Danh sách truyện hot gần đây
Nơi Dừng Chân Hà Thư Diễn từng nói với đám bạn rằng tôi là người con gái biết “câu” giỏi nhất mà anh ta từng gặp. Đám bạn anh ta nghe vậy đều khó hiểu. Hà Thư Diễn cúi đầu, nhấp một ngụm rượu. “Đợi cô ấy đến rồi các cậu sẽ biết.” Tôi vừa bước chân trái vào phòng bao — mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc dài xõa lưng. Chỉ là vừa hít thở một cái. Hà Thư Diễn nhẹ giọng cười khẽ: “Thủ đoạn không tệ.” Đám bạn anh ta: “?”
Ván Cờ Hôn Nhân Khi con vừa tròn 1 tuổi, tôi đề nghị ly hôn. Tôi chán ghét vợ mình đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng nhếch nhác, vóc dáng thì xuống cấp nghiêm trọng. Vậy mà cô ấy lại lập tức đồng ý. “Có thể ra đi tay trắng, nhưng điều kiện là anh phải tự mình chăm sóc bé Sóc trong nửa năm. Anh thấy sao?” Buồn cười thật, yêu cầu đó thì có gì khó? Tôi không nhịn được mà chế giễu cô ấy: “Chỉ là trông con thôi mà. Ai mà chịu nổi cái bộ dạng hiện tại của cô chứ?”
Người Về Cùng Mùa Gió Lạnh Tôi là con ruột bị thất lạc. Nhưng đến khi được tìm thấy, tôi đã sớm kết hôn và có con rồi. Lúc ấy, thiên kim giả lại chế giễu tôi: “Thật đáng thương làm sao, bị bắt cóc mà còn không chịu học hành đàng hoàng, lại còn đi sinh con cho người khác.” Sau đó, thái tử gia trong giới hào môn bị chụp ảnh khi đang dẫn con đi chơi ở công viên giải trí, tình cờ cô ta lại thấy được và lập tức đăng lên mạng: [Đàn ông dẫn con đi chơi đúng là cực phẩm, cảm ơn ông xã.] Rồi weibo của thiên kim giả lập tức bị fan tràn vào bàn tàn, ai nấy đều ngưỡng mộ cô ta vì tưởng được gả vào hào môn. Thái tử gia nghe vậy liền quay sang liếc nhìn con trai cả, rồi quay lại hỏi tôi: “Vợ à, ai là ông xã của cô ta vậy? Em coi vậy mà chịu được à?” Con trai cũng vội nói thêm: “Mẹ ơi, mau cho ba một danh phận đi.”
Ngươi Thấy Chăng, Đông Tàn Đã Qua Trong buổi họp lớp, mối tình thanh xuân từng bỏ rơi Lục Châu Ngang đã trở về. Chơi Thật lòng hay mạo hiểm, anh chọn thật lòng. Có người hùa theo trêu chọc: “Tổng giám đốc Lục, hôm nay người anh yêu có mặt ở đây không?” Anh siết chặt ly rượu, giọng nói trầm thấp: “Có.” Nhưng tôi không đi họp lớp. Vậy nên, người anh yêu không phải tôi. Đêm hôm đó, tôi xé nát tờ kết quả kiểm tra thai kỳ, vừa dịu dàng vừa nghiêm túc nói: “Lục Châu Ngang, chúng ta ly hôn đi.”
Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!
Hôm đó, đại ca trường đánh nhau, tôi chọn ngay một chỗ xem kịch vui đẹp nhất. Kết quả, đại ca tung một cú đấm, tôi không kịp tránh, ăn ngay một đấm vào mặt. Tôi khóc ròng, nhân cơ hội này bắt đại ca làm người hầu cho tôi một tháng. Đại ca nghiến răng nghiến lợi đồng ý. Đến khi hết hạn, đại ca được “tự do”, tôi lại quay sang bắt anh trai làm người hầu. Ai ngờ, Chí Nham (tên đại ca) đỏ mặt kéo tay tôi đặt lên ngực mình: “Cậu lấy lý do gì mà chọn hắn? Hắn hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao?” “Hắn có giàu như tôi không? Hắn có mua bánh kem, trà sữa cho cậu không?” “Hắn có sẵn sàng làm ‘cún’ cho cậu như tôi không?” “Từ giờ để tôi tiếp tục làm người hầu của cậu, được không? Cậu muốn sai bảo thế nào cũng được.”
