Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tự Do Tự Tại

Tự Do Tự Tại Năm thứ tư sau khi xuyên không, ta đã sinh cho Ngụy Minh một trai một gái. Đến sinh nhật năm sáu tuổi của bọn trẻ, ta đan tặng cho chúng những chiếc khăn quàng cổ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn nhưng quay lưng lại đã tháo khăn quàng ra vứt đi. Một đứa nói tay nghề của ta không tốt bằng ma ma, một đứa nói quà ta tặng không đáng giá bằng quà của Ngụy Minh. Còn đêm hôm đó, Ngụy Minh không về nhà. Nghe nói thanh mai bị bệnh, hắn vội vã đi thăm. Ta chống chọi với cơn bệnh, đứng chờ trong gió tuyết cả đêm, mới đưa được tờ giấy hòa li đến tay hắn. Ngụy Minh hơi sững sờ: “A Âm, đừng náo loạn nữa, về chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ đi.” Ta lắc đầu, mặt tái nhợt: “Không náo loạn, lần này ta rất nghiêm túc.”

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em Tham gia chương trình tình yêu với ảnh đế lạnh lùng kiêu ngạo, tôi tránh hiềm nghi khắp nơi, sợ ảnh hưởng đến việc anh và minh tinh đang nổi xào cp. Không ngờ phản ứng của cư dân mạng lại trái ngược với những gì tôi nghĩ. Sau khi chương trình lên sóng, minh tinh đang nổi và ảnh đế bị nói là đường công nghiệp, không tự nhiên chút nào. Cp Tránh hiềm nghi của tôi và ảnh đế lại hot, nổi tiếng khắp mạng xã hội. Người xem: [Vừa nhìn nhau đã tránh, ánh mắt lại còn lưu luyến! Hai người họ mà không phải thật thì ông đây là giả!]

Hoán Chu Nhan

Ta là nữ s/át th/ủ máu lạnh, vì á/m sát thất bại nên phải trốn chạy truy binh, rúc vào một ngôi miếu đổ nát. Nào ngờ lại gặp một thiếu nữ thân thể đã bị hủ/y hoại. Nàng đã uống đ/ộ c d/ư/ợc, đang trong cơn hấp hối. Khi 4 mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh hoảng, bởi lẽ, chúng ta trông giống nhau như đúc. Thiếu nữ nói, nàng là đích nữ của Vĩnh Dương hầu phủ, bị kế mẫu lừa rời phủ, rồi sai bọn khất cái làm nhục nàng. Nàng đã mất đi thanh danh, chỉ còn con đường ch .t. Kế mẫu và kế muội đã dẫn người đến miếu, chuẩn bị “bắt gia/n tại trận”. Nàng khóc lóc cầu xin ta báo thù thay nàng, nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa để báo đáp. Ta khẽ mỉm cười, vừa hay đang cần một thân phận mới để trốn truy binh. Thân phận đích nữ hầu phủ, e là đủ để ta sống sung sướng về già.

Hoán Chu Nhan

Chương 4
126
Cổ Đại
Trở Thành Vợ CEO Nhờ Bói Toán

Trở Thành Vợ CEO Nhờ Bói Toán Sau khi gia đạo sa sút, tôi sống bằng nghề bói toán trực tiếp. Bình luận A: [Chủ phòng hình như trong nhà tôi có ma.] Tôi: “Anh đốt cho anh ấy hai căn biệt thự lớn là xong việc.” Bình luận B: [Chủ phòng, tại sao rượu trong tủ rượu nhà tôi luôn rơi vỡ trên đất?] Tôi: “Lần sau tưới hai thùng rượu trước mộ cha cậu đi.”

Chu Nguyên

Chu Nguyên Ngày phu quân định lấy mạng ta để chứng đạo, ta phát hiện mình mang thai. Hắn chán ghét, nhưng vẫn thu kiếm. “Nể tình ngươi hoài tiên thai, bản tôn sẽ không giết ngươi.” Ta mới hay, phu quân ta, hóa ra là tiên trên trời. Hắn căm ghét thủ đoạn hèn hạ của ta, giam ta trên thiên giới, không đoái hoài. Ta liều mạng sinh hạ đứa trẻ, nhưng nó lại căm ghét ta là phàm nhân thấp hèn, đòi đổi mẫu thân mới. Cuối cùng, ta nhảy xuống Ma Uyên, quên hết tất cả mọi thứ. Một ngày nọ, ta cùng con gái xuống trần gian lịch kiếp. Bỗng có một tiểu tiên mặc áo gấm, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm ta. “Chính vì nàng ta, a nương mới không cần ta sao?” …

Chu Nguyên

Chương 4
126
Cổ Đại
Sau Khi Cô Ấy Đồng Ý

Sau Khi Cô Ấy Đồng Ý Sau khi vợ tôi đồng ý với việc “hôn nhân mở”, đám anh em đều ghen tị ra mặt, còn thi nhau đến hỏi tôi bí quyết. Tôi thản nhiên đáp: “Thì cũng chẳng có gì to tát, tôi chỉ nói thẳng là tôi chán rồi. Lục Thu Thu đâu có ngốc, rời khỏi tôi thì cô ấy còn tìm đâu ra cuộc sống tốt thế này?” Có người hỏi lại: “Thế ông không sợ chị dâu cũng ra ngoài tìm người khác à?” Tôi cười khẩy, chẳng thèm để tâm: “Vợ tôi vốn dè dặt, sống giữ kẽ, là người có thể diện, không đời nào làm chuyện đó.” “Với lại, cô ấy cũng ngoài ba mươi rồi, ai còn thèm?” Ngay sau đó, một người bạn gửi cho tôi một đoạn video. “Yến ca, anh xem kỹ đi, người này có giống chị dâu không?”

