Danh sách truyện hot gần đây
Nữ Nhân Cải Trang Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai, nữ tử dắt theo một đứa bé khoảng năm tuổi. Đứa bé trong bụng nàng, là con của tướng quân. Đứa bé nàng dắt theo, là con của ta. Mọi người khen ngợi, ta và tướng quân quả nhiên là huynh đệ tốt cùng dùng chung một chiếc quần, tình cảm bền chặt, ngay cả thê tử cũng có thể dùng chung một người. Ta con mẹ nó chứ.
Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.
Đào Sắc Phùng Xuân Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám và nam nhân bình thường có gì khác nhau?” Liên di nương ấp a ấp úng: “Chính là… không thể sinh con…” Ta bừng tỉnh, không thể sinh con ư? Hóa ra còn có chuyện tốt như vậy! Thế là ta vui vẻ hân hoan gả cho vị thái giám ấy.
Sau khi tôi bị bắt cóc.Tên bắt cóc nói: “Hãy kêu bạn trai là thái tử gia Quảng Đông của cô, mang 100 triệu đến chuộc cô nhanh đi!”Tôi nghĩ đến Thẩm Cảnh, người mà đi ăn cơm còn phải trả lại một hộp khăn giấy.Rồi nhớ lại mỗi cuối tuần, anh ấy đều phải về quê để ăn gà thả vườn cho tiết kiệm.Tôi lắc đầu: “Các người nhầm rồi phải không?”Bạn trai “nghèo vô thời hạn” của tôi, Thẩm Cảnh, sao có thể là thái tử gia của Quảng Đông?Nhưng sau đó, Thẩm Cảnh thực sự đã bỏ ra 100 triệu để chuộc tôi về.Trên đường về nhà, anh ấy làm ra vẻ đau lòng vô cùng .“Em có tin không, cái chỗ tồi tàn đó lại dám thu của anh 10 đồng phí đỗ xe?”
Công ty vừa điều một tổng giám đốc mới về từ bên ngoài.Mọi người xếp hàng hai bên hân hoan đón chào, còn tôi thì lén trốn trong góc hóng chuyện.Thế mà lúc thấy mặt tổng giám đốc mới, tôi suýt ngất tại chỗ.Tổng giám đốc mới lại chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi!Từ giờ còn có ngày nào yên thân nữa không?Không ngoài dự đoán…Chu Hằng: “Thư ký Giang, pha cho tôi ly cà phê.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, in giúp tôi tập tài liệu.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, tôi muốn ăn táo, phiền em gọt vỏ giúp tôi.”Thư ký Giang, thư ký Giang, thư ký Giang…Phiền chết đi được!Rõ ràng còn có bao nhiêu thư ký khác, vậy mà anh cứ nhắm mỗi mình tôi để sai khiến.Người đất còn có ba phần nóng tính, huống chi là tôi!Tôi hầm hầm lao vào phòng tổng giám đốc, đập bàn hét lên:“Chu Hằng, anh bị sao vậy? Ngày nào cũng thư ký Giang, thư ký Giang, anh không biết gọi người khác à? Anh cố tình nhắm vào tôi đúng không? Anh rốt cuộc muốn gì hả?!”Chu Hằng từ tốn đứng dậy, cúi người nhìn thẳng vào tôi, miệng nhả ra một chữ:“Em.”
Vừa Nhận Người Thân Đã Bị Giả Thiên Kim Bám Dính Như Keo Tôi là thiên kim thất lạc nhiều năm, sau cùng lại được một ông trùm xã hội đen nuôi lớn như con gái ruột. Từ nhỏ, tôi gối đầu lên khẩu súng mà ngủ. Còn Lâm Du kẻ thay thế thân phận vốn thuộc về tôi, thì ôm búp bê ngủ mỗi đêm. Tôi không cần dùng đầu nghĩ cũng nghĩ ra được tám trăm cách tiễn Lâm Du đi gặp ông bà mà không ai hay biết. Nhưng ngay đêm đầu tiên tôi về nhà họ Lâm, Lâm Du đã lạch bạch chạy đến phòng tôi, ôm búp bê nhét vào giữa hai đứa. “Bảo bối không ngủ được à? Đừng sợ, chị đến ngủ với em.” Cơ thể tôi lập tức cứng đờ. Khẩu súng dưới gối bỗng trở nên… lố bịch vô cùng.
