Danh sách truyện hot gần đây
“Cho cô 10 triệu, rời xa con trai ta.” Người phụ nữ giàu có đưa cho tôi một tấm séc với khí thế đầy uy quyền.“Dì à, đây là 50 triệu, đừng phá hoại tình cảm của chúng cháu nữa.”“Thật nực cười, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao? Ai mà không có chứ?”
Tôi là thiên kim tiểu thư thật sự của một gia đình danh giá, vừa trở về nhà ngày đầu tiên thì thiên kim giả đã ra hiệu tôi nên nhanh chóng bỏ trốn.Cô ấy xắn tay áo lên, lộ ra đầy những vết thương, nói rằng mọi người trong nhà này đều là những kẻ biến thái.Em trai bệnh hoạn của tôi nở một nụ cười lạnh lẽo, nhìn tôi chăm chú.Hừm, cả gia đình này đều là những kẻ tồi tệ.Nhưng thật trùng hợp là tôi cũng vậy.
Trong những năm tháng tuổi trẻ mà tôi nghĩ chẳng có gì đặc biệt, lại có người đã cẩn thận và vụng về bảo vệ tôi hết năm này qua năm khác.Trang cuối của cuốn sổ tay là dòng chữ anh ấy viết bằng nét chữ nhỏ, chỉnh chu từng nét:“Tiểu Cà Lăm, cậu có muốn ở bên tớ không?”“Ngày 15, tớ sẽ đợi cậu ở ngã tư Thiên Diệp.”1Ngày trước khi lên Bắc Kinh báo danh, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng trên mạng.“Điều hối tiếc nhất trong thời trung học của bạn là gì?”Nhìn thấy câu hỏi đó, trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt thanh tú và rạng ngời của một người.“Có lẽ điều hối tiếc lớn nhất là chẳng đủ can đảm để tạm biệt người mình thích khi mười bảy tuổi.”
Vừa khai giảng năm nhất đại học, tôi quen một anh chàng nghèo rớt mồng tơi trong group tân sinh viên – người có hẳn tám múi bụng săn chắc.Tôi nói nhà mình nghèo đến mức không đủ ăn.Anh ta bảo nhà anh dột nát đến nỗi trời mưa cũng phải bung dù trong nhà.Hai đứa sống tằn tiện, mỗi ngày chỉ ăn cháo trắng.Vì tôi từng nói cháo trắng khiến tôi có cảm giác như được trở về nhà.Không có khổ thì tự tạo ra khổ để cùng nhau chịu đựng!“Núi không còn sườn, đất trời hợp nhất, ta mới dám lìa người!”Trong khi đó, con gái của cô bảo mẫu lại diện đồ hiệu, đeo trang sức của tôi, đi xe sang, sống biệt thự – thành công xây dựng hình tượng “bạch phú mỹ”.Còn tôi, xoay người bước lên chiếc Limousine dài của mình.Lúc này, Sở Từ thức dậy từ chiếc giường 180m trong căn biệt thự xa hoa của anh ấy.…Tại một buổi tiệc thượng lưu đình đám,Tôi khoác lên mình bộ váy cao cấp, bước vào sảnh tiệc sang trọng, bốn mắt chạm nhau với Sở Từ đang đứng trên bục phát biểu
Cô vợ của Thẩm Tế Xuyên sắp chết rồi.Cô ấy cầm tờ giấy chẩn đoán ung thư đến tìm tôi, đắc ý nói:“Người sống mãi mãi không thể thắng nổi người chết.”Tôi lập tức hất thẳng cốc cà phê nóng vào mặt cô ta:“Cô đọc tiểu thuyết ngôn tình quá nhiều rồi à! Có bệnh thì đi bệnh viện, tôi đâu có tiễn cô đi đầu thai được.”
Tôi dứt khoát chia tay với bạn trai mà tôi đã theo đuổi suốt ba năm và về quê tham gia các buổi hẹn hò mai mối.Bạn tôi hỏi: “Cậu thích Lộ Diễn đến vậy, thật sự có thể buông bỏ được sao?”Tôi cười nhạt: “Tớ đâu có ngốc, kiểu như anh ta thì yêu đương cho vui thì được, chứ nếu thật sự cưới thì tớ phải khổ sở cả đời à?”Bỗng nhiên, từ bên cạnh vang lên một giọng nói trầm thấp và quen thuộc:“Ồ, đây là lý do em đá tôi sao?”1Tôi kéo vali về nhà thì bắt gặp một cô gái đang mở cửa đi ra.Cô ấy mặc một chiếc áo len đen rộng, lộ ra xương quai xanh tinh tế, kết hợp với phong cách không quần, đi đôi giày cao gót kiểu ly rượu YSL”.Tôi nhận ra cô ấy là tay bass của ban nhạc Lộ Diễn, hình như tên là Lục Tranh, một cô gái tầm ngoài 20, rất xinh đẹp.
Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là chém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”
Vong Tình Chú Khi thành hôn, ta đã tự hạ vong tình chú cho chính mình. Nếu phu quân thay lòng đổi dạ, ta sẽ dần quên hết mọi chuyện về chàng. Khi chàng chọn đi tìm pháp khí cho sư muội, ta quên mất chúng ta đã cùng nhau chống lại hung thú, trấn giữ một phương. Khi chàng chọn xuất quan, chăm sóc sư muội đang bệnh, ta quên mất chúng ta từng thức trắng đêm uống rượu tâm tình. Khi chàng chọn bênh vực sư muội, trách móc ta, chàng đã trở thành người hoàn toàn xa lạ trong mắt ta.
Đoạn Tình Hầu Gia Mẹ chồng ta nhặt về một đứa bé, mặt mày giống hệt phu quân đã chết của ta. Bà nói đó là duyên phận, phu quân ta đầu thai chuyển kiếp trở về báo đáp ân tình của ta. Ta liền dốc toàn lực của cả gia tộc để tiến cử hắn làm thế tử của Hầu phủ. Nhưng sau này, hắn công thành danh toại, lại giam cầm ta đến chết trong kho củi sau nhà. Phu quân đã chết đi kia của ta mang theo phu nhân của hắn đến trước mộ ta: “Nhi tử của chúng ta đã tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, đời này của ngươi cũng xem như là sống xứng đáng rồi.” Sống lại một kiếp, bọn họ muốn diễn trò trên sân khấu, ta sẽ ngồi dưới xem kịch! Cùng bọn họ hát một vở bi kịch cốt nhục ly tán, gia đình tan nát!
Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số Kiếp trước, sau trận lụt lớn, nhà nghèo đến mức không còn hạt gạo nào để nấu. Mẹ nói sẽ rút thăm, chọn một đứa trẻ để bán đi. Ta biết, mẹ luôn thiên vị muội muội, nên người bị bán chắc chắn sẽ là ta. Quả nhiên, mẹ bảo muội muội chọn trước, sau đó đến lượt ta. Cuối cùng, ta chọn trúng bàn tay đang nắm viên đá của mẹ. Điều đó có nghĩa là ta sẽ bị bán đi để đổi lấy tiền. Muội muội lén cười vui vẻ, mẹ nhận năm lượng bạc trắng, còn ta trở thành nô tỳ trong phủ Bá tước Thanh Viễn. Sau năm thiên tai, tú tài Giang Vân ở quê theo ước định của tổ tiên, cưới muội muội về làm vợ. Còn ta trở thành thiếp của Nhị gia trong phủ Bá tước. Sau khi chính thất qua đời, Nhị gia không tái hôn mà lại nâng ta lên làm quý thiếp, còn giao cả việc quản gia cho ta. Muội muội vô cùng ghen tỵ. Nàng ghen tỵ vì Nhị gia phủ Bá tước coi trọng ta, ghen tỵ với hoa văn thêu tinh xảo trên áo của ta, ghen tỵ với những viên ngọc trai tuyệt đẹp đính trên giày của ta, ghen tỵ với việc ta đeo vàng mặc bạc, gọi nô bộc như ý. Nàng than thở về cuộc sống cơ cực với Giang Vân, than thở rằng Giang Vân không biết chăm sóc nàng. Nàng than thở vì Giang Vân bị sẹo trên mặt sau khi đi hái thuốc, không thể tiếp tục tham gia khoa cử, khiến nàng phải làm vợ một tú tài nghèo cả đời. Nàng còn nói, nếu năm đó người bị bán đi là nàng thì tốt biết bao. Nếu bị bán là nàng, nàng sẽ không phải chịu cảnh sống khổ sở như bây giờ. Nhưng mỗi người có nỗi khổ riêng của mình. Muội muội chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của ta, làm sao nhìn ra được dưới vẻ rực rỡ ấy là bao nhiêu bùn nhơ? Khi tỉnh dậy, chúng ta quay về ngày rút thăm hôm đó. Lần này, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, muội muội chọn bàn tay nắm viên đá… Nàng nhìn ta, cười nói: “Tỷ tỷ, vinh hoa phú quý này, cũng nên để muội hưởng một lần rồi.” Nhưng nàng đâu biết, lý do ta có thể vươn lên trong phủ Bá tước Thanh Viễn, chẳng qua chỉ vì gương mặt giống với Bạch Nguyệt Quang của Nhị gia. Làm kẻ thế thân cho người khác, nỗi khổ ấy thật không dễ nói với ai. Những đấu đá trong đại trạch khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng không hưởng cái phú quý này.
Phá Kén Ba tôi là con một trong nhà, ba đời độc đinh. Nhưng tôi lại là con gái. Thế nên, khi còn chưa cai sữa, tôi đã bị ba mẹ bỏ rơi trước cửa nhà bà ngoại giữa mùa đông lạnh giá, như thể họ chưa từng sinh ra tôi vậy. Bà ngoại bắt tôi thề rằng nhất định phải nên người, phải thành công. Sau này, ở Thanh Hoa, tôi gặp lại ba tôi. Ông ta đứt vốn, tìm đến đây để níu kéo cơ hội cuối cùng. Dù vậy vẫn không quên châm chọc tôi, bảo tôi ở đây chỉ tổ làm mất mặt. Tôi từ chối thẳng dự án của ông ta ngay tại chỗ. Tiện thể, sau khi ông ta phá sản, tôi kiện luôn tội danh vứt bỏ con ruột.
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)