Tôi ăn bánh đào giòn và làm gãy răng, vừa chửi thề vừa đi đến phòng y tế.Không ngờ lại gặp nam thần của trường đang nghiêng đầu một bên.Bác sĩ hỏi anh ta làm sao mà trật cổ,Tôi nhìn thấy anh ta đỏ mặt đến tận cổ, ấp úng trả lời:“Lúc vươn vai…”“Phụt.” Tôi không nhịn được, cười không ngậm được miệng ngay trước mặt anh ta.Anh ta lạnh lùng quay đầu,Nhìn thấy cái răng sứt của tôi.
Kết hôn vì liên hôn thương mại, tôi lấy một tổng tài ác quỷ.Nhưng anh ấy lại vô cùng cấm dục.Chỉ chạm nhẹ cũng cứng đờ, hôn một cái liền đỏ mặt.Tôi cứ tưởng anh ấy không thích mình, nên chưa bao giờ vượt quá giới hạn.Cho đến khi tôi thuận miệng khen con rắn cưng của bạn thật đáng yêu.Tối hôm đó, đuôi của anh ấy quấn lấy eo tôi, giọng khàn khàn cầu xin:“Em thử chạm vào đi, anh cũng rất đáng yêu mà.”
Tôi là đại tiểu thư tỉnh táo nhất của hào môn.Khi một chàng trai nghèo khó trong trường định tiếp cận tôi, tôi thẳng thừng từ chối:“Theo kịch bản tiểu thuyết, nếu bao nuôi một anh chàng thuần khiết, gia đình tôi chắc chắn sẽ lụn bại, sự nghiệp của cậu thì sẽ phất lên, rồi lúc gặp lại, cậu sẽ cho tôi một cú tát đau điếng.”Quả nhiên, sau này anh ta thật sự đã phất lên.Chàng trai nghèo ngày nào hóa ra là công tử thất lạc của một gia tộc quyền quý ở kinh thành, tài sản và địa vị còn vượt xa nhà tôi.Khi đã trở thành tổng tài bá đạo, anh ta lại tiếp cận tôi lần nữa.Tôi nhìn vào cơ bụng sáu múi của anh mà nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn khéo léo từ chối:“Tôi không thích kiểu nam cao nữ thấp, làm tôi là đại tiểu thư mà cảm thấy thấp kém chết đi được.”Thái tử gia dường như nghiến răng nghiến lợi:“Vậy nếu gia đình tôi phá sản, em sẽ ở bên tôi chứ?”Tôi nhìn anh với vẻ mặt như thể anh bị điên:“Cái này còn phải hỏi sao? tất nhiên là không rồi, ai mà thích ở bên một gã đàn ông nghèo cơ chứ?”Ngày hôm sau, tôi bị anh nhốt trong biệt thự, hét đến khản cả giọng.Thái tử gia ép tôi vào chiếc giường lớn sang trọng, mỉm cười dịu dàng:“Đại tiểu thư, dịch vụ của tôi khiến em hài lòng chứ?”
Thầy bói nói tôi số mệnh phải tìm một người bạn trai nhỏ tuổi hơn mình.Cháu gái tôi học lớp sáu lập tức giới thiệu cho tôi hot boy lớp nó.Nó lừa tôi đến gặp hot boy, ai ngờ người đến lại là anh đại ca trường cấp ba của tôi.Anh ta đạp cửa bước vào, xắn tay áo, chửi lớn:“Đ* mẹ, để tao xem thử ai dám không tha cho cả em trai vị thành niên của tao!”
Cấp ba, tôi từng thầm thích một học bá lạnh lùng.Nhưng vì khoảng cách gia thế giữa hai chúng tôi, tôi không dám thổ lộ, để rồi mối tình đơn phương này cứ thế mà kết thúc trong lặng lẽ.Sau kỳ thi đại học, tôi cứ thế mà học lên đại học, rồi tốt nghiệp, rồi đi làm.Trong khoảng thời gian đó, cũng có nhiều người theo đuổi tôi, nhưng không hiểu sao, mỗi lần còn chưa bắt đầu thì đã bị chia tay một cách phũ phàng.Thế nên tôi cũng chẳng còn để tâm đến chuyện tình cảm nữa.Cho đến năm 25 tuổi, vào đúng đêm mẹ tôi thúc giục tôi về quê để đi xem mắt.Tôi bị một người đàn ông chặn lại ở cửa thang máy trong hầm để xe.Chàng nam thần lạnh lùng ngày xưa, giờ đây đã là tổng tài của Tập đoàn Bùi Thị, anh ta ép tôi vào góc tường.“Tại sao lại đi xem mắt với người khác! Bạn trai đổi bao nhiêu người rồi, tại sao vẫn không chịu đến tìm tôi?”“Chỉ thích một mình tôi, không được sao?”Đôi mắt sâu thẳm của anh ta tràn ngập sự cố chấp, cả người toát lên một loại bi thương khó hiểu.Tôi: ?