Luật Nhân Quả Không Chừa Một Ai

Luật Nhân Quả Không Chừa Một Ai Bà lão hàng xóm là một kẻ vô lại. Cháu trai bà ta phá hỏng đồ của nhà ai, bà ta cũng chỉ quăng lại một câu: “Chẳng phải là đền tiền sao! Tôi đền là được chứ gì!” Cho đến sau này, cháu bà ta làm nổ cả bãi đỗ xe.

Hãy Bảo Vệ Mẹ!

Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.

Bảo Bối Của Ba

Bảo Bối Của Ba Ba tôi yêu Bạch Nguyệt Quang, mà người đó lại là thiên kim thật. Còn mẹ tôi… chỉ là thiên kim giả. Để trả lại danh phận cho người tình cũ, ông ta tổ chức họp báo, đứng trước hàng loạt máy quay mà mắng chửi mẹ tôi. “Cô ta đã cướp đi cuộc đời và người yêu của người khác…” Ông ngoại cũng đuổi chúng tôi đi. “Các người dọn khỏi đây đi, trả lại chỗ cho con gái ruột của tôi.” Nhưng mà… Bà ngoại đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy dấu hỏi chấm: ??? “Tôi chưa từng sinh con gái, ông lấy đâu ra con gái ruột?” “Tuệ Tuệ là con nuôi tôi thương nhất, ai dám đuổi con bé đi thì cứ chuẩn bị ly hôn, tay trắng ra khỏi nhà đi!”

Không Cùng Lối

Không Cùng Lối Kết hôn 12 năm, người chồng có thu nhập hàng chục triệu của tôi lại phải lòng cô lễ tân mới đến công ty. Cô ta gần 40 tuổi, không xinh đẹp bằng tôi, thân hình cũng không bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã mang lại giá trị tinh thần to lớn cho chồng tôi. Tống Nhạc mệt mỏi nói với tôi: “Ly hôn đi, nhà xe đều để lại cho em. Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?” Tôi cụp mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.” Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn mỗi ngày. Đếm ngược đến ly hôn, 30 ngày.

Tôi Mồ Côi Trong Chính Ngôi Nhà Của Mình

Tôi Mồ Côi Trong Chính Ngôi Nhà Của Mình Ba tôi đua xe gặp tai nạn, muốn viết di chúc để lại toàn bộ tài sản cho tiểu tam và đứa con riêng. Mẹ tôi – người đã nhẫn nhịn hầu hạ ông ta cả đời bỗng nhào tới, vừa khóc vừa giật cây bút trong tay ông ta: “Anh à, em không cho phép anh viết di chúc! Anh sẽ sống khỏe mạnh mà!” Tôi – đứa con gái bị ông ta phớt lờ suốt hơn hai mươi năm lập tức quỳ rạp xuống, giật lấy tờ di chúc rồi xé nát: “Ba! Ba cứ yên tâm, con sẽ thay ba quản lý công ty nhà mình!” Ba tôi tức đến mức không thở nổi, cấp cứu không kịp, tắt thở ngay tại chỗ. Khi tiểu tam ôm cái bụng tám tháng chạy tới, lớn tiếng nói theo Luật hôn nhân mới thì con riêng cũng được thừa kế tài sản… Ba tôi đã được tuyên bố tử vong, hỏa táng, và tài sản cũng đã được xử lý trọn gói – từ A tới Z. Tranh giành tài sản á? Xin lỗi, một xu cũng không để lại cho mấy người!

Chịu Thiệt Là Phúc

Chịu Thiệt Là Phúc Ba tôi luôn tin rằng “chịu thiệt là phúc”. Ông tự ý quyết định cho em họ mượn chiếc xe mới mua của tôi, nhưng em họ lại gây tai nạn. Xe bị hỏng nặng thì cũng đành chịu, nhưng ông còn lén bán căn nhà của tôi để bồi thường cho nạn nhân. Tôi tìm ông để nói lý lẽ, nhưng ông lại bảo: “Chịu thiệt là phúc, đừng tính toán thiệt hơn trong chốc lát.” Anh họ cưới vợ không có tiền, ông lại lấy giấy tờ tùy thân của tôi cho anh mượn đi vay nặng lãi. Anh họ không trả nổi một xu, tiền lãi chồng lên nhau, tôi gánh trên vai món nợ khổng lồ. Thế mà ông lại không cho tôi tìm anh họ đòi tiền. “Chịu thiệt là phúc, con giúp anh họ một thời gian thì sao nào? Đừng để con đường của mình đi vào ngõ cụt!” Nhưng ông đâu biết rằng, tôi đã bị đám đòi nợ đe dọa đến đường cùng, phải nhảy sông tự vẫn. Mở mắt ra lần nữa, tôi nhận ra mình đã sống lại. Và lần này, cái “phúc” đó, tôi phải để cho từng người một cùng “hưởng”!