Danh sách truyện hot gần đây
Táo Bạo Bắt gặp chồng sắp cưới là người thú, trước khi kết hôn muốn cho em gái tôi mượn giống. Trần Ý Ly nhíu mày, ngữ khí lạnh lùng: “Chỉ là muốn giúp con bé có đứa con khoẻ mạnh mà thôi, cũng không phải ngoại tình, em không cần phải chuyện bé xé ra to. Xin lỗi em gái em đi.” Hốc mắt cô em gái tôi phiếm hồng, cố nén uất ức: “Chị, bạn trai em không được, nhưng bác sĩ nói tình trạng sức khỏe hiện tại của em cần mau chóng mang thai. Người thú ở phương diện này rất mạnh, anh rể cũng chỉ giúp em, giữa bọn em cái gì cũng không có, chị ngàn vạn lần không nên hiểu lầm.” Sau đó, Trần Ý Ly bắt gặp tôi và đối thủ một mất một còn của hắn – Hứa Tân Nam ôm hôn nồng nhiệt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lạnh lùng chất vấn tôi: “Khương Bắc – con mẹ nó các người đang làm gì vậy?!” Tôi bình tĩnh trả lời: “Tìm anh trai của anh xin giống chất lượng tốt một chút mà thôi.” Hứa Tân Nam nhéo eo tôi nhìn về phía hắn, môi mỏng khẽ nhếch: “Chậc, cậu đừng có không biết lớn nhỏ, gọi chị dâu đi.”
Lì Xì Bị Đánh Cắp Bữa cơm tất niên, con gái tôi bị mất một nửa số tiền lì xì hơn ba vạn. Con bé khóc rất thương tâm. Mẹ tôi cuống lên, giậm chân không ngừng. Ba tôi cũng đau lòng đến không chịu nổi, vội lấy tiền lì xì của mình ra dỗ dành cháu ngoại. Con gái tôi còn nhỏ, rất nhanh đã nín khóc mà mỉm cười. Tôi coi như đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Cho đến khi, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và em gái mình. “Mẹ, mẹ đúng là quá thông minh! Cách này lợi hại thật đấy!” “Lúc trước chị con không chịu nộp tiền lì xì, mẹ cũng xử lý chị ấy như thế.” “Chị ấy đến giờ còn không biết, số tiền đó là mẹ lén lấy lúc chị không để ý. Mẹ còn mắng chị, khiến chị không những không dám khóc, mà còn ngoan ngoãn đi quỳ phạt. Chị đúng là cần được dạy dỗ mà!” Đêm hôm đó, lòng tôi còn lạnh hơn gió tuyết ngoài cửa. Về sau, khi mẹ tôi bệnh nặng, bà yêu cầu tôi về chăm sóc.
Đại Bạch Vĩ “Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ của mình. Anh ta đang say rượu, dưới lớp âu phục chỉn chu lại lộ ra một chiếc đuôi trắng xù mềm mại ở phần đốt sống cuối cùng! Anh ta mơ màng, đôi má ửng hồng vì men say, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: “Được.” “Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.”
Dao Dao Của Ta Sư muội ba tuổi bị diệt tộc, năm tuổi chịu thiên lôi, tuy có thiên phú dị bẩm nhưng lại yếu đuối nhiều bệnh, tất cả mọi người đều rất thương nàng. Nhưng không ai biết do nàng không kiềm chế được bản thân mình, dùng một cây chủy thủ san bằng thôn trang, giết sạch trăm người trong gia tộc kẻ địch mới dẫn đến việc đất trời trừng phạt. Là ta giấu nàng đi, đưa nàng đi khám bệnh, dạy nàng cách khống chế cảm xúc, chăm sóc nàng thành một thiếu nữ không khác người thường. Vì để tìm cách chữa khỏi bệnh cho nàng, ta nhập tiên tu hành, nàng cũng đi cùng với ta. Trước mặt người khác, nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời sư tôn sư huynh, giả vờ như không biết ta, sẽ ngọt ngào gọi ta là sư tỷ. Sau lưng nàng sẽ nhảy qua cửa sổ vào phòng ta, lấy hết bảo bối mà các sư huynh đưa cho nàng nhét vào trong lòng ta, nói một ngày nào đó sẽ đến phiên nàng bảo vệ ta. Nhưng ta còn chưa chờ được đến ngày đó đã bị sư tôn và sư huynh ném vào lô chế tạo đan dược: ‘’Tư chất của ngươi bình thường, ngươi cũng chỉ xứng làm thuốc bổ cho sư muội mà thôi!’’ Nghe nói ngày ta hóa thành kim đan, sư muội đã tẩu hỏa nhập ma. Về sau người trong tiên giới đều biến sắc khi nhắc đến thiếu nữ xinh đẹp nhưng lòng dạ độc ác kia, họ nói nàng đã biến tiên sơn thành địa ngục.
Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị 4: Bảy Quàng khăn đỏ Sau khi bị buộc tham gia một trò chơi kinh dị. Tôi thành chị kế của bảy Cậu bé quàng khăn đỏ. Trong đó có đến sáu Quàng khăn đỏ là quái vật đáng sợ. Còn Cậu bé quàng khăn đỏ nhỏ nhất lại là một bé trai xinh đẹp. Cậu nhóc lúc nào cũng dịu dàng đáng yêu, cái miệng nhỏ ngọt ngào cứ thích gọi tôi chị ơi chị à. Chỉ có điều, lúc nửa đêm. Tôi cứ có cảm giác có gì đó rất nặng đè lên người mình. Tham lam ôm tôi, hôn tôi. Thậm chí còn… Series Kinh Dị 5 Phần Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5
Đại lão giới kinh thành Chu Kinh Nam bệnh nặng thoi thóp, ngay cả vị hôn thê cũng bỏ chạy.Thế mà tôi lại quyến rũ được anh ta phá giới, thành công lên vị trí chim hoàng yến.Lén lút muốn mang thai con anh ta, đợi anh ta qua đời rồi thừa kế khối tài sản tỷ đô.Vì vậy, mỗi đêm roi da, đồ y tá và đủ loại đạo cụ đều được mang ra sử dụng.Thậm chí anh ta vừa xuất viện sau trận bệnh nặng, tôi cũng quấn lấy không buông suốt đêm.Kết quả là, Chu Kinh Nam chưa tắt thở, tôi đã sắp không chịu nổi.Ban đêm mộng du cũng vô thức kiểm tra hơi thở, bắt mạch xem anh ta còn sống không.“Sao vẫn còn thở vậy trời, phiền thật.” Trong mơ tôi thất vọng quay người đi.Chu Kinh Nam không mở mắt, giữ chặt cổ tay tôi: “Giang Dĩ Phù, đừng nóng vội thế.”“Những bộ chiến bào của em vẫn chưa mặc hết đâu, anh nhất thời chưa chết được đâu.”
Ly Hôn Không Phải Kết Thúc Vì chồng tôi làm vỡ hai chiếc bát khi rửa chén, tôi thấy buồn cười nên quay lại một đoạn video ngắn. Không ngờ video đó lại bỗng dưng nổi tiếng, chỉ trong ba tiếng đã vượt mốc 100.000 lượt thích, hơn 110.000 bình luận. Bình luận đứng top đầu là: 【Anh ta cố tình đấy, để lần sau cô khỏi bắt anh ta rửa bát nữa.】 Tôi đọc bình luận ấy cho chồng nghe như một câu chuyện vui, ai ngờ anh lại nổi giận. Về sau, tôi thành công trong sự nghiệp, sống xinh đẹp tự do một mình. Chỉ còn anh ta loay hoay trong mớ bòng bong do chính mình tạo ra. Chẳng có gì lạ cả, từ nhỏ tôi đã rất biết nghe lời khuyên.
Trong giờ môn tự chọn, giáo viên hỏi tôi thích mẫu người con trai như thế nào.Người mà tôi thầm yêu ngồi ngay sau lưng.Tôi căng cứng cả người, ngẫu nhiên nói: “Giọng hay, cao ráo, đam mê thể thao.”Cả lớp xôn xao, tôi đỏ mặt, vừa ngồi xuống.Phía sau có một cây bút rơi “bịch” xuống chân tôi.Chưa kịp phản ứng, người luôn lạnh lùng ngồi phía sau tôi đột nhiên dùng giọng cố tình nũng nịu nói:“Bạn học Tô Niệm, giúp tớ nhặt bút nhé?”
Sau khi tôi và cô bạn thân đậu vào cùng một trường đại học, cô ấy đã bao nuôi một anh chàng mọt sách nghèo.Còn tôi, quay lưng lại bao nuôi một anh chàng lưu manh của trường, người mà thường bán rượu trong quán bar.Mọi người đều cười nhạo chúng tôi thấy trai đẹp là não liền ngừng hoạt động rồi, dù gì hai anh chàng kia rất đẹp trai, nhưng suy cho cùng vẫn là không có tương lai.Tôi thở dài: “Mẹ ốm, bố thì mê cờ bạc, em gái vẫn đang đi học, còn anh ấy thì khỏi phải nói.Nếu tôi không nuôi anh ấy thì ai sẽ nuôi đây?Đừng nói nữa, tôi chỉ là đau lòng cho anh ấy thôi.”Cho đến khi sau này, khi tôi và bạn thân lén lút đến câu lạc bộ nam để xem các người mẫu nam.Lại vô tình nghe thấy trong phòng VIP trên tầng cao nhất, họ gọi anh mọt sách nghèo là Tiểu Cố Tổng.Quay lại thì gọi anh chàng lưu manh là… Thái tử gia….
Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền Hoàng triều Đại Thịnh có một quy định trong cung: bất kể tôn ti quý tiện, ai sinh con thì người ấy nuôi dưỡng. Mẹ của ta là một Tài nhân nhỏ bé nhất trong hậu cung, không chút địa vị. Từ khi ta sinh ra, đã cùng bà sống trong Thừa Trạch điện vắng vẻ, không ai ngó ngàng. Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẹ mắc trọng bệnh, sống chẳng còn bao lâu nữa. Ngày hôm ấy, mẹ nhảy xuống hồ Thái Dịch, cứu Tam hoàng tử đang bị đuối nước. Bà cứu được mạng Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết chìm dưới hồ. Lời đồn lập tức truyền khắp cung, ai cũng nói: “Tam hoàng tử đã giẫm lên đầu Thôi Tài nhân, đạp nàng chìm xuống đáy hồ để leo lên bờ.” Người trong cung thi nhau thêu dệt, nhưng ta thì biết rõ, mẹ cố ý làm như vậy. Bà dùng chính mạng mình, đổi lấy việc ta được Tề Quý phi, mẹ ruột của Tam hoàng tử, thu nhận sau khi bà qua đời. Mẹ ngốc quá. Bà cứ ngỡ đã trải sẵn một con đường cho ta. Nhưng bà lại quên mất. Những đứa trẻ không còn mẹ, ngày tháng đều cay đắng.
Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.
Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!