Danh sách truyện hot gần đây
Bị Con Riêng Vu Oan Làm Tiểu Tam, Tôi Phát Điên Thật Rồi! Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, toàn bộ slide thuyết trình của tôi bất ngờ bị thay thế bằng những bức ảnh thân mật giữa tôi và bố, tổng giám đốc tập đoàn.Dòng chữ đi kèm là: 【Vạch mặt tiểu tam, thay trời hành đạo!】Trước mặt toàn thể nhân viên, một đồng nghiệp lớn tiếng buộc tội tôi chen chân vào gia đình người khác, vì tiền mà mất hết liêm sỉ.Cô ta ép tôi phải xin lỗi, phải từ chức, thậm chí bắt tôi quỳ xuống.Còn chế giễu tôi:“Đồ hèn kém vẫn mãi là đồ hèn kém, cái vẻ nghèo kiết xác đó mà cũng mơ quyến rũ bố tôi, muốn bước chân vào nhà họ Giang á? Nằm mơ đi!”Ngay cả những đồng nghiệp trước đây vẫn thân thiện với tôi, cũng đồng loạt mở livestream.“Có gan làm tiểu tam, mà không có gan thừa nhận sao?”Cả đám người điên cuồng chửi rủa, không chỉ đập vỡ chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy gia truyền của tôi, mà còn đánh tôi đến mức chấn động não.Nhìn chiếc vòng vỡ nát, tôi bình tĩnh quay sang người đàn ông là bố tôi vừa tới và hỏi:“Nghe nói, bố có ‘con gái mới’ rồi?”
Mua một tài khoản game, không ngờ lại kèm theo cả một người yêu qua mạng.Nhận được lời tỏ tình nồng nhiệt từ anh chàng qua mạng, tôi đành bất đắc dĩ đáp:“Thật sự tôi không phải chủ tài khoản, anh nhận nhầm người rồi.”Nhưng anh ta hoàn toàn bỏ ngoài tai:“Tôi không quan tâm, em chính là người yêu của tôi.“Bảo bối, em nói chuyện với tôi một chút được không? Tôi sẵn sàng trả tiền để được nói chuyện với em!”Tôi lưỡng lự đáp:“Được thôi, vậy… phí nói chuyện 20 một lần nhé?”[Đinh—Alipay nhận được 200.000 tệ.]Tôi trợn tròn mắt.Hàng, chục, trăm, nghìn, vạn… ôi trời đất ơi!
Nhân lúc “thái tử gia” của giới thượng lưu Hong Kong mất trí nhớ sau khi ngã xuống biển, tôi đã lừa anh lên giường rồi hôn cho một trận.Trở về Hong Kong, các quý cô thượng lưu cười nhạo tôi chỉ là gái nhà nghèo, không xứng với người quyền lực như Phó Nam Uyên, sớm muộn gì cũng bị anh đá.Cho đến tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Phó.Tôi cặm cụi nấu nào là cá chua ngọt kho kiểu đặc sản, thịt xào tuyết cải cùng măng đông, canh bạc hà nấu cá, cả cá vàng hoang dã mà người có tiền cũng khó mua nổi…Họ bắt đầu lờ mờ nhận ra, “thái tử gia” ngày đêm nhắc mãi về tôi, khóe môi nhịn không được mà cứ cong lên mỗi khi nói đến.Nhưng thực ra, anh ta nhớ nhung không phải tôi, mà là kỹ năng nấu cá đạt cảnh giới thần sầu của tôi.
Tôi uống say, lén quản lý mở livestream.Trong phần bình luận, có người nhắc đến “Thái tử gia giới Kinh thành”. Tôi hứng chí đáp:“Thẩm Từ à? Đã từng quen rồi.”“Chỉ là anh ấy hơi nhỏ tuổi, tôi thích người lớn hơn chút.”Chưa đầy một giây sau, tôi lập tức lên top tìm kiếm trên Weibo.“Giang Vãn Kiều đúng là chẳng gì không dám nói, chẳng gì không dám dựa hơi!”“Dám dựa hơi Tổng giám đốc Thẩm, chúc mừng Giang Vãn Kiều nhận được thư luật sư.”Ngày hôm sau, Thẩm Từ tìm tôi, đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi: “Khi xưa chia tay anh là vì lý do này?”Đây vẫn là tổng tài lạnh lùng của tôi sao?
Chơi game bị chế giễu, tôi dùng acc phụ bám riết đến khi cưa đổ đối phương.Đến ngày hẹn gặp ngoài đời, tôi cố tình mất liên lạc.Cuối cùng, hắn hoảng loạn nhắn tin:“Sao không trả lời anh vậy, bé con?”Tôi cười lạnh, gõ chữ:“Còn nhớ sáng ngày 12 tháng 11 năm 2023, lúc anh chơi squad PUBG, giết tôi xong còn nhảy nhót bắn vào hộp x/á/c rồi cười nhạo không?”“Đồ hề, thật sự nghĩ có người thích loại vô duyên như anh à?”Phục thù thành công, tôi chặn luôn.Sau này, tôi xem livestream game.Truyền thuyết bất bại V Thần đeo kính râm, không còn kiểu chơi tàn sát nữa.Suốt trận, hắn chỉ đuổi theo kẻ địch, g/iết xong còn xin lỗi lia lịa.Phỏng vấn sau trận, có người hỏi sao đổi phong cách đột ngột vậy.Sau kính râm, hai hàng nước mắt rơi xuống.Giọng hắn nghẹn lại:“Cô ấy nói tôi vô duyên…”
Lúc họp, sếp đang thuyết trình PPT.Tôi lén lút nhắn tin tán tỉnh người yêu online của mình:“Không thể nghĩ đến anh quá nhiều, vừa nghĩ đến là đầu óc toàn pixel mất rồi.”Kết quả, giây tiếp theo, câu này liền xuất hiện ngay trên màn hình trước mặt tôi.Cả phòng họp im lặng đến đáng sợ.Anh ấy bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhắn lại:“Ngoan, tối nay chụp ảnh cơ bụng cho em.”