Tạ Triều Triều Ta là trưởng nữ của Tấn vương, nhưng từ nhỏ đã lớn lên ở chốn thôn quê. Phủ Tề quốc công chê ta quê mùa, muốn hủy hoại danh tiếng của ta để hủy bỏ hôn ước. Trong buổi Thượng Lâm yến, phủ Quốc công dẫn người đến bắt gian. Trên giường ta, tiểu thế tử của Trấn Nam vương – Triệu Tử Quý – mặt đỏ bừng, bẽn lẽn nắm chặt góc chăn: “A tỷ, ta vừa ngất đi, quần vẫn còn nguyên, ta còn chưa kịp làm gì mà—” Lão thái quân phủ Quốc công cười lạnh, lớn tiếng nói: “Nam nữ bảy tuổi không được ngồi chung bàn, vậy mà cô nam quả nữ lại áo quần xộc xệch, ở chung một phòng, chẳng lẽ không phải là chuyện ô uế?” Mọi người trong bữa tiệc nghe vậy đều biến sắc. Ngay khi lão thái quân đang đắc ý vì nghĩ rằng đã hủy hoại thanh danh của ta, bà ta liền bị cả đám người xông vào đánh cho một trận tơi bời. Bà ta đâu biết rằng, tiểu thế tử Trấn Nam vương – Triệu Tử Quý – gần như là do ta nuôi lớn. Không chỉ có hắn, mà trong giới quyền quý bậc nhất kinh thành, ít nhất một nửa số con cháu thế gia cũng đều như vậy. Nếu từ bảy tuổi trở đi, chỉ cần nam nữ ở chung một phòng là không còn trong sạch nữa, thì e rằng… một nửa đám con cháu quyền quý trong kinh thành này đều chẳng còn trong sạch nữa rồi!
Hôn Nhân Không Tình Yêu Cô là quả phụ sống ngay giữa khu đại viện quân đội. Đêm tân hôn, hai người họ đã phân phòng ngủ riêng. Suốt 40 năm hôn nhân, cô chưa từng một lần cảm nhận được tư cách làm vợ. Cô sống cả đời dưới cái danh “gà mái không biết đẻ”, nhưng chưa từng oán trách. Thế nhưng, ngay trước lúc lâm chung, người đàn ông ấy lại không ngừng gọi tên mối tình đầu của mình… Lúc này cô mới bừng tỉnh, thì ra trong lòng anh luôn có một người khác, thế nên mới không muốn chạm vào cô. Hóa ra, suốt bao năm qua, anh vẫn luôn giữ thân vì mối tình đầu. Trọng sinh một lần, cô quyết định buông tay, cũng là buông tha chính mình.
Cơn Mơ Lúc Đau Tôi thích cảm giác đau. Chạy đi xin làm người mẫu xỏ khuyên, lại bị một gã đàn ông trông dữ tợn nắm cổ áo kéo lên. “Biến đi, con nít.” Vậy mà về sau cũng chính anh ta, yết hầu khẽ động, tay siết chặt eo tôi, giọng khàn nhẹ dỗ dành: “Ngoan, ăn nhiều một chút. Không đau đâu.”
Ta là bạch nguyệt quang của Lục Cảnh thời niên thiếu.Và người thế thân cho ta, sắp chết rồi.Lục Cảnh ngày đêm ở bên cạnh nàng, thậm chí còn muốn ta nhường lại vị trí chính thất cho nàng.Chàng nói: “Tống Cửu Cửu, nàng còn tranh giành gì với một người sắp chết?”“Nhưng Lục Cảnh, ngày đó là chàng chủ động cầu thân, vị trí chính thất này cũng là chàng muốn dành cho ta.”
Trong buổi phỏng vấn, khi nhìn thấy chồng cũ Cố Vũ Thâm, tôi đột nhiên buồn nôn vì nghén.Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng lúng túng.Tôi cố gượng cười, giữ đúng tác phong nghề nghiệp và tiếp tục cuộc phỏng vấn.“Anh có thể chia sẻ lý do vì sao lại nỗ lực theo đuổi sự nghiệp như vậy không?” tôi hỏi.Cố Vũ Thâm chậm rãi trả lời: “Vợ tôi nghén rồi, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con.”“…” Tôi cứng họng.