Danh sách truyện hot gần đây
Chia tay xong, bạn trai cũ bốn năm của tôi hóa ra lại là thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh.Còn trở thành sếp trực tiếp của tôi.Ngày đầu tiên đi làm, anh bảo tôi đăng thông báo tuyển vợ cho anh.Ngày đăng thông báo, tỷ lệ chọi là 1000:1, nhưng có thêm một điều kiện.Ưu tiên người có “bốn năm kinh nghiệm làm việc cùng anh”.Ngày thứ ba mươi sau khi thông báo được đăng, anh không chịu nổi nữa.“Người có bốn năm kinh nghiệm đó vẫn chưa đăng ký sao?“Còn cô thì sao, thư ký Hứa? Cô không đăng ký là có bất mãn gì với tôi à?”
Nửa đêm lướt mạng thấy ông chồng tổng tài lén mở livestream than thở:“Vợ tôi quá lạnh nhạt với tôi, phải làm sao đây?”Cư dân mạng hiến kế: “Áo sơ mi ướt cài hờ vài cúc, vuốt tóc kiểu nam thần Hàn Quốc, gắn đèn tạo không khí trên tường trắng, rồi nhảy quyến rũ trước mặt cô ấy!”“Phúc khí của anh sắp tới rồi đó!”
Tôi xuyên không vào tiểu thuyết tổng tài sau khi bị tai nạn giao thông, trở thành người vợ cũ rắc rối của đại lão.Nghĩ đến kết cục thảm hại của nhân vật gốc, tôi nhanh chóng ký tên mình vào đơn ly hôn.Khuôn mặt của tổng tài, đen lại.“Tống Hân, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”Tôi thở dài một cái, ôm chặt lấy đống tiền bồi thường.Đùa à, tiền bồi thường ly hôn khổng lồ, tôi sẽ không trả lại một đồng nào đâu!
Năm mười tám tuổi, tôi đã tỏ tình với anh trai hàng xóm.Anh ấy cười khẩy: “Em biết tình yêu là gì không?”Sau đó, tôi trượt kỳ thi đại học, không thể đến thành phố nơi anh ấy sống. Cảm thấy tình cảm đơn phương không có kết quả, tôi lặng lẽ từ bỏ.Trong buổi phỏng vấn thực tập, tôi lại gặp anh ấy.Anh ấy là người phỏng vấn, ngồi trên ghế chính, mặc vest chỉn chu. Anh bực bội nới lỏng cà vạt, lạnh lùng hỏi: “Muốn ở lại đây làm không?”Tôi cẩn thận gật đầu.Anh ấy khẽ cười, ánh mắt như muốn xuyên thấu: “Nói vài lời hay ho nghe xem.”
Cốt truyện tiến đến đoạn nam chính rơi xuống biển, cả tôi và thiên kim thật đều chẳng buồn động lòng.Tôi đang thắc mắc thì cô ấy thăm dò hỏi: “Cô cũng trọng sinh à?”Tôi lập tức hiểu ra, mỉm cười: “Không, tôi là người xuyên sách.”Cô ấy trọng sinh, còn tôi thì xuyên sách.Tránh xa tên nam chính cặn bã đó, cả hai chúng tôi đều sẽ có một tương lai xán lạn và rực rỡ.
Ký túc xá của chúng tôi có một đại tiểu thư.Giúp cô ấy mang cơm một lần được 500, đi học thay một lần được 1000, làm vệ sinh một lần được 2000.Chị tôi tự cho mình thanh cao, không chỉ coi thường cô ấy mà còn kéo tôi không cho giúp cô ấy:“Em gái, chúng ta dù nghèo nhưng cũng phải có khí tiết, nhất định không được chiều chuộng cái bệnh công chúa của cô ta.”Nhưng sau đó chị ấy lại lấy một cậu ấm nhà giàu nhỏ hơn mình tám tuổi, cười nhạo tôi không hiểu tình yêu là gì.Còn tôi vì không có nổi mười ba vạn để trả tiền phẫu thuật, mà chết trong căn nhà thuê vào ngày mùng một Tết.…Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại thời điểm đầu năm nhất đại học. Đại tiểu thư nhắn tin trong nhóm chung của kia túc xá:“Ngày mai ai giúp tôi chuyển hành lý, tôi sẽ trả cho cô ấy năm ngàn đồng phí vất vả.”Trong sự im lặng, tôi nhanh chóng gõ bàn phím:“Bầu trời vang lên một tiếng rền vang, lão nô liền xuất hiện!”