Tôi đã chăm sóc tổng tài hôn mê hai năm. Ngày đầu tiên anh ấy tỉnh lại, “bạch nguyệt quang” của anh ta liền cầu hôn ngay trước mặt tôi.“Cố Minh Húc, em đã chăm sóc anh suốt hai năm rồi, cuối cùng anh cũng tỉnh lại. Bây giờ… anh có thể lấy em được không?”Anh thản nhiên nhận lấy bó hoa.Tôi đứng trong góc, cả người cứng đờ. Hai năm tận tâm tận lực cuối cùng lại làm nền cho người khác. Nhưng rồi…Cố Minh Húc đột nhiên bật dậy, một cước đá bay cô ta:“Không thể! Cút! Ông đây là hôn mê chứ không phải chết!”“Muốn ông cưới cô á? Đừng mơ! Mà không, đến cả trong mơ cũng đừng mơ như thế!”
Buổi sáng sớm trên con phố, xe cộ đông đúc, tiếng người ồn ào, tiếng rao bán và mặc cả tạo nên không khí náo nhiệt.“Bác ơi, bác có thể cho chúng cháu vài cây cải nhỏ được không?”Động tác nhặt rau của Lưu Khai khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn, thấy hai đứa trẻ ăn mày nhỏ nhắn, toàn thân bẩn thỉu đứng trước quầy hàng của mình, lòng không vui.Nhưng nhìn cơ thể nhỏ bé của chúng, khuôn mặt bẩn thỉu với đôi mắt trong sáng, tinh anh, lòng ông mềm lại.Nhìn xuống lá rau trong tay, dù bị ép nát một chút nhưng vẫn còn tốt, ông đem về nhà cũng sẽ ăn, nhưng nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt khao khát, ông quyết định chia cho chúng một ít.Nghĩ vậy, Lưu Khai lấy một nắm lá rau đã bỏ vào rổ tre, đưa ra trước mặt hai đứa: “Nhiêu đây đủ không?”
Tình Yêu Mắc Cạn Chu Kỳ lần thứ 3 chia tay với tôi. Tôi còn chưa kịp làm lành với cậu ta, giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh lại danh sách các nhóm học đôi. Tách tôi khỏi cậu ta, ghép tôi với học bá lạnh lùng, xa cách nổi tiếng trong trường. Ai cũng nghĩ tôi và Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Nhưng cậu ta lại là người lên tiếng trước, giọng nhẹ tênh như không: “Vừa hay vứt được cái đuôi theo sau, giao Trình Ngữ cho Tiết Triết. Con ngốc này ngày nào cũng dính lấy người ta, để xem lần sau cậu ta còn có cơ hội giành hạng nhất nữa không.” Bạn thân cậu ta cười phá lên: “Cậu cũng đừng vội mừng, Tiết Triết xưa nay toàn từ chối ghép nhóm, cậu nghĩ người ta muốn nhận Trình Ngữ à?” Trước mắt tôi như hiện lên loạt bình luận quen thuộc: 【Nam chính lại bắt đầu mạnh miệng rồi, tối qua còn ôm điện thoại đợi tin nhắn xin lỗi của Ngữ Bảo, mất ngủ tới tận năm giờ sáng cơ mà!】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ chậm xin lỗi một ngày, cậu ta đã bắt đầu mỉa mai! Mặc dù là nam chính ngọt ngào, tôi vẫn muốn xem cảnh cậu ta “đuổi vợ hóa tro tàn”.】 【Ngữ Bảo mau dùng giọng bé bỏng làm lành, lại ôm ôm một cái, đảm bảo câu được cái môi chu lên của ảnh ngay!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn ta là phản diện đấy! Học sinh giỏi toàn trường thì làm gì có người bình thường?!】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi khẽ mỉm cười: “Có cơ hội được người đứng đầu lớp dạy học, đúng là vinh hạnh của tôi.”
Sống Lại Tôi Cùng Hệ Thống Tàn Sát Tứ Phương Tôi là thiên kim thật. Trói định với hệ thống ăn dưa. Ngày đầu tiên trở về hào môn, cả nhà đều đọc được suy nghĩ của tôi. [Mẹ bảo dưỡng tốt thật, chẳng trách sau khi ly hôn với ba vẫn có thể làm streamer hở hang.] Mẹ ruột vốn định lập quy củ với tôi sắc mặt trắng bệch. Tôi liếc nhìn thiên kim giả đang khóc lóc. [Ồ, có thai rồi, là của anh cả hay anh hai nhỉ?] Hai anh em liếc nhìn nhau, biểu cảm kỳ quái. Ba ruột khoan thai đến muộn. Tôi “Chậc.” một tiếng. [Thì ra là của ba.] …