về nước, thanh mai trúc mã đã trở thành tổng tài bá đạo, đang quấn quýt mặn nồng với người thay thế tôi.Mẹ anh đến tìm tôi: “Một vạn, quay lại bên con trai tôi.”Tôi từ chối nhẹ nhàng: “Dì à, dì biết đấy, làm một ‘bạch nguyệt quang’ đủ tiêu chuẩn thì phải sống như đã chết rồi.”“Một trăm vạn, có làm không?”“Không vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”
Tôi vừa định tặng món quà Giáng Sinh cho Giang Tu thì một loạt bình luận từ hệ thống nổi lên ngay trên đầu tôi.【Ngốc quá! Cô tán sai người rồi! Đối tượng tán tỉnh của cô ở ngay bên cạnh kìa!】Lòng tôi réo lên: “Làm sao mà sai được?!”Món quà vốn đã đưa ra cho Giang Tu, vậy mà lại bị một lực vô hình nào đó đẩy lệch, rơi ngay vào tay Thẩm Triêu, người ngồi cạnh anh ta.Cả phòng im lặng, Mọi người đều nhìn về phía Giang Tu với bàn tay đang đưa ra giữa không trung và Thẩm Triêu với hộp quà được gói cẩn thận trong lòng.Bình luận nổ tung:【Đúng rồi, anh ta mới là đối tượng cô cần theo đuổi, nam chính của cô, người mà chỉ cần vẫy tay là có được!】【Tôi đoán giờ nam chính chắc đang rất phấn khích, tình yêu thầm kín cuối cùng cũng được người ta nhận ra!】【Tim đập 150, mặt lạnh mà giặt đồ lót.】
Sau khi kết hôn, anh bảo anh đi bốc vác để kiếm sống.Tôi nói, tôi bán cá để phụ gia đình.Mỗi ngày, một người trở về với mùi mồ hôi, một người đầy mùi tanh của cá.Cho đến ngày diễn ra buổi đấu giá gây chú ý.Tôi và người chồng mới cưới đứng đối diện nhau.Trên tay tôi cầm một bức tranh vừa đấu giá được, còn anh thì cầm chiếc dây chuyền kim cương vừa mua xong.
Tôi luôn giả vờ là học sinh ngoan trước mặt đại ca trường – Phí Dã.Cho đến một lần hỗn chiến trong quán bar, anh cầm gậy bóng chày, tôi cầm chai bia, cả hai nhìn nhau chết trân.Phí Dã: “Thẩm Chiêu Chiêu, sao cậu lại ở đây? Nói xem nào?”Tôi cố biện minh: “Tôi nói tôi đến quán bar để ăn trái cây, cậu tin không?”Phí Dã: “Tin.”
Yến Hoang Ngày ca ca gom đủ tiền chuộc ta rời khỏi phủ là một ngày cát tường. Trong phủ đang tổ chức lễ cập quan hai mươi tuổi cho tiểu công tử được sủng ái nhất, náo nhiệt phi thường. Phu nhân không nghe rõ là ai muốn xuất phủ, liền qua loa sai người trả khế bán thân của ta. Ta ôm tay nải nhỏ, đi đến cửa góc thì đụng phải tiểu đồng của công tử, hắn trừng mắt lườm ta. Ta và công tử đã mấy ngày nay không nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau. Hắn cố ý nhắc đến vị hôn thê của công tử, nói nàng ấy dung mạo xinh đẹp thế nào, khí độ hào phóng ra sao. “Ban thưởng tùy tiện cũng là minh châu to bằng quả trứng! Yến nhi, một tiểu nô tỳ như ngươi thì có gì để so? Được làm thiếp đã là ban ân rồi!” Ta chỉ mỉm cười. “Vậy ngày sau công tử có thể hưởng phúc rồi.” Hắn say khướt nhìn ta ngồi lên chiếc xe bò bụi bặm, loạng choạng đuổi theo phía sau. “Này, ngươi đi đâu? Ta nói ngươi biết, chiêu bỏ nhà đi vì giận dỗi này không còn tác dụng nữa đâu. “Nếu còn không biết điều, công tử sẽ thật sự không cần ngươi nữa đấy!”
Khúc Hát Của Đào Kép Cha ta háo sắc nhưng lại cực kỳ coi trọng danh tiếng của mình, một lần say rượu trên thuyền hoa đã để mắt đến mẹ ta. Sau khi tỉnh rượu, cha ta thấy thân phận ca nữ của mẹ ta bôi nhọ ông, vì vãn hồi thanh danh, cha ta trước mặt mọi người đã mắng mẹ ta dùng thủ đoạn bỉ ổi, vì muốn leo lên quyền quý mà tính kế ông, thậm chí còn sai người đánh chết mẹ ta để chứng minh sự trong sạch của mình.
Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.