Danh sách truyện hot gần đây
Người Dẫn Âm Bạn trai lần đầu tiên đến trường tìm tôi. Lập tức bị hoa khôi lớp để ý. Cô ta kiếm đủ lý do để tiếp cận anh ấy, còn ngang nhiên nói rằng nhất định phải giành được bạn trai tôi. Nhưng cô ta đâu biết rằng… bạn trai tôi là âm thân mà tôi đã kết duyên. Chỉ có người chết mới có thể lấy được anh ấy.
Bố Mẹ Nuôi Của Thiên Kim Thật Sau khi trọng sinh, tôi không nhận lại bố mẹ ruột trong gia đình hào môn. Chúc họ và cô “thiên kim giả” sống hòa thuận, yêu thương nhau. Còn tôi, trở thành bảo bối nhỏ trong vòng tay của bố mẹ nuôi. Nhiều năm sau, bố mẹ ruột hối hận, chủ động tìm đến cầu xin nhận lại con. Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Họ cưng chiều thiên kim giả, vậy thì tôi sẽ dốc lòng yêu thương bố mẹ nuôi của mình.” Về sau, cả mẹ ruột và mẹ nuôi đều bị bắt cóc. Tôi nhìn bọn bắt cóc, rồi quay đầu nói: “Xin lỗi cô ạ, cháu phải cứu mẹ cháu trước đã.”
Pháo Hoa Đêm Giao Thừa Tôi tài trợ học phí cho một học bá khiếm thính, nhưng cậu ấy lại thầm thích tôi. Vào sinh nhật của tôi, cậu ấy nghe được chính miệng tôi nói: “Đàn ông thích đàn ông thật ghê tởm.” Sau đó, cậu ấy hoàn toàn mất kiểm soát. “Cậu ghê tởm tôi thì sao còn đến trêu chọc tôi? Sao lại nói thích tôi?” Tôi cố gắng giải thích. Nhưng cậu ấy tháo máy trợ thính ra, đáp trả đầy khiêu khích: “Tiểu Mãn, cậu nói nhỏ quá, tôi không nghe thấy.”
Đầu Tôi Đâu? Đầu tôi rơi mất trên đường đi dự đám cưới. Nhưng không sao cả. Khâu vá lại một chút, tôi vẫn có thể tiếp tục lên đường. Tôi thật sự trân trọng tình bạn này biết bao, đáng tiếc chỉ có mình tôi trân trọng nó.
Đạo Cô Quán Ta là một nữ đạo cô. Vì muốn cải thiện bữa ăn trong đạo quán, Tạ Dũ nguyện gả mình cho đích tôn đã qua đời nhiều năm của nhà họ Tạ để kết âm hôn. Nửa đêm, có người gõ cửa đạo quán. Ngoài cửa là một công tử xa lạ phong tư nhã nhặn, áo rộng tay dài, dáng vẻ yểu điệu như liễu trước gió. “Công tử tìm ai?” Ánh mắt công tử nhàn nhạt rơi trên mặt ta, “Tìm nương tử của ta.” “Ai cơ?” “Là nàng.” Ta: … Khóe má công tử khẽ hồng lên như hoa xuân nở rộ, mắt dịu dàng nhìn ta không chớp. “Nương tử, nàng xem, đêm đã khuya, phu quân cũng mệt rồi, chi bằng…”
Tôi Là Người Qua Đường Trong Truyện Thiên Kim Thật Giả Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đạo văn. Tôi không phải là thiên kim thật, cũng chẳng phải thiên kim giả. Mà là bà chủ của tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu thôn. Trong cuốn tiểu thuyết đạo văn đó, nữ phụ bẩm sinh đã độc ác, sự tồn tại của cô chỉ để làm nền cho nữ chính toả sáng, bị nữ chính “vả mặt”. Thế nhưng, tôi tận mắt thấy đứa trẻ ấy bị các anh trai ấn đầu chui vào ống quần người khác, học tiếng chó sủa… Chỉ để đổi lấy một miếng củ cải khô lót bụng.
Nếu Có Kiếp Sau Khi Đoạn Sách đè ta xuống dưới thân, ta lại hỏi một câu cực kỳ phá hỏng tâm tình— “Ngươi có tin vào nhị thứ nguyên không?” Hắn giọng khàn đặc, nhưng vẫn cố nén dục niệm mà thuận theo lời ta: “Là gì vậy?” “Chính là nơi ta muốn chạy trốn đến.” Hắn bật cười khẽ hai tiếng, cắn lấy cằm ta: “Nàng trốn đến đâu, ta cũng sẽ tìm nàng về.”
Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.
Hoa Tàn Máu Lệ Khi ta tìm thấy tiểu thư ở bãi tha ma, cơ thể của nàng đã bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Nữ xuyên không hứa rằng sẽ giúp tiểu thư báo thù, nhưng khi vào được phủ Tể tướng, nàng lại tha thứ cho tất cả những kẻ đã làm hại tiểu thư: “Tể tướng phụ thân trước đây không cố ý hại chết thân mẫu của tiểu thư nhà ngươi, nên tha thứ cho ông ấy đi.” “Chủ mẫu ngày ngày tặng ta cao hương phấn thơm, cho ta ăn sơn hào hải vị, quả thực không giống người cay nghiệt như tiểu thư nhà ngươi từng nói.” “Trương lang đối xử với ta rất tốt, hắn lãng tử quay đầu, cũng thật khó có được. Chắc chắn là do tiểu thư nhà ngươi trước đây hay ghen tuông quá thôi!” Nữ xuyên không được mọi người yêu quý, được cưng chiều, ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại bỏ qua mối thù của tiểu thư, đắc ý nói: “Là tiểu thư nhà ngươi đáng ghét, bị mọi người chán ghét nên mới bị hại, cũng là đáng đời! Ngươi xem, ta thay nàng sống, mọi người đều yêu mến ta, đến cả Thái tử điện hạ cũng thích ta! Hiện tại, ta chính là trung tâm của mọi người, là bảo bối được cưng chiều nhất!” Nhưng nàng không biết, công chúa trong cung cách đây không lâu bị bỏng nặng trong một trận hỏa hoạn, cần một làn da hoàn hảo của mỹ nhân để hóa trang. Tiểu thư trước đây chịu cảnh ngược đãi, thân hình gầy gò, làn da khô ráp. Hiện tại, những kẻ đó cưng chiều nàng, chỉ để dưỡng cho làn da trở nên hoàn mỹ, căng mịn. Bây giờ, làn da của nàng đã được chăm sóc rất khá, rất bóng loáng.
Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”
Sau Khi Kết Quả Thi Cao Học Của Tôi Bị Đánh Tráo Tôi Ôm Huân Công Quỳ Không Đứng Dậy Điểm thi cao học công bố rồi, tôi một người từ nhỏ đã học giỏi, chuẩn bị suốt ba năm lại chỉ được 10 điểm. Tôi yêu cầu trường nguyện vọng kiểm tra lại bài thi, kết quả chỉ nhận được một câu lạnh lùng: “Đã kiểm tra, không có sai sót.” Tôi tìm đến nhà trường cầu xin đòi lại công bằng, nhưng họ không dám dính líu. Tôi tìm đến cảnh sát, cảnh sát khuyên tôi “đừng làm lớn chuyện”. Tôi kiện ra toà, nhưng sau đó một công tử nhà giàu lái siêu xe đ//âm ch//ết ông nội người nhặt ve chai nuôi tôi khôn lớn. Hắn lấy chân đạp vào mặt tôi: “Được điểm cao thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn phải nhường đường cho tao sao?” “Một đứa mồ côi nghèo hèn như mày, cũng xứng đối đầu với tao à?” Hắn không chỉ đe doạ, khủng bố tinh thần tôi, mà còn ép tôi làm người thế thân cho hắn. Không còn đường lui, tôi ôm hàng chục huy chương quân công, đến trước cổng quân khu, quỳ xuống không dậy nổi. Tôi chỉ muốn hỏi quốc gia: Là con của liệt sĩ, tại sao điểm thi cao học của tôi bị tráo đổi, lại không ai đứng ra xử lý? Tại sao có kẻ dám ngang nhiên hưởng trợ cấp lẽ ra thuộc về tôi, mà vẫn sống an nhàn sung sướng?
Ngày Anh Quay Lại Trời Lại Hửng Nắng Tôi lấy ảnh bạn trai cũ làm hình nền máy tính. Thầy hướng dẫn nhìn thấy, im lặng một lúc. “Em quen người này à?” Tôi không nghĩ ngợi gì, buột miệng đáp: “Đây là bạn trai em.” Hôm sau, thầy nhiệt tình mời tôi đến nhà ăn cơm. Vừa mở cửa, tôi và… Giang Nhượng nhìn nhau chết trân. “Con trai à, ba đưa bạn gái con về rồi đây.” Tôi nhìn quanh xem có cái lỗ nào để chui không. Năm đó rõ ràng là tôi đá anh ta cơ mà…