Tôi mơ thấy một giấc mơ, trong đó tôi là nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết chữa lành, tiểu thuyết theo một motip rập khuôn.Nam chính và nữ phụ bạch nguyệt quang bị cha mẹ chia cắt, sau đó nam chính tìm một thế thân giống nữ phụ để bên cạnh.Anh ta vừa hành hạ nữ chính, cho rằng nữ chính không xứng có gương mặt như vậy, nhưng hành động cư xử lại ngược lại, ngoài miệng chối nhưng hành động lại ngầm thừa nhận tình cảm với nữ chính.Cuối cùng, anh ta bị sự trong sáng, thiện lương của nữ chính làm cảm động, và khi bạch nguyệt quang trở về, anh ta đã bỏ qua bạch nguyệt quang và chọn nữ chính.Và tôi chính là nữ phụ bạch nguyệt quang đó.
Đại học khai giảng, tôi thấy một cô tiểu thư nổi tiếng ở Bắc Kinh đăng bài tuyển dụng người nịnh bợ: “Vừa về nước, cần gấp một người theo hầu, chịu đòn chịu mắng, lương mỗi tháng mười vạn.”Bố mẹ tôi bị tai nạn xe, cần tiền viện phí gấp, tôi định đi đăng ký.Nhưng em gái mắng tôi: “Nghèo nhưng không hèn, người ta không làm mà chị lại đi làm chó cho người ta à?!”Cô ta không chịu đi và cũng không cho tôi đi, thậm chí đe dọa rằng nếu tôi dám đi thì cô ta sẽ chết.Sau đó, tôi làm giao hàng vào buổi sáng, buổi tối làm phục vụ ở quán bar, ngày đêm quay cuồng để gom tiền viện phí, còn em gái thì chỉ biết than thở trên mạng xã hội.Cuối cùng, tôi làm việc đến kiệt sức, bệnh nặng mà chết, bố mẹ cũng không cứu được.Em gái tôi cuối cùng vì một chiếc túi mà chịu làm người tình cho một đại gia trung niên.Khi mở mắt ra, tôi trở lại thời điểm vừa nhìn thấy bài tuyển dụng của vị tiểu thư ấy.Lần này tôi không do dự, lập tức nộp hồ sơ.“Em, em, em, tiểu thư, kẻ hầu của chị đã đến! Xin tiểu thư ra lệnh!”
Ngày hôm đó, con gái tôi chỉ vào bức ảnh tốt nghiệp cấp ba của tôi và hỏi: “Chú đẹp nhất trong ảnh là ai vậy mẹ?”Tôi dừng lại vài giây, rồi nói: “Chú đó là người mà mẹ đã thích nhiều năm.”“Vậy sao mẹ không cưới chú đó?”“Vì chú đó mãi mãi chỉ thích những cô gái xinh đẹp hơn mẹ.”Năm đó trong lúc tôi tuyệt vọng nhất vì sự giằng xé, tôi đã chọn kết hôn để khiến anh ta hối hận.Nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng, hóa ra tôi cũng có thể yêu một người khác, không nhất thiết phải là Lục Kinh Trạch.
Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”
Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường Vào ngày cưới, mẹ chồng ngang nhiên để cha ruột mất tích 20 năm của tôi lên sân khấu phát biểu, rồi chỉ tay vào mặt tôi quát mắng: “Ngày vui như vậy mà còn lắm trò gì nữa? Con định để người ta chỉ trỏ sau lưng, mắng con bất hiếu à?” Mà người cha dượng đã vất vả nuôi nấng tôi trưởng thành, lúc đó chỉ biết ngồi dưới sân khấu cười gượng, ánh mắt đầy cô đơn. Tôi tháo khăn voan, vung tay tát thẳng vào mặt vị hôn phu giả tạo. “Cưới cái gì mà cưới, không cưới nữa!”