Danh sách truyện hot gần đây
Cô Bạn Thân Trà Xanh Bạn thân tôi là một trà xanh chính hiệu, không ngờ có ngày cô ta lại làm việc đó tôi, tôi vừa chia tay bạn trai xong, cô ta đã nhắn tin ngay: [Tớ với bạn trai cũ của cậu không sao chứ?] [?] [Ôi, yên tâm, cậu với anh ta chỉ chơi bời thôi, tớ hiểu mà.] Tôi cười. [Chơi đi, hai người hợp nhau lắm.] [Thật không?] Tôi không trả lời, trực tiếp chặn cô ta. Thật trớ trêu, chị em tốt với bạn trai tốt của tôi lại cùng nhau hợp sức cắm cho tôi một cái sừng xanh lét.
Băng Tuyết Vì Nàng Mà Tan Chảy Ta thành thân với thế tử của Vinh Quốc công – một người trầm tĩnh, đoan chính. Thế nhưng chàng lại chẳng mảy may để mắt đến ta. Chỉ vì gương mặt ta mang vẻ yêu mị, ánh mắt phảng phất xuân tình. Ngực nở, eo thon, vóc dáng lả lơi mê hoặc. Nhìn vào liền biết ngay là một kẻ hồng nhan họa thủy. Thế nhưng về sau a~ Phòng ngủ của vị thế tử đoan trang giữ lễ kia, đêm nào cũng vang lên tiếng nũng nịu mềm mại, vừa thẹn thùng vừa cầu xin tha thứ. Sau cuộc hoan ái, ta run rẩy co mình nơi góc giường, cắn răng oán trách: “Chàng nói sẽ giữ mình đoan chính cơ mà!” Hắn lại túm lấy cổ chân ta, thấp giọng dụ dỗ: “Ngoan, thêm một lần nữa.”
Ta Không Cần Gia Tộc Này Nữa Lạnh, ngoài cái lạnh ra, ta chẳng còn cảm giác nào khác. Hồ nước giữa trời đông, quả thật rét thấu tâm can. Lạnh đến độ tim gan, tạng phủ như đông cứng cả lại. Kỳ thực ta biết bơi. Những năm tháng phiêu bạt bên ngoài, ta nhờ vào đánh bắt cá mà kiếm được không ít ngân lượng. Nhưng giờ khắc này, kẻ đang ghì chặt ta dưới nước, lại chẳng phải ai xa lạ, chính là đại ca ruột của ta Tiêu Trầm Việt, người mà ta đã hao tâm tổn trí muốn được hắn thương yêu, quân tâm. Ta vùng vẫy, muốn thoát thân, song lại bị hắn gắt gao đè chặt. “Ngươi sai là ở chỗ, không nên trở về tranh giành vị trí của Như Như. Nếu không có ngươi, Như Như cũng chẳng ngày ngày rơi lệ, càng không phải gả cho Tam hoàng tử.” Thật là châm chọc.
Phá Kén Ba tôi là con một trong nhà, ba đời độc đinh. Nhưng tôi lại là con gái. Thế nên, khi còn chưa cai sữa, tôi đã bị ba mẹ bỏ rơi trước cửa nhà bà ngoại giữa mùa đông lạnh giá, như thể họ chưa từng sinh ra tôi vậy. Bà ngoại bắt tôi thề rằng nhất định phải nên người, phải thành công. Sau này, ở Thanh Hoa, tôi gặp lại ba tôi. Ông ta đứt vốn, tìm đến đây để níu kéo cơ hội cuối cùng. Dù vậy vẫn không quên châm chọc tôi, bảo tôi ở đây chỉ tổ làm mất mặt. Tôi từ chối thẳng dự án của ông ta ngay tại chỗ. Tiện thể, sau khi ông ta phá sản, tôi kiện luôn tội danh vứt bỏ con ruột.
Công Chủ Đích Cục Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh mộng, mơ thấy bản thân có một người con gái lưu lạc trong dân gian, liền hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích công chúa. Ai cũng nói bệ hạ tình thâm nghĩa trọng. Nhưng chỉ ta mới biết, bên trong còn có ẩn tình khác. Kinh thành cả năm không mưa, quốc sư Huyền Tú bẩm tấu Hoàng đế, muốn giải hạn chỉ có thể dùng công chúa trầm mình tế thần sông. Hoàng đế chỉ có một người con gái duy nhất do hoàng hậu sinh ra, yêu quý như hòn ngọc trên tay. Vì thế, cuối cùng ông ta mới nhớ ra, khi mình còn lưu lạc dân gian mười sáu năm trước, vẫn còn một đứa con gái khác. Ông ta treo thưởng lớn tìm con, chỉ để đứa con gái ấy thay thế vị công chúa ngọc ngà kia của mình. Chết thay.
Ánh Dương Chiều Yêu một người là điều không thể giấu, nhưng yêu hai người nhất định phải giấu kỹ. Sau khi Bùi Việt phát hiện mối tình đầu của tôi có năm phần giống hắn. Hắn suy sụp rồi. Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Mắt em rốt cuộc xuyên qua tôi để nhìn ai vậy?”
Song Sinh Ta và tỷ tỷ thành thân cùng ngày, mọi người sau khi thành thân đều rất hạnh phúc. Nhưng mà có một ngày, phu quân ta bị thương hôn mê bất tỉnh, thân là Hoàng hậu, đêm khuya tỷ tỷ lại đến nói muốn cùng ta trao đổi thân phận. Ta vô cùng kinh ngạc, phu quân trên giường mơ hồ gọi một tiếng “Nhu nhi”, đó là khuê danh của tỷ tỷ ta!
Sau khi tốt nghiệp, tôi vẫn chưa tìm được việc làm thì cô bạn thân hỏi tôi có muốn làm chị dâu của cô ấy không.Theo lời miêu tả của cô ấy về anh trai mình thì chính là một người cực phẩm:“Anh trai tớ ít quản, nhiều tiền, mấu chốt là ba năm, có khi năm năm mới về nước một lần, cậu còn có thể tiêu hết hạn mức thẻ tín dụng của anh ấy.”Tôi lập tức đồng ý.Giấy đăng ký kết hôn mới được lấy vào buổi sáng thì quả nhiên, buổi chiều anh trai cô ấy đã ra nước ngoài.Tối đó, tôi dẫn bạn thân đi quẹt thẻ tín dụng tới hạn mức ở quán bar.Tuy nhiên, Lục Diệp lại lập tức bay về ngay trong đêm, vác tôi về căn phòng tân hôn.‘Xem người mẫu nam thì có ích gì? Chồng em mới là vạn năng.'”
Tôi và bạn thân đang nói chuyện về ức gà thì bị người chồng liên hôn nghe thấy.“Miếng ngực tối qua ấy, vừa to vừa mềm, cho vào miệng là tan.”Sắc mặt Phó Cẩm Chu trông rất khó coi: “Em dính vào mấy thứ này được bao lâu rồi?”“Hả? Mỗi tuần ba lần.”Ánh mắt lạnh lùng của anh dường như sụp đổ, như thể đã hạ quyết tâm gì đó.“Tối nay anh mời em ăn, đừng ra ngoài nữa, không vệ sinh.”Tôi đói bụng về đến nhà, bàn ăn trống trơn.“Thịt đâu?”Anh đỏ bừng cả vành tai, chậm rãi nằm xuống bàn.
Cường Thủ Hào Đoạt Tôi là con gái của người giúp việc, bị cậu chủ lớn lên cùng tôi nhốt lại, biến thành món đồ chơi riêng của anh ta. Vì cứu tôi, bạn trai quỳ rạp dưới đất, liếm sạch rượu trên đôi giày da của cậu chủ như một con chó. Tiếng cười vang dội khắp phòng bao. Cậu chủ giẫm giày lên mu bàn tay anh ấy, rồi hất tàn thuốc lên đỉnh đầu: “Muốn đưa cô ấy đi? Nằm mơ đi” “Đồ của tôi, từ khi nào đến lượt một thằng nghèo hèn như cậu dòm ngó?”
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Ký túc xá của chúng tôi có một đại tiểu thư.Giúp cô ấy mang cơm một lần được 500, đi học thay một lần được 1000, làm vệ sinh một lần được 2000.Chị tôi tự cho mình thanh cao, không chỉ coi thường cô ấy mà còn kéo tôi không cho giúp cô ấy:“Em gái, chúng ta dù nghèo nhưng cũng phải có khí tiết, nhất định không được chiều chuộng cái bệnh công chúa của cô ta.”Nhưng sau đó chị ấy lại lấy một cậu ấm nhà giàu nhỏ hơn mình tám tuổi, cười nhạo tôi không hiểu tình yêu là gì.Còn tôi vì không có nổi mười ba vạn để trả tiền phẫu thuật, mà chết trong căn nhà thuê vào ngày mùng một Tết.…Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại thời điểm đầu năm nhất đại học. Đại tiểu thư nhắn tin trong nhóm chung của kia túc xá:“Ngày mai ai giúp tôi chuyển hành lý, tôi sẽ trả cho cô ấy năm ngàn đồng phí vất vả.”Trong sự im lặng, tôi nhanh chóng gõ bàn phím:“Bầu trời vang lên một tiếng rền vang, lão nô liền xuất hiện!”